Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/2LOQmje0b1

302

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 4

Tạ Gia Ngôn dắt tôi đến một chiếc xe Mercedes, mẫu cổ điển, là loại “Rolls-Royce các dòng Benz”.

Ban tôi định lên ngồi hàng ghế , ai ngờ Tạ Gia Ngôn không biểu cảm nói:

“Khí thế lớn thật đấy, lần tiên có người ngồi trước tôi bắt tôi làm tài xế.”

Tôi lúng túng bước xuống khỏi ghế , đứng xe, luống cuống tay chân.

Cuối , dưới ánh mắt ra hiệu của anh, tôi đành ngoan ngoãn ngồi ghế phụ lái.

ngồi , không khí xe có chút ngượng ngùng. Tạ Gia Ngôn là người phá vỡ im lặng trước:

“Không nhìn ra đấy, cũng khá có cá tính.”

Giọng anh mang theo ý nhẹ.

“Tương tự nhau thôi, anh ra tay đánh người cũng nhanh gọn lắm.” Tôi không chịu lép vế, đáp lại.

“Vậy có thích trai ra tay gọn gàng không?” Anh thuận miệng đùa.

Hả? cơ? Sao tự nhiên bắt trêu chọc người rồi?

Thấy tôi không trả lời, anh tiếp tục:

“Nãy cãi nhau với bọn họ, không phải mồm miệng lanh lắm sao, sao giờ im re rồi? Ngại à?”

Ông chú đúng là biết cách khiến người khác nghẹn lời.

Tôi nghĩ mãi không ra phải đáp sao, đành hờn dỗi quay sang chỗ khác.

Đột nhiên, anh từ từ nghiêng người lại gần, thu hẹp khoảng cách giữa hai người còn chưa đến mười phân.

Hơi thở nóng rực phả lên da, theo nhịp thở phập phồng.

Tim tôi bỗng đập loạn, nóng bừng, không dám thở mạnh. người căng cứng như bị điểm huyệt.

Anh muốn làm thế? Đừng bảo là muốn hôn chứ?

Aaaa! Ngại c.h.ế.t mất!

lòng như có ngàn con chuột đất gào rú .

Không biết từ nào, trước mắt tôi còn lại đôi môi mỏng gợi cảm kia của Tạ Gia Ngôn đang từ từ tiến đến.

Não tôi ù , đủ loại hình ảnh hỗn độn lướt qua .

“Cạch” tiếng khóa an toàn vang lên.

Tạ Gia Ngôn ngồi thẳng lại, từ từ lùi ra xa.

Hóa ra là thắt dây an toàn giùm tôi.

Tôi tin chắc, anh nhất định là cố tình quyến rũ tôi!

Nếu không sao lại ăn diện bảnh bao đến thế, còn cố tình nghiêng người gần sát như vậy, mờ ám gợi cảm?

Rõ ràng cần miệng nhắc một câu là được rồi mà!

Hừ, Tạ Gia Ngôn đúng là cố tình!

Xe lăn bánh, nhẹ nhàng hòa dòng xe cộ.

“Dạo công việc của sao rồi, thuận lợi chứ?” Anh trở lại với giọng nói bình thản, có hơi giống giọng mấy ông chú.

Nhắc đến công việc, tôi lập tức thao thao bất tuyệt:

“Đừng nhắc nữa, năm nay kinh tế tệ quá, làm cái cũng lỗ. Công ty tôi thì sếp ngày nào cũng than nghèo, đến lương cũng nợ tôi mấy tháng rồi. Tôi nghi ổng chuẩn bị ôm tiền trốn mất luôn ấy.”

Tôi thở dài, như trút hết ưu phiền.

“Nếu công ty phá sản thì lại phải tìm việc mới, lại phải cạnh tranh với đống sinh viên mới ra trường, mệt c.h.ế.t mất.”

xin việc thì lại phải đối với mấy câu hỏi độc mồm của phòng nhân , nghĩ thôi đã muốn ói máu. Tôi thật muốn tu, ít nhất người còn bao ăn bao ở, không cần động não.”

Tạ Gia Ngôn lái xe, thỉnh thoảng gật phụ họa, nói rất ít, không hề lên giọng kiểu người lớn hay giảng đạo lý kia.

Anh đúng là người biết lắng nghe. Dù tôi có nói vớ vẩn đến đâu, anh cũng không tỏ vẻ nghi ngờ hay bất ngờ, cứ bình tĩnh lắng nghe.

niềm vui được xả stress, tôi không ngờ đã đến .

Xe dừng lại, tôi vẫn chưa nói hết .

Anh cũng không giục tôi xuống, vẫn giữ tư thế lái xe, yên lặng lắng nghe tôi tiếp tục ba hoa.

Thỉnh thoảng nghe đến đoạn buồn , anh khẽ một tiếng, khiến người tim đập thình thịch.

