Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/9pUB6jBLsY

119

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 6

Thương Hoài Nam không liên lạc tôi nữa.

Tôi nghe tin từ Quan Siêu rằng anh ấy công tác.

Tôi cũng tranh thủ thời gian đọc quyển sách Tống Tống giới thiệu. Tôi phát điên nữ chính trong đó.

Lẽ nào tôi cũng giống ?

mọi người chắc cũng phát điên tôi rồi. Thương Hoài Nam làm chịu nổi tôi chứ?

Anh ấy đúng là trâu bò.

Tôi nói Tống Tống: “Tớ đọc rồi, tuyệt đối không thừa tớ giống nữ chính phiền phức kia đâu.”

người ta sau đó đã trưởng thành rồi .”

tớ cũng có thể trưởng thành!” Tôi ngẩng cổ lên, “ tớ sẽ giành lại Thương Hoài Nam.”

Tống Tống: “Cậu nghiêm túc đấy à?”

Tôi gật đầu.

Thực tôi vẫn yêu Thương Hoài Nam. Nói chính xác là vẫn luôn yêu, chưa từng buông bỏ.

việc tôi ghét anh ấy cứ quản tôi con gái cũng là , khiến tôi cảm thấy mình có một ông bố .

sau khi đọc cuốn sách đó, tôi lại nghĩ, có một ông bố cũng không tệ.

Tôi làm nũng một chút, là Thương Hoài Nam chẳng làm gì tôi.

Thế là, nhân dịp cuối tuần nghỉ lễ, tôi phi thẳng đến nơi Thương Hoài Nam công tác.

Từ miệng tên Quan Siêu tôi moi thông tin khách sạn anh , rồi cũng thuê một phòng đó  chỉ đặt một đêm thôi.

Tôi có kế hoạch cả rồi.

Tối hôm đó, tôi gặp Thương Hoài Nam. Anh nhìn thấy tôi rõ ràng rất bất ngờ.

em lại đây?”

“Em… tiện đường ghé qua thôi.”

“Chỉ mình em? Em tầng mấy?” Thương Hoài Nam .

Hồi trước anh ấy không bao để tôi khách sạn một mình, vì từng xem một bản tin về một cô gái gặp khi khách sạn một mình.

“Chỉ có mình em.”

Thương Hoài Nam im lặng nhìn tôi một : “Khi nào về?”

“Chưa biết.”

“Chưa biết?”

“Ôi trời, gì nhiều thế?” Tôi giậm chân, giọng mềm mại làm nũng, “Tôi đã đến rồi phải làm rồi mới về chứ.”

Quả nhiên Thương Hoài Nam không .

Anh liếc đồng hồ rồi lại : “Ăn gì chưa?”

Tôi lắc đầu. Anh liền dẫn tôi ăn tối.

Ăn quay lại, tôi biết số phòng của anh, liền quay về phòng mình chuẩn bị.

Tôi tắm sạch sẽ, xịt nước hoa thơm ngát, mặc một bộ đồ ngủ sexy, khoác một chiếc khoác dạ rồi sang tìm Thương Hoài Nam.

Anh cũng vừa tắm , trên người là một chiếc choàng bông trắng.

“Có gì không?”

“Thương Hoài Nam, em… em sợ một mình.” Tôi nhẹ giọng nói, làm nũng.

Anh nhìn tôi một , rồi mở cửa cho tôi vào.

Thành công rồi!

Tôi cởi khoác đặt lên ghế sô pha, vừa ngẩng đầu đã thấy Thương Hoài Nam đang nhìn tôi bằng ánh mắt phức tạp.

Bị anh nhìn chằm chằm , tôi chột dạ hẳn.

“Làm ?”

“Em ngủ trên giường .” Thương Hoài Nam nói rồi định gọi điện thoại, “Tôi sẽ gọi một chăn.”

Anh ta cố tình đúng không?

Bình thường thông minh là thế, chẳng lẽ không nhìn gì đang xảy ?

Tôi bước đến ngăn anh lại: “Thôi khỏi.”

Ánh mắt anh đang dò xét tôi.

Tôi vòng tay qua cổ anh: “Thương Hoài Nam, hai năm qua anh có nhớ em không?”

“Buông .” Anh lệnh bằng giọng thấp trầm.

Tôi cố ý ưỡn n.g.ự.c cọ vào anh: “Em rất nhớ anh.”

“Ôn Nhan…” Thương Hoài Nam thở dài, “Đừng quậy nữa.”

“Em không có quậy.”

“Thế em đang làm gì?”

“Anh không ?” Tôi kéo dây ngủ xuống một bên, “Bây ? Thấy rõ chưa? Hay là phải cởi hết mới chịu?”

Cổ họng Thương Hoài Nam khẽ chuyển động, nuốt một : “Ý em là gì?”

là cụt hứng.

Tôi ngồi phịch xuống giường, bật lên hai .

“Anh rõ ràng vẫn em, em cũng , anh giả vờ gì nữa?”

em ? Em lại không cách tôi em.”

Tôi ngẩng đầu, nhìn anh con cún con: “Anh không thể đừng quản em à?”

“Không thể. Nếu là người khác, tôi sẽ không quan tâm.”

Anh nói chắc nịch.

Tôi khẽ thở dài: “Em chỉ làm những điều em thôi.”

“Tôi chưa bao không cho em làm điều em .” Thương Hoài Nam ngồi xuống bên cạnh tôi, “Chỉ là có đôi em phải thừa rằng tôi lớn hơn em sáu tuổi, nhìn xã hội cũng rõ ràng hơn em.”

Tuy không thừa , anh nói đúng .

Công việc anh từng sắp xếp cho tôi đúng là rất tốt, ít nhất tốt hơn việc hiện tại của tôi nhiều.

Bây tôi bận tối mặt, ngày nào cũng bị mắng. Đôi tôi nghi ngờ năng lực của mình.

Tôi chứng minh bản thân, quá trình đó đầy khó khăn. Thương Hoài Nam chỉ là không tôi phải chịu những vất vả đó thôi.

Bây tôi làm điều mình rồi, có vui không?

Hình là không.

Thương Hoài Nam nhẹ nhàng vuốt má tôi, vẫn dịu dàng, ấm áp trước. Tôi chui vào lòng anh.

Anh ôm tôi một , rồi bỗng buông mặc quần .

“Anh làm gì ?”

ngoài mua chút đồ.”

Tự nhiên lại mua đồ?

Anh quay về rất nhanh.

chắc là không giống Tống Tống và Quan Siêu chưa cưới đã có bầu chăng?

Thương Hoài Nam sờ bụng tôi, cười : “ sự không có à?”

Tôi liếc xéo anh một : “Em ai có chứ? Anh nói nhảm ít thôi.”

đúng là anh không nói nhảm nữa .

, em đến tận đây, chỉ vì đó à?”

Tùy chỉnh
Danh sách chương