Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/2LOQmje0b1
302
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Sáng hôm sau khi ăn sáng, Thương Hoài Nam cười hỏi. cái vẻ mặt cáo già tôi tức điên.
Đồ đàn ông khốn nạn.
“Không ai kia, lúc đầu ra vẻ đạo mạo, từ chối em, đúng là quân tử giả tạo.”
Thương Hoài Nam bật cười: “Anh thật không em nghĩ nữa, em trò đùa , anh đâu em có hối hận không.”
“ rồi rồi, là lỗi của em, em sai hết, chưa?” Tôi trừng , “ vậy đã không thèm .”
“Thấy chưa, anh nói có sai đâu?” Thương Hoài Nam bất đắc dĩ cười, lại có chút cưng chiều.
Tôi ngẩng cổ: “Em nói vậy không à? Anh thích bắt lỗi em, sau nói chuyện với anh chắc em viết sẵn bản thảo, không phép nói sai một chữ đúng không?”
Thương Hoài Nam đưa cho tôi một ly sữa: “Uống đi.”
“Vâng, ba.”
“Em nói gì?” Ánh anh bỗng sáng .
Đồ biến thái!
“Anh làm chứ?”
“Dù anh cũng là đồ biến thái!”
Công việc bên phía Thương Hoài Nam vẫn chưa xong, tôi đi làm nên đành tự mình quay . Anh tiễn tôi ga tàu cao tốc.
“Xuống tàu thì gọi cho anh một cuộc. Tối nay đừng nhà trọ của em nữa, nhà đi. nơi nhớ gọi cho anh thêm cuộc nữa…”
“ rồi rồi, anh nhắc bao nhiêu lần rồi.” Tôi đẩy anh ra, “Anh mau đi đi.”
Thương Hoài Nam cười cười: “Vậy anh đi thật đấy, bye bye.”
“Ê, đợi đã.” Tôi kéo anh lại, nhón chân hôn anh một cái.
Thấy vành tai anh đỏ ửng, tôi hài lòng nở nụ cười rồi tàu.
Anh đứng tôi cười. Tôi gửi anh một nụ hôn gió.
Tàu bắt đầu chạy, Thương Hoài Nam dần dần biến mất khỏi tầm tôi.
Anh mua vé mới sân ga, để tiễn tôi một đoạn, thật ra thì cũng không cần thiết mức .
Nhưng trong lòng tôi vẫn ngọt ngào mật.
Hai năm rồi, anh vẫn không thay đổi gì cả, thật tuyệt.
Vậy tôi đã lãng phí tận hai năm trời.
8.
Thứ hai đi làm, tôi lại bị tên đầu hói mắng.
Tôi thật không hiểu nổi, anh lúc nào cũng không vừa với tôi?
“Cô trợn tôi làm gì? Không phục à? Không phục thì làm bộ đi, cô sa thải tôi luôn đi!”
Anh nghĩ tôi không muốn chắc?
“Cái ghế bộ anh ngồi yên đi, tôi trẻ, không vội. Tôi sẽ lại.” Tôi ôm tài liệu đi ra ngoài.
Không tức giận.
có Thương Hoài Nam cơ .
cần nghĩ chuyện đã làm lành với anh , tôi lại thấy vui vẻ, bao nhiêu ấm ức cũng nuốt trôi hết.
Tôi lại thức đêm , nhưng lần là ở nhà .
Đột nhiên chuông cửa vang . Tôi chạy ra, qua mèo, rồi lập tức mở cửa, lao lòng Thương Hoài Nam.
“Tránh ra, người anh toàn hơi lạnh.” Thương Hoài Nam nhà, đóng cửa lại, cúi đầu chân tôi: “Không dép, cũng chẳng đi tất, mau !”
Vừa đã mắng người .
“ giờ chưa ngủ?” Anh nghiêm giọng hỏi, đang trách tôi.
Tôi đi dép: “Vậy anh muộn thế làm gì? Cũng không gọi điện, nhỡ em ngủ rồi thì ?”
“Anh định ghé xem thôi, thấy đèn sáng.” Thương Hoài Nam cởi áo khoác, “Đang làm thêm à?”
“Ừ, .” Tôi kéo anh phòng ngủ, máy tính, “Sắp xong rồi, anh xem thử đi.”
Tôi học thiết kế nội thất, tuy Thương Hoài Nam học luật, nhưng ít nhiều cũng có thể cho tôi vài ý kiến.
Thật ra không làm nội thất, các sự kiện của công ty, trung tâm thương mại chúng tôi cũng nhận.
lần là thiết kế sân khấu cho một buổi đấu giá quy mô lớn.
Thương Hoài Nam xem xong thì ra vấn đề: “Thiết kế của em hơi lấn át nhân vật chính. kiểu hội trường thì trọng điểm là vật phẩm đấu giá chứ không bối cảnh.”
Nói thật, một người ngoài ngành lại hiểu vậy, cũng giỏi đấy.
“ bộ cũng nói thế, vậy không chịu nói thẳng với em.”
Tôi dựa gợi ý của Thương Hoài Nam lại , sáng hôm sau cho bộ xem.
Xem xong, anh lại tôi, có vẻ không tin nổi: “Đây thật sự là cô làm?”
“Tất nhiên.”
bộ đặt bàn: “Tiểu Ôn, cô khuyết điểm lớn nhất của cô là gì không? Là cô quá nông cạn, thích làm mấy thứ màu mè hoa mỹ, hoàn toàn bỏ qua bản chất của vấn đề.”
“!!”
Nông cạn? Tôi nông cạn?
“Nhưng lần làm rất tốt, tiếp tục thế, không lâu nữa cô sẽ làm bộ .” Anh cuối cùng cũng nở nụ cười với tôi.
Nụ cười là từ tâm ra. Thì ra là vậy…
“ bộ , trước đây anh mắng tôi mãi, không chịu nói rõ lỗi sai, là để tôi tự tìm ra khuyết điểm đúng không?”
“Không thì ? Tôi ngày nào cũng nhằm một cô gái trẻ cô để làm gì?”
Nghe cũng có lý.
Tôi sẽ không gọi anh là lão hói nữa.
“Cảm ơn bộ ạ!”
lại chỗ làm, tôi lập tức nhắn WeChat cho Thương Hoài Nam, báo rằng bản của tôi đã duyệt.
Anh gửi cho tôi một sticker “Chúc mừng”.
thế thôi á? Thật nhạt nhẽo.
“Tức là anh không vui mừng giùm em à?” Tôi gửi tin nhắn thoại hỏi.
Thương Hoài Nam: “Thế em muốn anh vui mừng thế nào nữa?”
“Em chốt là có thưởng , tối nay ăn mừng đi, rồi anh thưởng cho em một chút.”
Thương Hoài Nam: “.”
Tối ăn xong, trên đường , Thương Hoài Nam hỏi tôi: “Em muốn thưởng gì?”
Tôi ghé sát tai anh thì thầm vài câu.
Thương Hoài Nam không vui: “Đây là thưởng nhỏ à?”