Tôi nói đến khô họng mới dừng lại, ngượng:

“Tại tôi , một khi than phiền thì không dừng lại được. Anh mau , tôi lên đây.”

Tôi mở cửa xe, định xuống.

“Uống miếng nước .” Anh đưa tôi một chai nước khoáng, mỉm nói “Lần nếu có thời gian, chúng có thể nói tiếp. Tôi còn có cuộc họp phải tham gia, không tiễn lên được. nhớ chú ý sức khỏe, có thì nhắn tôi.”

A… cảm giác tội lỗi tràn lên.

Tôi đã chiếm dụng thời gian quý giá của bác sĩ rồi.

Tôi liên tục cúi người, khom lưng nói:

“Bác sĩ thong thả, bác sĩ không cần tiễn!”

đến chưa được bao lâu, điện thoại đã reo lên. Tôi hí hửng chạy , mở ra xem ai dè là mẹ tôi.

Tưởng là Tạ Gia Ngôn chứ.

“Miểu Miểu, dạo sống ổn không đấy?” kia dây là tiếng mạt chược lách cách không dứt, náo nhiệt vô . “Lâu rồi mẹ chưa gọi con, con không giận mẹ chứ?”

Sao mà giận nổi.

( Truyện được dịch bởi Quất Tử, được đăng tải trên MonkeyD, Mọt truyện. Có thể nghe audio trên kênh youtube Quất Tử Audio )

lòng tôi thầm lẩm bẩm, mừng còn không kịp. Dù sao mỗi lần gọi cũng có đúng một : hối , giục sinh con.

Và quả nhiên, lần cũng không ngoại lệ.

“Con còn nhớ con bé cậu không, bằng tuổi con đấy, tuần đính hôn rồi. Ngày nào cũng khoe với mẹ là con rể người ưu tú thế nào.”

rồi, rồi! Màn than thân trách phận quen thuộc lại bắt .

“Nếu cạnh con có chàng trai nào ra hồn thì dẫn mẹ xem một cái.”

“Nếu không có thì mẹ có người muốn giới thiệu. Con trai của mẹ, cũng ở thành phố với con, mấy hôm trước còn hỏi thăm tin tức của con đấy.”

Từng giọt mồ hôi to như hạt đậu chảy dọc thái dương tôi. Vắt hết óc cũng không nghĩ ra được lý do nào hợp tình hợp lý để từ chối.

Cuối đành dùng tuyệt chiêu cũ rích:

“Mẹ ơi, con đau bụng quá, chắc bị tào tháo đuổi rồi, không nói nữa, bye bye!”

Chiêu tào tháo rượt tuy thô, nhưng hữu hiệu.

Còn mẹ nhắc đến, tôi cũng không đặt nặng lắm.

Nhưng mà nếu thực phải dẫn ai đó ra mắt thì…

Thật ra cũng không phải không có người phù hợp.

Tạ Gia Ngôn chẳng phải là người được chọn bởi số phận sao?

Nếu tôi nhờ anh ấy đóng vai trai ra mắt, chắc là anh sẽ đồng ý nhỉ?

Ừ, cứ quyết vậy . Vài hôm nữa nói với anh ấy .

Tiện thể thử xem câu “muốn ” của anh có phải nói chơi không.

Không ngờ mẹ tôi lại là kiểu nói được làm được. Buổi tối đã gọi lại, báo tin sét đánh ngang tai:

“Mẹ sắp xếp xong hết rồi. Hẹn thứ Bảy , con nhớ ăn mặc đẹp , đến đúng giờ đấy!”

Lời từ chối đến mép lại phải nuốt ngược họng.

Thôi vậy, đến đó gặp rồi từ chối cũng được.

Dù sao nghĩ là thấy ngột ngạt lòng.

Tôi gọi video thân, kể khổ một trận từ đến cuối. Nào là gặp lại trai cũ, nào là mẹ tôi nhồi nhét đối tượng xem mắt.

nào cũng đủ khiến người nổi điên.

Nó cũng đồng tình với tôi, khuyên nên từ chối thẳng thắn rõ ràng.

Rồi chuyển sang đề tài “ bụng”:

“Bây giờ thai cũng lớn rồi, nếu thực muốn bỏ thì phải làm sớm, để lâu sẽ hại đến sức khỏe.”

“Nếu thực muốn giữ lại thì phải nói đàng hoàng với ba đứa bé. Muốn là phải ngay, cửa xe cộ đầy đủ, đừng để bụng to lên rồi mới mặc váy , xấu lắm đó.”

Nó nói càng càng hăng, chẳng khác đang chuẩn bị lập kế hoạch hôn nhân tôi.

Tôi vội chen : “Ngủ rồi, buồn ngủ quá rồi, mai nói tiếp nhé!” rồi vội vàng cúp máy.

Tùy chỉnh
Danh sách chương