Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/7AVVuIelbz

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Trời chiều kinh thành mây xám xịt kéo về, che lấp cả hoàng hôn yếu ớt. Gió thổi mạnh khiến rặng liễu trong sân Thôi rũ xuống, mang theo một bầu không khí u ám nghẹt thở. Trong sảnh , Thôi đại nhân vẫn hân hoan sai người chuẩn bị yến tiệc lộng lẫy đón chào vị Tân lang Bộ hộ trẻ tuổi. Ông ta đâu biết rằng, t.ử kỳ của đã .
Thôi Hy Nguyệt ngồi trong phòng, bình thản thêu nốt đóa hoa hải đường cuối cùng trên chiếc khăn tay. Nàng nghe thấy vó ngựa dồn dập phía cổng , kim loại va chạm leng keng và la hét thất thanh của đám gia nhân.
“Rầm!”
Cánh cổng lớn của Thôi bị húc văng. Lục Tuân, trong bộ quan phục đỏ rực của tân khoa, tay cầm thượng phương bảo kiếm, dẫn theo một đội cấm vệ quân tràn vào thác đổ. mắt hắn lùng băng tuyết, lướt qua bức hoành phi câu đối vàng son của Thôi gia vẻ khinh bỉ tột cùng.
“Lục… Lục đại nhân? Chuyện là sao?” Thôi đại nhân hốt hoảng chạy ra, đôi chân run rẩy không đứng vững.
Lục Tuân không thèm nhìn ông ta, chỉ lùng tuyên đọc: “Thôi Vĩnh Bình, cấu kết Lâm gia, tham ô mười lăm vạn lượng bạc cứu trợ thiên tai, đầu cơ tích trữ lương thực khiến dân chúng phía Nam lâm vào cảnh lầm than. Bằng chứng thép đã trình lên Thánh thượng. Nay có thánh chỉ: Tịch thu gia sản, tống giam toàn bộ liên quan vào đại lao chờ ngày xét xử!”
“Không! Oan uổng! Có hãm hạ quan!” Thôi đại nhân quỳ sụp xuống, mặt cắt không còn giọt m.á.u.
Lục Tuân nhếch môi, ném tập sổ sách mà Hy Nguyệt đã đưa hắn xuống trước mặt lão ta: “ hãy nhìn kỹ chữ ký và dấu . hãm , là lương tâm đã mất của .”
Giữa lúc hỗn loạn, Thôi Hy Nguyệt chậm rãi bước ra hậu viện. Nàng đứng trên bậc thềm cao, nhìn người phụ thân t.h.ả.m dưới đất mắt vô hồn. Thôi đại nhân nhìn thấy nàng, vớ được cọc chèo, gào lên: “Hy Nguyệt! Mau cầu xin Lục đại nhân! có quen biết cậu ta mà! Mau cứu phụ thân!”
Hy Nguyệt tiến gần, cúi xuống nhìn thẳng vào mắt ông ta, giọng nói nhỏ nhưng đủ ông ta nghe rõ từng chữ: “Phụ thân, người có nhớ năm mẫu thân c.h.ế.t, người đã nói gì không? Người nói: “Vì đại cục, ấy phải hy sinh”. Hôm nay, vì công lý, người cũng nên ‘hy sinh’ thôi.”
Thôi đại nhân trợn mắt, miệng há hốc: “… đã biết hết rồi? … đã phản bội ta?”
“Ta không phản bội người, ta chỉ đòi sự công bằng mẹ ta và ta của .”
Đúng lúc đó, một cười điên dại vang lên phía gian phòng cũ. Lâm , mái tóc rũ rượi, đôi mắt đỏ ngầu vì uất hận, lao ra một d.a.o găm sắc lẹm giấu trong ống tay áo. ta biết đã mất trắng, nữ nhi bị lưu đày, bản thân sắp phải c.h.ế.t, nỗi hận thù bùng lên khiến ta mất sạch lý trí.
“Tiện nhân! Ta sẽ g.i.ế.c ! Tất cả là tại !”
Lâm lao về phía Thôi Hy Nguyệt tốc độ kinh người. Đám cấm vệ quân ở quá xa, còn Hy Nguyệt thì dường đứng yên không kịp phản ứng. Trong tích tắc, nàng thấy lưỡi d.a.o sáng loáng đã cận kề l.ồ.ng n.g.ự.c .
“Vút!”
