Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/10t3CFo17o
302
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Dưới sự lải nhải không ngơi nghỉ của mẹ, tôi cũng đành cắn răng đi buổi xem mắt . Dù gì cũng là đi có, nói thẳng một câu rõ ràng là xong.
Ngày hẹn, tôi đến địa điểm giờ.
Đối tượng xem mắt là một cậu chàng trông trắng trẻo nho nhã, dân kỹ thuật, tên là Bùi .
Thật ra bọn tôi từng rồi, có thể coi là bạn cũ.
Cậu ấy khu giảng đường tự nhiên, tôi khu xã hội nhân văn. Vì mẹ tôi là bạn thân với mẹ cậu ấy nên hồi đại từng cùng đi ăn vài .
Sau một tràng xã giao khách sáo, tôi liền nói thẳng lý do buổi :
“Thật ra… tôi biết cậu tới đây cũng là để đối phó với người lớn. Tôi cũng vậy. Chi bằng chúng phối hợp với , lát về nói với phụ huynh là rồi, nhưng cảm không hợp.”
Cậu bỗng đứng bật dậy, mặt đỏ bừng như trái cà chua chín:
“Không phải… tôi không phải đến có. Tôi là nghiêm túc đấy.”
Trong lúc cậu ấy lắp bắp kể lể, tôi mới nhận ra một mối đơn phương kéo dài nhiều năm mà đối tượng là tôi.
Cậu nói đã thích tôi từ hồi cấp ba, nhưng vì áp lực thi cử, sợ làm ảnh hưởng đến tích tập của tôi nên đành giấu trong lòng.
Sau đại , không còn rào cản gì , cậu quyết định thổ lộ, nhưng khi chuẩn bị phát hiện tôi đã có bạn trai rồi.
Tôi ngồi đơ tại chỗ. Không thể tin được, mọi chuyện lại ra .
Nhưng tôi còn đang mang thai, lòng còn thấp thỏm không yên vì Tạ Gia Ngôn. Dù không có anh ấy, tôi cũng chưa từng có cảm giác gì với Bùi .
“Xin lỗi nhé… tôi đã có người trong lòng rồi. Cậu rồi sẽ được một người tốt hơn.”
Tôi lựa nhẹ nhàng, cố tránh tổn thương thêm .
“Là ai vậy? Cậu đang gạt tôi không?” Cậu ấy cố , nhẹ nhàng bổ sung:
“Nếu cậu chưa chắc chắn, không sao. Tôi có thể chờ. Không cần vội đâu.”
Ủa? Cậu nghĩ mình là nữ trong phim ngôn à?
Tôi siết chặt nắm tay, chuẩn bị dứt khoát mở , một giọng nói quen thuộc bất ngờ vang phía sau.
“Miểu Miểu, lại đây.”
Tạ Gia Ngôn bước vào từ cửa, đưa tay về phía tôi.
Tôi sững người vài giây, rồi như bị hút lấy, chậm rãi tiến tới. Bàn tay tôi bị anh nắm chặt, rồi chuyển mười ngón đan xen. Một động tác vô cùng thân mật.
“Đừng đợi , cậu không còn cơ hội đâu. Cô ấy là của tôi.”
Tạ Gia Ngôn sao lại xuất hiện đây?
Tuy tôi từng nghĩ đến chuyện dẫn anh về ra mắt, nhưng vẫn chưa kịp mở .
Không ngờ cờ xoay chuyển quá nhanh. Tôi đành phối hợp với anh, dứt khoát từ chối Bùi .
“Phải, anh ấy là người tôi thích. Tôi sẽ không thích cậu, cũng không cần cậu phải chờ.”
Tôi nói rất chắc chắn, lạnh lùng mà tuyệt .
Gương mặt Bùi trắng bệch rồi lại đỏ rực, cuối cùng cúi bước đi, vẻ mặt như vừa bị rút hết sinh khí.
Tôi nhìn theo bóng cậu ấy, trong lòng có chút bất an.
Có phải mình hơi nặng không?
“Nhìn đủ chưa?”
Giọng nói trầm thấp đầy từ tính vang sát tai.
Tôi giật mình ngước nhìn, Tạ Gia Ngôn hơi quay mặt sang chỗ khác, nét mặt không được tự nhiên lắm.
“Ồ… mùi dấm chua từ đâu bay đến ?” Tôi đánh liều trêu anh một câu.
Anh liếc tôi một cái bằng đôi mắt phượng dài quyến rũ, không đáp.
Sau đó anh đưa tôi đi ăn quán gần trường, vừa ăn vừa chậm rãi kể lại câu chuyện thầm yêu đã lâu. Nhân vật , vẫn là tôi.
Hôm nay tôi trúng số à? Hết người đến người khác thổ lộ từng đơn phương tôi.
Tôi vui đến mức tim đập loạn, nhìn chăm chú vào mắt anh như muốn nhìn xuyên tâm can.
Tạ Gia Ngôn mím môi, ngừng vài giây, rồi giơ tay che mắt tôi lại.
Anh nói, tiên nhìn tôi là trường đại .
