Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/6psfUihnDl

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

CHƯƠNG 1

Tiết trời kinh thành vào đông thấu xương, bông tuyết nặng nề trắng xóa mái ngói cong v.út của Thôi . Nhưng cái ngoài kia chẳng thấm tháp gì so lẽo căn buồng cũ nát phía cuối hậu viện – nơi Thôi Hy Nguyệt, đích nữ của Thôi gia, đang thoi thóp hơi thở cuối cùng.

Căn phòng nồng nặc mùi t.h.u.ố.c đắng và mùi ẩm mốc. Hy Nguyệt nằm trên chiếc giường ọp ẹp, gương mặt từng được mệnh danh là “Kinh thành đệ nhất mỹ nhân” đây chỉ còn là một lớp da bọc xương, tái nhợt và hốc hác. nàng đờ đẫn trần nhà, môi khô khốc nứt nẻ lẩm bẩm lời không rõ chữ.

“Két…”

cửa gỗ mục nát bị đẩy ra một cách thô bạo. Ánh sáng trắng xóa từ tuyết ngoài sân ùa vào, khiến Thôi Hy Nguyệt phải nheo vì đau nhức. Hai bóng người quý phái thong thả bước vào, áo choàng lông cáo trắng muốt của họ đối lập hoàn toàn vẻ rách nát của nàng.

Đó là kế mẫu Lâm và thứ Thôi Lan.

“Tỷ tỷ, xem kìa, tỷ vẫn còn sống ?” Thôi Lan che miệng cười khẽ, ánh lộ rõ khinh miệt. “Mạng của tỷ cũng thật dai dẳng, giống hệt người mẹ quá cố của tỷ vậy.”

Thôi Hy Nguyệt dùng hết chút sức tàn, khó khăn : “ Lan… … tại ? Ta luôn đối xử tốt …”

“Đối xử tốt?” Lâm bước một bước, giọng bà ta sắc lẹm như d.a.o. “Ngươi tốt cách chiếm vị trí đích nữ? Ngươi tốt cách có được hôn ước thế t.ử Trấn Quốc ? Thôi Hy Nguyệt, ngươi có biết mỗi lần ngươi tỏ vẻ bao dung, ta chỉ muốn xé xác ngươi ra không?”

Lâm cúi xuống, thì thầm vào tai nàng, giọng nói như rắn độc rít : “Ngươi có biết tại mẹ ngươi – một người vốn khỏe mạnh – bỗng nhiên lâm bệnh rồi qua đời không? Là ta đã vào trà của bà ta một chút “phấn hồng trần” mỗi ngày suốt ba năm đấy. Và lão gia… người cha ngươi luôn kính trọng, ông ấy biết cả đấy. Ông ấy cần ủng hộ từ gia tộc của ta thăng quan tiến chức, nên ông ấy đã chọn cách im lặng.”

Hy Nguyệt trừng lớn , hơi thở trở nên dồn dập. Một cơn đau xé lòng từ l.ồ.ng n.g.ự.c lan ra. Hóa ra, bấy lâu nay nàng sống một vũng bùn đầy lừa dối. Mẫu thân dịu dàng của nàng bị hại c.h.ế.t, và người cha ruột thịt là kẻ tiếp tay.

“Bây , Thôi đã có chỗ đứng vững chắc, ngươi cũng không còn giá trị gì nữa.” Thôi Lan từ tay áo ra một bình rượu nhỏ sứ thanh hoa. “Đây là rượu ngon do tay chuẩn bị tiễn đưa tỷ tỷ. Uống xong, tỷ sẽ không còn đau nữa.”

Mặc Hy Nguyệt phản kháng yếu ớt, đám nô tì đi theo đã giữ c.h.ặ.t nàng, ép nàng uống cạn chén rượu độc. Chất lỏng nóng cháy thực quản, tàn phá lục ngũ tạng. Nàng ngã xuống sàn, m.á.u đen rỉ ra từ khóe miệng.

bóng tối đang dần bao trùm tầm , Thôi Hy Nguyệt chợt nghe la hét t.h.ả.m thiết từ phía tiền viện. binh khí va chạm, ngựa hí vang trời.

