Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
119
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
7.
Trước tám tuổi, ta thân, thân, là đứa trẻ được nuông chiều nhất Chu phủ.
Tài may vá của thân nổi tiếng là khéo, nào biến mấy mảnh vải thành chú hổ con oai phong lẫm liệt.
thâb cưng chiều ta, sẽ dùng thanh tre làm thành chong chóng, dán giấy xanh đỏ lên , chạy vòng là quay tít mù.
Ta luôn thích cầm những báu vật này khoe khắp các ngõ hẻm, vênh váo khoe khoang thế giới của mình.
Đặc biệt là thích lượn lờ trước cửa Tướng quân phủ.
đều là võ tướng, các ca ca múa đao luyện thương, ngay nha hoàn tay nghề, nhưng lại chẳng ai biết làm mấy món đồ chơi tinh xảo này.
Lũ trẻ luôn miệng “Chu tốt”, “Chu thương”, dỗ ngọt mức ta vênh đuôi lên.
Duy Cảnh Ngọc kia, lén lút xấu ta “đồ khoe của”, còn bị ta bắt quả tang.
Ta là người thù dai nhất, nghe được lời hay nào.
Ngay lập , ta lao tới giật tóc nó, chọc thẳng tim đen của nó:
“Ngươi chính là ghen tị!”
hai bên chạy tới, hai đứa ta vẫn còn đang lăn lộn dưới đất.
thân nó râu vểnh lên, thân ta thì che miệng trộm.
Ta giận lườm nó, nó thấy thân nó vui như vậy, lại càng khóc thảm hơn.
Nó khóc nức nở, nước mắt lã chã rơi.
Ta nhìn con hổ nhỏ bị xé rách trong tay, đúng nó nhìn sang, ta liền quay ngoắt đầu .
Hai người lớn lại càng to hơn.
này, nó phải theo thân Tái Bắc, ta để thân dắt qua, nhét con hổ nhỏ bị bẩn đường tay nó.
thân ở phía trộm.
Mắt Cảnh Ngọc sáng rỡ, những đường kim mũi xiêu vẹo đó mà cảm ơn.
Ta “vù” tiếng quay đầu .
Nó lại để lộ chiếc răng khểnh, tháo răng sói cổ xuống, cảm giác lành lạnh áp n.g.ự.c ta.
Nó , đợi nó trở về, sẽ đưa ta Tái Bắc! Nó miêu tả khói lửa nơi đó, sa mạc, tàn dương, cừu non, ngựa chiến, nghe mà ta chảy nước miếng, hận thu dọn hành lý ngay hôm nay.
Ta hỏi nó bao giờ trở về? Nó rung chân suy nghĩ lâu.
“ là tháng , năm , là… rất nhiều năm ?”
Ta lập trả lại cho nó, giận quay người bỏ .
muốn đưa ta thì thẳng! Nó đuổi theo phía rất lâu, luôn miệng gọi “muội muội tốt”, “ tốt”, dỗ dành ta nhận lại đó.
Nhưng nó mãi mãi trở về được nữa.
tin quân bại trận truyền , ta đang ngồi bên cửa sổ thêu đồ cưới.
, người đều đã c.h.ế.t chiến trường.
Đầu ngón tay đột nhiên đ.â.m da thịt, rỉ ra giọt máu.
“Kẻ lừa đảo.”
Ta chửi với ra khoảng sân trống rỗng, nhưng nước mắt lại lã chã rơi tấm lụa đỏ.
Rõ ràng đã hẹn mùng bảy sẽ trở về.
Bây giờ đã là rằm rồi! Ta giận giật mạnh răng sói cổ, ném mạnh ra ngoài cửa sổ.
Ai thèm cái Tái Bắc gì đó chứ!