Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/AUjrty3sB1

119

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 8

Tống Tống Quan Siêu đã lành.

Tên Quan Siêu ấy, tuy óc có hơi ngu ngốc cố chấp nhưng đối Tống Tống thật lòng .

Từ sau khi biết Tống Tống để ý việc anh ta đưa đồng nghiệp nữ về nhà, bây giờ đến tôi anh ta còn không đi nhờ xe .

Tôi nói Thương Hoài Nam: “Quan Siêu quá đáng , mấy hôm anh không có ở đây, anh ta bắt nạt em suốt.”

“Vậy à? Đến em mà còn bị bắt nạt?” Thương Hoài Nam trêu tôi.

“Trời ạ, anh ấy à, mỗi khi em kể khổ, anh phải lập tức đứng về phía em, bất kể em đúng hay sai!”

Thương Hoài Nam cười : “Tất nhiên rồi, lần sau anh sẽ dạy dỗ cậu ta giùm em.”

Anh vừa nói vừa kéo tôi vào lòng: “Nói chuyện nghiêm túc em.”

“Ừ.”

“Ngày mai anh đến bố mẹ em, sau đó bên gia đình cùng ăn bữa cơm, mình chính thức hôn luôn nhé.” Anh nghiêm túc nhìn tôi.

Là cầu hôn sao?

Chẳng lãng mạn trơn!

“Anh cứ thế là được em à? Không có cửa đâu!”

Thương Hoài Nam: “…”

“Em nói anh biết nhé, phải có màn cầu hôn đàng hoàng, anh phải quỳ xuống cầu hôn, rồi em từ chối. Anh tiếp tục, em lại từ chối. Đến lần thứ ba em mới đồng ý.”

Thương Hoài Nam: “…”

Anh : “Được, theo em .”

“Còn , sau khi , mọi chuyện anh phải em, không được quản em , phải lấy em trung tâm, còn phải em mỗi ngày, trước giờ anh chưa từng em lần nào!”

Thương Hoài Nam lại: “Anh chưa từng em sao?”

“Chưa từng! Anh toàn nói em không chuyện, giờ phải bù lại , không em không đâu.”

Anh cười : “Được, anh bù lại . Nhưng anh cũng có một điều kiện.”

Tôi khoanh tay, kiêu ngạo nói: “Anh nói thử xem.”

Anh trở nên nghiêm túc: “Sau , dù có chuyện xảy ra, cũng không được nhắc đến chữ chia tay.”

rồi chẳng phải phải nói ‘ly hôn’ à?”

Thương Hoài Nam mím môi thành một đường thẳng, nhìn tôi thể đang nhìn kẻ ngốc.

Tôi buột miệng nói vậy thôi mà, ai rảnh đâu mà suốt ngày đòi ly hôn?

“Em sẽ không nói đâu.”

“Anh không tin em.”

“Vậy anh nói phải sao?”

Thương Hoài Nam một lát: “Coi hình phạt, sau mỗi lần em nhắc đến ly hôn, anh sẽ đánh m.ô.n.g em một cái.”

“Đó là bạo hành gia đình!”

Thương Hoài Nam cười phá lên.

“Lại đây.” Anh ngoắc tôi lại gần.

Tôi nhìn thế nào cũng thấy anh đang có ý đồ xấu.

?”

“Lại đây.”

Tôi chậm chạp bước tới.

Anh ghé sát tai tôi…

“Thương Hoài Nam, năm nay anh học hư rồi!”

Tôi Thương Hoài Nam đã hôn. Chính là nhanh vậy đó.

Do dịch nên chúng tôi cũng không tổ chức linh đình , đi đăng ký hôn, rồi mời bạn bè thân thiết ăn một bữa cơm.

Cuộc sống sau khi hôn cũng chẳng thay đổi mấy, là sau năm yên bình, lại có thêm một thích quản tôi mà thôi.

Tôi là kiểu , mẹ tôi nói, chẳng có tí chính sự nào, nên phải có một Thương Hoài Nam quản mới được.

Cái là khắc tinh trời sinh.

