Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/10t3CFo17o
302
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
1
Hôm nay là thứ mười tôi đến thế giới này.
Trong mười qua, tôi đại khái nắm được quy tắc vận hành của thế giới này.
Alpha có gen ưu việt, chỉ số IQ cao, thể lực vượt trội và khả năng chiến lược xuất sắc.
Thế nên có tiếng nói lớn nhất, cũng mạnh mẽ nhất.
Omega thì lại sở hữu ngoại bật cùng khả năng sinh sản siêu việt.
còn có thể tiết ra pheromone khiến Alpha phát cuồng.
Nhờ vậy, Omega thường được Alpha nâng niu chiều chuộng, địa vị xã hội cũng tăng theo.
Ngược lại, Beta – những kẻ ở giữa – lại chẳng được tích sự gì.
Không có ngoại bật, không có gen sinh sản, cũng không tiết ra được pheromone.
Chỉ có thể sống lay lắt giữa Alpha và Omega, đúng kiểu sống mòn trong kẽ hở xã hội.
Mà tôi, một Beta không bật chẳng có tiếng tăm gì, cũng chẳng phải ngoại lệ.
Thậm chí còn thường xuyên bị Omega cưỡi cưỡi cổ nạt.
Không cam chịu số phận này, tôi quyết tâm thay đổi.
Tôi nộp đơn vào một học viện quân sự chỉ nhận Alpha.
Vượt qua đủ loại vòng loại, cuối cùng tôi cũng được nhận vào ngôi trường đầy Alpha máu chiến này.
2
nhập học, tôi được phân vào ký túc xá sáu người.
Ngoài tôi ra, năm người còn lại là Alpha hiệu, mạnh mẽ từ trong ra ngoài.
Để không bị phát mình là Beta giả dạng Alpha, tôi sống cực cẩn thận từng chút một.
Không chỉ hoàn thành xuất sắc mọi nhiệm vụ được giáo quan giao trong lớp để nâng hạng,
mà ngoài giờ còn thường xuyên tham gia tụ tập cùng các Alpha khác, nói về chủ đề… khám phá Omega.
Tất cả chỉ để tôi có thể giả làm một Alpha thật sự một cách hoàn hảo .
Tôi tuyệt đối không phát ra thân phận thật sự của mình là Beta.
Hôm đó, tôi vừa tắm xong ra khỏi phòng tắm, vừa lau nước trên người.
Phải nói thật, khoảng thời gian luyện tập ở học viện Alpha, thể chất của tôi được cải thiện đáng kể.
Không chỉ luyện được bụng sáu múi rõ ràng, mà còn có vai rộng, mông cong mà tôi cũng phải ghen tỵ.
Nhìn bản thân trong gương, tôi không nhịn được mà tặc lưỡi tán thưởng.
Giờ tôi không còn là một Beta đơn giản nữa rồi.
Tôi thậm chí nghĩ, không chừng mình sắp phân hoá thành một Alpha thực thụ?
Tôi cảm thấy rất có khả năng đấy!
Đúng lúc đó, Leithel – tên tóc vàng mắt xanh da trắng – vừa vào từ cửa, nhìn thấy tôi liền lại gần.
“Này Nai, cậu đang làm gì thế? Lại ngắm cái mông cong quyến rũ của mình ?”
Nói xong, Leithel còn dám đưa tay vỗ vào mông tôi một cái, vẻ mặt đầy dâm đãng.
Ánh mắt của hắn lúc đó nhìn tôi như đang ngắm một tác phẩm nghệ thuật quý hiếm, vừa tham lam vừa nóng bỏng.
“Leithel, đừng quá giới hạn.” Tôi cảnh cáo.
“Chậc chậc, phải nói thật, cảm giác sờ vào cậu đúng là không tệ đâu, Nai.”
Leithel dường như càng không kiêng dè, chẳng thèm để tâm lời cảnh cáo của tôi, còn tiến xa .
“Đồ ngu!” Tôi giận dữ nhìn vào Leithel, gằn giọng mắng hắn.
Nhân hội, tôi tung ra một cú vật qua vai, quật hắn ngã xuống đất.
“Leithel, chú ý hành vi của mình. Tôi không phải Omega, phát tình thì tìm đứa khác.”
Tôi nói với giọng đầy tức giận, đó phủi phủi tay, mặt mày khinh bỉ rời khỏi đó.
Còn Leithel bị tôi quật ngã xuống đất lại không tỏ ra khó chịu, ngược lại còn cười dâm dật, miệng lẩm bẩm điều gì đó.
