Em chồng tuyên bố ngay trên bàn ăn rằng bố mẹ chồng đã đem toàn bộ khoản tiền đền bù giải tỏa hơn 6 triệu tệ ở quê cho cậu ta.
Tôi còn chưa kịp nói gì thì người chồng vốn hiền lành của tôi đột ngột đứng bật dậy, lật tung cả bàn ăn.
Canh nóng, thức ăn trộn lẫn với mảnh kính văng tung tóe, hất thẳng lên người hai ông bà vốn sống an nhàn suốt năm năm qua.
“Ngày trước con quỳ xuống xin hai người mười vạn để cứu mạng vợ con, hai người nói là không có.”
Mắt chồng tôi đỏ ngầu, anh chỉ thẳng ra cửa, gào lên với họ: “Bây giờ, cầm theo tiền của các người, cút đi!”