Mẹ chồng tôi kể, hồi đó mai mối Thương Hoài Nam sống c.h.ế.t không chịu đi, vậy mà nhìn thấy tôi rồi lập tức đồng ý.

năm chia tay anh ấy cũng chẳng có động tĩnh , ai ngờ vòng vòng rồi lại quay về bên nhau, hôn luôn.

( Truyện được dịch bởi Quất Tử, được đăng tải trên MonkeyD Mọt truyện cùng kênh youtube Quất Tử Audio )

Đúng là duyên phận.

Tôi thấy, Thương Hoài Nam có thể khắc được tôi, nhưng thật ra tôi cũng là duy nhất khắc được anh ấy.

Tống Tống Quan Siêu cũng rồi, không bụng Tống Tống to quá giấu không nổi.

Còn tôi Thương Hoài Nam thống nhất là chưa sinh con vội, anh nói mọi chuyện đều theo tôi.

Cuộc sống bình yên cứ thế trôi qua được nửa năm, đến một ngày, trưởng phòng tôi vào văn phòng.

“Cô xem đi.”

Tôi cầm lấy chiếc iPad anh ta đưa .

“Đây chẳng phải đều là thiết kế của tôi sao?”

“Cô định xử lý sao?” Trưởng phòng hỏi.

Tôi không cần suy : “Tất nhiên là kiện rồi ạ.”

Trưởng phòng sực nhớ ra đó: “À đúng rồi, chồng cô là luật sư phải không?”

“Vâng.”

“Vậy tốt quá, hôm trước tôi còn sếp nói là bên mình chuẩn bị hợp đồng Văn phòng luật Trung Thánh, cô giới thiệu chồng cô thử xem?”

“Trưởng phòng anh tốt quá!” Tôi cảm động đến rớt nước mắt, lỡ miệng nói ra suy trong lòng: “Sau tôi thề không anh là lão hói !”

Trưởng phòng: “…”

“…”

Chúng tôi nhìn nhau, mắt to trừng mắt nhỏ, cuối cùng trưởng phòng lên tiếng phá vỡ im lặng: “Tôi cũng vậy thôi, sau lưng vẫn hay cô là con nhãi con.”

Tôi cười gượng, gãi mũi: “Ờm… trưởng phòng, tôi đi tìm sếp trước đã nhé.”

“Ừ.” Trưởng phòng nói thêm, “À mà vụ xâm phạm bản quyền tôi không quản đâu, cô bàn chồng cô đi. Mà thật ra mấy chuyện thế xảy ra hoài à, cùng họ xin lỗi, đền ít tiền là xong. Tôi vợ luật sư, chắc cô cũng mà.”

“Dạ, tôi rồi. Tôi xin phép ạ.”

Tôi lập tức đi tìm sếp, vừa nói xong chuyện của Thương Hoài Nam là sếp đã muốn ngay. Tôi cầu nối, mặt, nói chuyện rất hợp, nhanh chóng đạt được hợp tác.

Thương Hoài Nam còn tôi cơ.

“Vợ anh giờ lớn rồi, chuyện rồi, biết giới thiệu khách hàng chồng luôn.”

đi, đi!

Có tính là không trời?

“Anh bớt ba hoa đi, em nói chuyện nghiêm túc nè.”

Tôi kể chuyện bị xâm phạm bản quyền Thương Hoài Nam.

“Vụ anh nhận, nhưng mà phí thế nào đây?” Ánh mắt Thương Hoài Nam nhìn tôi nóng rực.

rồi.

Tôi kéo áo ngủ dây xuống: “Được chưa hả?”

Hừm, đồ đàn ông c.h.ế.t bầm, xem em quyến rũ c.h.ế.t anh!

Hôm sau tôi đến kẻ đạo nhái.

Hắn còn mồm .

Hừ.

Tôi quay Thương Hoài Nam vào.

thấy Thương Hoài Nam bước vào ung dung, chìa tay ra đối phương: “Chào anh, tôi là Thương Hoài Nam, chồng của Ôn Nhan.”

Sai rồi!

Tôi kéo áo anh một cái.

Thương Hoài Nam sửa lời: “Tôi là luật sư đại diện của cô Ôn Nhan.”

Hừm, đúng rồi đấy.

Tùy chỉnh
Danh sách chương