Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9UtQfmKs4i

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Kinh thành vào tiết lập hạ, nắng vàng rỡ trải dài trên những phố lát đá xanh. Tin tức vụ án gia đã lắng xuống, dư âm sự liêm chính của vị Thị lang trẻ tuổi Lục Tuân và sự kiên cường của Hy Nguyệt vẫn là đề tài được người dân bàn tán đầy ngưỡng mộ.
Lục Tuân sau khi lập lớn trong việc bóc trần mạng lưới tham ô liên tỉnh, không nhận được sự tin tưởng tuyệt đối của Hoàng đế còn chính thức được thăng chức vị trí Hộ – một trong lục quan trọng nhất triều đình. Ở tuổi mươi, việc nắm giữ trọng trách quản lý quốc khố là điều xưa hiếm thấy, khiến danh tiếng của hắn lẫy lừng khắp chốn.
Thế , điều khiến kinh thành chấn hơn cả chính là một đạo thánh từ hoàng cung được ban ra vào một buổi sáng sớm đầy sương:
“ thị Hy Nguyệt, đích nữ gia, nết na thùy mị, thông tuệ cương trực, có hỗ trợ triều đình phá án, ban Hộ Lục Tuân. Trai tài gái sắc, thiên tác chi hợp, lệnh Khâm Thiên Giám chọn ngày lành tháng tốt hỷ.”
Đích thân Hoàng đế ban ! Đây là một vinh dự tột bậc ngay cả những vương tôn t.ử cũng hằng ao ước. Đối với Hy Nguyệt, đạo thánh này không là một ước, còn là sự nhận chính thức của thiên hạ đối với danh dự của nàng, rửa sạch mọi vết nhơ gia tộc đã gây ra.
Ngày hỷ, cả một vùng trời kinh thành như nhuộm trong sắc rỡ của mười dặm hồng trần.
Tại biệt viện mới của Hy Nguyệt, nàng ngồi trước gương đồng, để Thanh Xuân chải mái tóc đen tuyền dài mượt. Hôm nàng khoác mình phượng quan hà bí tinh xảo, những hạt trân châu lấp lánh đung đưa theo mỗi cử . Gương mặt nàng được trang điểm lộng lẫy, mắt vẫn giữ vẹn nguyên vẻ thanh khiết, có thêm một chút hạnh phúc rạng ngời.
“Tiểu , người hôm thật đẹp. Chắc chắn Lục đến ngẩn ngơ xem.” Thanh Xuân vừa cười vừa nói, mắt cũng hoe vì xúc chủ t.ử.
Hy Nguyệt mình trong gương, thầm thì trong lòng: “Nương ơi, nữ nhi đã làm được rồi. đã đòi lại bằng người, đã sống một cuộc rỡ hơn bất cứ ai. Và giờ đây, nữ nhi gả nam đã vì đau khổ suốt hai kiếp.”
Tiếng pháo nổ giòn giã ngoài cổng báo hiệu đoàn rước dâu đã đến. Lục Tuân hôm vận hỷ phục , cưỡi trên hắc mã hiên ngang. Gương mặt thường ngày lạnh lùng, uy nghiêm của vị giờ đây tràn ngập sự hân hoan không giấu giếm. Hắn bước xuống ngựa, đi thẳng vào trong sảnh, đón lấy bàn tay nhỏ nhắn của Hy Nguyệt từ tay bà mối.
Qua lớp khăn voan mỏng manh, Hy Nguyệt thấy bàn tay vững chãi của hắn đang run rẩy nhẹ. Hắn đang xúc . Người đàn ông này, dù đối mặt với hàng vạn quân binh hay những âm mưu xảo trá trên triều đình cũng không hề nao núng, lại run rẩy khi cầm tay nàng.
“Hy Nguyệt, ta đến đón nàng nhà.” Lục Tuân nói khẽ, giọng trầm thấp đầy sủng ái.
sự được tổ chức vô cùng long trọng tại phủ. Khách khứa đều là những thần đầu triều, ngay cả Hoàng cũng gửi tặng một ngọc như ý cổ để chúc phúc.
Đêm phòng hoa chúc, nến cháy trong căn phòng thơm mùi trầm hương. Lục Tuân dùng chiếc gậy bạc nhẹ nhàng vén khăn voan của Hy Nguyệt . Dưới nến, nhan sắc của nàng như một đóa mẫu đơn nở rộ đêm trăng, khiến hắn sững sờ mất một lúc lâu.
“Kiếp trước… ta đã hứa tìm thấy nàng.” Lục Tuân đột nhiên tiếng, mắt hắn thẳm như muốn thấu tâm hồn nàng. “Dù ta không nhớ rõ tất cả, mỗi khi nàng, trái tim ta lại đau nhói và mách bảo rằng ta nợ nàng một hạnh phúc.”
Hy Nguyệt mỉm cười, nước mắt khẽ lăn dài trên má ửng hồng. Nàng tựa đầu vào l.ồ.ng n.g.ự.c vững chãi của hắn, lắng nghe nhịp tim đập mạnh mẽ của nam t.ử này.
“Lục Tuân, không nợ ta điều gì cả. Chính ta mới là người phải cảm ơn vì đã xuất hiện, cả ở kiếp trước lẫn kiếp này.” Nàng siết c.h.ặ.t vạt áo anh. “Từ sau, chúng ta không còn đau khổ nữa. làm quan thanh liêm, ta làm phu của , chúng ta cùng nhau viết nên một trang mới.”
Lục Tuân cúi xuống, đặt một nụ nồng cháy môi nàng. Một nụ kết nối quá khứ và hiện tại, hóa giải mọi thù hận và khổ đau.
Bên ngoài cửa sổ, trăng sáng tỏ dịu dàng phủ xuống gian. Mọi sóng gió đã qua đi, những kẻ ác đã phải đền tội, và những người có tình sau bao nhiêu trầm luân đã thực sự được trở bên nhau.
Dưới trăng ấy, Hy Nguyệt biết rằng, cuộc hành trình báo thù của mình đã kết thúc, và một cuộc viên mãn, bình an chính thức bắt đầu. Nàng không còn là một linh hồn vất vưởng đầy oán hận, là một nữ được yêu thương nhất thiên hạ, đứng bên cạnh người anh hùng của mình.
HẾT PHẦN CHÍNH.