Cánh cửa buồng một lần nữa bị đạp tung. Lần này, một bóng dáng cao lớn, vận quan phục đỏ rực của triều đình xông vào. Gương mặt người đó nhuốm đầy m.á.u và giận dữ tột độ. Đó là Lục Tuân, vị Thượng Bộ Hộ trẻ tuổi, người nàng từng tình cờ giúp đỡ khi hắn còn là một sinh nghèo khó, nhưng sau đó nàng xa lánh vì lời khích bác của Thôi Lan.

“Hy Nguyệt!”

Lục Tuân quỳ thụp xuống, tay run rẩy ôm thân thể giá của nàng. hắn đỏ ngầu, lệ nóng rơi trên gò má nàng.

“Ta đến muộn rồi… Ta đã g.i.ế.c sạch kẻ hại nàng… Thôi gia, Lâm gia… ta đã bắt chúng phải đền tội…” Hắn nghẹn ngào, ôm c.h.ặ.t nàng vào lòng như sợ nàng biến mất.

Thôi Hy Nguyệt muốn đưa tay lau nước hắn, muốn nói một lời xin lỗi, nhưng cơ thể đã hoàn toàn tê liệt. Hóa ra, người đứng từ xa lặng lẽ bảo vệ nàng, người vì nàng lật đổ cả một gia tộc quyền quý, là người nàng từng xem nhẹ.

Thần trí nàng lịm đi vòng tay ấm áp của Lục Tuân.

***

“Tiểu ! Tiểu , người mau tỉnh đi, đừng làm nô tì sợ!”

gọi dồn dập và một cái lay mạnh khiến Thôi Hy Nguyệt choàng tỉnh. Nàng bật dậy, hơi thở hổn hển, mồ hôi vã ra như tắm.

Nàng không đau đớn, không mùi t.h.u.ố.c đắng hay vị m.á.u cổ họng. Thay vào đó là mùi hương trầm dịu nhẹ và khung cảnh quen thuộc của Khuê các – căn phòng cũ của nàng tại Thôi mười năm về trước.

Hy Nguyệt xuống bàn tay mình. Nó trắng trẻo, mịn màng, không còn là bàn tay gầy guộc đầy vết sẹo của kiếp trước.

“Thanh Xuân?” Nàng thảng thốt người tì nữ trung thành đang đứng bên cạnh. Thanh Xuân – người đã vì bảo vệ nàng bị đ.á.n.h c.h.ế.t kiếp trước – đang đứng đây xương thịt.

“Tiểu , người gặp ác mộng ? Hôm nay là ngày rằm tháng Giêng, lão gia và phu nhân (Lâm ) đang chờ người ở sảnh chuẩn bị đi chùa cầu phúc đấy.”

Hy Nguyệt siết c.h.ặ.t tấm chăn gấm, ánh vốn dĩ dịu dàng đây bỗng chốc trở nên sắc và đầy hận thù. Nàng vào gương đồng, mình của năm mười lăm tuổi – độ tuổi rực rỡ nhất, cũng là thời điểm mọi bi kịch bắt đầu.

“Phải, là một giấc mộng dài.” Thôi Hy Nguyệt khẽ nhếch môi, nụ cười mang theo lẽo thấu xương. “Nhưng từ , kẻ phải mơ ác mộng sẽ là bọn họ.”

Nàng đứng dậy, Thanh Xuân khoác mình bộ y phục lộng lẫy nhất. Kiếp này, nàng không chỉ sống mình, còn đòi món nợ m.á.u mẫu thân, và bảo vệ nam nhân đã vì nàng điên cuồng ở kiếp trước.

Thôi gia, Lâm , Thôi Lan… Hãy chuẩn bị đi, Thôi Hy Nguyệt này đã trở về từ địa ngục rồi.

Tùy chỉnh
Danh sách chương