Một bóng đỏ che khuất tầm nhìn của nàng. Lục Tuân đã lao , một tay ôm c.h.ặ.t lấy eo Hy Nguyệt kéo nàng ra sau, tay kia dứt khoát vung kiếm. Lưỡi thượng phương bảo kiếm lùng c.h.é.m đứt cánh tay cầm d.a.o của Lâm . hét t.h.ả.m thiết của ta vang dội khắp , m.á.u b.ắ.n tung tóe lên cánh hoa hải đường trong sân.
Lục Tuân thu kiếm, hơi thở có chút dồn dập vì lo lắng. Hắn không màng quằn quại dưới đất, chỉ vội vã xoay người Hy Nguyệt , kiểm tra đầu chân: “Nàng có sao không? Có bị thương ở đâu không?”
Hy Nguyệt nhìn vào đôi mắt đầy lo âu của anh, trái tim vốn lẽo bỗng chốc tan chảy. Nàng khẽ lắc đầu, bàn tay run run chạm vào tay áo anh: “Ta không sao. Cảm ơn chàng.”
Lục Tuân siết c.h.ặ.t t.a.y nàng, giọng nói trầm khàn: “Ta đã thề sẽ không ai chạm vào nàng một sợi tóc nữa. Dù là ai, nào dám làm nàng, ta sẽ bắt chúng phải trả giá gấp mười lần.”
Cảnh tượng tiếp theo là một cuộc thanh trừng đẫm m.á.u nhưng đầy sảng khoái. Toàn bộ tài sản của Thôi bị niêm phong. Đám nô tài tay chân của Lâm bị lôi thẩm vấn. Thôi đại nhân bị xiềng xích áp giải , gương mặt già nua sụp đổ hoàn toàn. Khi bước qua cổng , ông ta ngoảnh nhìn gái lần cuối, chỉ thấy nàng đứng cạnh Lục Tuân, hai bóng hình hòa quyện dưới chiều tà, lùng và uy nghiêm.
Hy Nguyệt đứng giữa sân trống trải, từng là l.ồ.ng giam của nàng suốt hai người. Nàng hít một hơi thật sâu khí trời se . Hận thù đã trả, nợ m.á.u đã thu. Cảm giác trút bỏ được gánh nặng mười năm khiến nàng thấy nhẹ tênh.
Lục Tuân bước gần, khoác chiếc áo choàng lông cáo của lên vai nàng, che hơi buổi sương sớm: “Hy Nguyệt, không còn gì luyến tiếc nữa. thôi.”
“Chúng ta đâu?” Hy Nguyệt ngước nhìn hắn.
“ chỉ có ta và nàng. mà không ai có thể làm tổn thương nàng nữa.” Lục Tuân nắm lấy tay nàng, dắt nàng bước ra khỏi cánh cổng Thôi dần khép .
Đêm đó, kinh thành được một phen rúng động. Vụ án tham ô của Thôi gia và Lâm gia được đưa ra xét xử công khai. Lâm bị ban cái c.h.ế.t bằng rượu độc – đúng cách ta đã sinh mẫu của Thôi Hy Nguyệt. Thôi đại nhân bị phán quyết t.ử hình vào mùa thu tới. Tất cả từng tham gia vào âm mưu năm xưa đều không thoát khỏi lưới trời.
Trong căn biệt viện nhỏ mà Hy Nguyệt đã bí mật mua trước, nàng ngồi bên cửa sổ, nhìn trăng sáng trên cao. Lục Tuân ngồi bên cạnh, lặng lẽ pha trà nàng.
“Lục Tuân, chàng có bao giờ cảm thấy chúng ta đã từng gặp nhau ở một nào đó rất xa xôi không?” Hy Nguyệt khẽ hỏi.
Lục Tuân dừng tay, mắt trở nên sâu thẳm: “Có. Ta thường mơ thấy một nữ t.ử c.h.ế.t trong vòng tay giữa trời tuyết. Trong giấc mơ đó, ta đã thề rằng nếu có sau, ta sẽ dùng cả tính mạng đổi lấy một đời bình an nàng.”
Hắn nắm lấy bàn tay nàng, đặt một nụ hôn nhẹ nhàng lên ngón tay thon dài: “Hóa ra, giấc mơ đó là thật. Và ta thực sự đã tìm thấy nàng.”
Hy Nguyệt mỉm cười, giọt nước mắt hạnh phúc lăn dài trên má. trước nàng đã bỏ lỡ hắn trong đau đớn, nhưng , nàng đã dùng sự báo thù mở ra một đường dẫn bên hắn. Công lý đã được thực thi, và giờ đây, chỉ còn tình yêu.