Năm , khoa tôi tổ chức văn nghệ. Bị con bạn thân kéo sân khấu biểu diễn. Vốn dĩ con bạn thân định mời bố mẹ đến xem, nhưng họ bận nên đành nhờ Tạ Gia Ngôn đi thay.
Không ngờ, vừa nhìn tôi trên sân khấu, anh đã trúng tiếng sét ái . Nhưng chưa kịp xin số điện thoại bệnh viện gọi gấp, anh đành rời đi.
Khi mọi chuyện lắng xuống, anh mới nghe con bạn tôi nói tôi đã có bạn trai rồi.
Còn bar, hôm ấy tôi vô chạm mặt bạn trai cũ mới chia tay, tâm trạng xuống đáy, uống nhiều rượu. Ra khỏi quán bắt Tạ Gia Ngôn đang đi ngang, bị men rượu lấn át lý trí, tôi liều lĩnh kéo anh vào khách sạn.
Anh vốn là bị bạn gọi tới bar, không ngờ bị tôi “bắt cóc” giữa đường.
tỏ của anh, dịu dàng và chân , như dòng nhạc êm ru lấp đầy trái tim tôi. Trong giây phút đó, tôi hoàn toàn buông lỏng cảnh giác, trái tim cũng sa vào vòng tay anh.
“Anh đáng giá trăm tệ một đêm à?” Vừa nói, Tạ Gia Ngôn vừa lấy ví tiền ra đặt bàn.
“Chuyện cái ví là hiểu lầm thôi!” Tôi lúng túng giải thích, càng gấp càng nói không rõ.
là sáng hôm đó, tôi vừa tỉnh dậy đã hoảng loạn, chẳng biết ví rơi lúc nào. Trùng hợp thay, trong ví có trăm tệ, là bị Tạ Gia Ngôn hiểu lầm to tướng.
Tạ Gia Ngôn mặt vẫn u ám. Tôi vội vàng chu môi hôn trộm anh một cái.
“Chuyện đã gây tổn thương tâm lý nghiêm trọng tôi, em phải bồi thường.” Giọng anh rất nghiêm túc.
Tôi run rẩy, cảm giác như sắp phải gánh khoản nợ bạc triệu.
Hu hu, ông trời định diệt tôi thật rồi.
“Thôi bồi thường kiểu lớn tặng kèm kiểu nhỏ vậy.” Anh bật khẽ nói.
“Em to rồi đấy.”
lúc mẹ tôi gọi điện tới hỏi han, Tạ Gia Ngôn nhanh tay cướp máy, ba câu là định xong danh phận bạn trai, còn nói sẽ đến nhà tôi ra mắt sau ngày .
Tôi đứng bên mà nghe rõ tiếng mẹ đến đắc ý vang vọng dây bên kia.
Hôm sau, Tạ Gia Ngôn dẫn tôi đến bố mẹ anh trong phố, người đều là nhân vật tiếng tăm trong giới kinh doanh, thường xuyên xuất hiện trên TV.
chuẩn couple doanh nhân quyền lực.
Lúc ra về, tôi cứ nơm nớp lo sợ họ sẽ lặng lẽ đưa tôi một tấm chi phiếu khổng lồ bảo tôi rời xa con trai họ.
Nghe xong nỗi lo của tôi, Tạ Gia Ngôn mặt đen lại, nghiến răng:
“Em nghĩ đẹp thật đấy.
“Em đang mang thai rồi, họ mong em ngày mai cưới ngay về nhà thôi.”
Ơ, anh mới là người nghĩ đẹp ấy.
Chưa theo đuổi em đủ đâu nha?
vậy, tiên nữ như em cũng phải được người theo đuổi đàng hoàng chứ.
…
Vậy là, Tạ Gia Ngôn thức bước vào hành trình truy vợ dài dằng dặc. Còn con bạn thân của tôi tạm thời vẫn chưa biết cha đứa trẻ là ai, luôn miệng đề xuất hoặc là giữ con lại, hoặc là đều không giữ.
nhưng, ngày nào cũng món ngon bày ra nóng hổi, hoa tươi cắm đầy nhà, rồi đống đồ bà bầu, nó cũng bắt d.a.o động.
“Hay là đưa người ra mắt tí đi? Dù là ngựa hay lừa cũng phải để người xem thử chứ?”
Tôi cố nhịn , lắc . Nếu để nó biết tôi sắp mợ nhỏ của nó, chắc nó muốn đánh tôi nội thương luôn quá.
Không sao , tôi có tuyệt chiêu trong tay mà.
…
Chưa đầy một tháng sau, tôi và Tạ Gia Ngôn đi đăng ký kết hôn.
Tấm sổ đỏ rực in hình chúng tôi kề vai , nụ giống đến kỳ lạ.
Nhìn kỹ thêm chút, có khi còn giống… vợ chồng thật ấy chứ.
Haha, được rồi, tôi thừa nhận là tôi trèo cao rồi.
Sau khi nhận giấy kết hôn, tôi thú nhận tất với cô bạn thân, bị con bạn thân tống tiền một trận.
Tôi như tài rải tiền, sảng khoái gật đồng ý.
Dù sao tiền cũng chẳng phải của tôi, haha.
Chậc, ai bảo tiêu tiền không phải là một loại năng lực chứ?