Giọng quá nhỏ nên tôi chẳng buồn để tâm.
3
Lúc này, mấy người bạn cùng phòng vừa trở về cũng để ý thấy vẻ mặt không vui của tôi.
Nghe thấy tiếng động, liền lại gần, tò mò hỏi:
“Nai, có gì vậy?”
nhìn qua Leithel – người vừa lồm cồm bò dậy khỏi sàn nhà – rồi lại quay sang nhìn tôi.
Phải biết rằng, thường tôi tiếng là người tính, tính cách dịu dàng, hầu như chẳng bao giờ xảy ra xích mích với , chứ đừng nói đến gây gổ với bạn cùng phòng.
Nếu lỡ như để thân phận thật là một Beta, tôi coi như xong đời.
Học viện quân sự Alpha này hoàn toàn cấm tất cả những người không phải Alpha nhập học!
Một bị phát , hậu quả sẽ vô cùng nghiêm trọng!
“Tự hỏi thằng Leithel ấy . Nếu không phục, thì theo tôi ra đấu trường tay đôi một trận!”
“Mạnh yếu thế nào, lúc đó sẽ rõ.”
Lúc này, thái độ của tôi cực quyết liệt, chẳng hề giống một Beta chút nào.
Nhưng bản thân tôi hiểu rõ, đó cũng là vì bị ảnh hưởng bởi việc tiếp xúc với toàn Alpha.
Dần dần, tính cách của tôi cũng chuyển hướng sang kiểu Alpha rồi.
Xem ra, tôi thật sự sắp phân hoá thành Alpha rồi cũng nên!
Thế nhưng, Leithel – người vừa bị tôi vật ngã lăn quay ra đất – lại có thể giữ được vẻ bình tĩnh lời khiêu khích đầy thách thức của tôi.
Ánh mắt hắn lạnh lùng, âm trầm, cứ nhìn vào tôi, xen lẫn sự chế giễu và một loại ánh nhìn như thể đang đánh giá một con thú cưng lạ.
Ánh mắt đó… khiến tôi cảm thấy vô cùng quen thuộc.
Cái biểu cảm này của Leithel, tôi như từng thấy ở đâu rồi… không chỉ một lần.
Thế nhưng lúc đó bầu không khí đang căng như dây đàn, nên tôi nhất thời không nghĩ ra được.
Nhưng tôi nhìn thẳng vào mắt hắn, toàn thân tôi lại bất giác lên một cảm giác bất an.
Leithel chậm rãi tiến lại gần, nét mặt đầy quái dị.
“Nai, cậu… thật sự là Alpha sao?”
Leithel nhếch môi cười, từng tiếp cận tôi, ánh mắt như nhìn xuyên thấu toàn bộ con người tôi.
Ngay câu nói ấy vang lên, những ánh mắt nghi hoặc của các bạn cùng phòng Alpha khác cũng đổ dồn về phía tôi.
Hiển nhiên, lời nói của Leithel khiến nảy sinh nghi ngờ.
Tôi nuốt khan một cái, yết hầu gồ lên gật xuống, rõ vẻ căng thẳng.
vào khoảnh khắc đó, tôi chợt nhớ ra ánh mắt quen thuộc của Leithel là từ đâu mà có.
Không phải là ánh mắt mà hắn hay dùng để quan sát Omega đó sao?!
Lẽ nào… hắn cho rằng tôi là một Omega?
Thật nực cười! Rõ ràng tôi là một Beta mà!
Nhưng điều đáng lo cả là — chẳng lẽ thân phận Beta của tôi thật sự sắp bị rồi sao?!
4
Trong lúc tôi còn đang choáng váng, mấy người bạn cùng phòng khác cũng ngồi không yên.
Từng người đứng dậy, đầy vẻ nghi hoặc, quay sang hỏi Leithel đang làm ra vẻ nghiêm túc:
“Leithel, cậu đang nói cái quái gì vậy?”
“Nai mà không phải Alpha, chẳng lẽ là Omega? Hay là… Beta?!”
“Đừng đùa nữa, sao có thể như thế được chứ!”
“Cậu không thấy đó quá nực cười ? Nếu bảo Nai không phải Alpha, chi bằng để tôi lột đồ chạy vòng quanh trường còn hợp lý đấy!”
Tôi biết trong mắt mấy người bạn cùng phòng, tôi được xem như một Beta giả dạng Alpha thành công nhất.
Bởi vì ngoài thể chất vượt trội, tôi còn có trí thông minh và năng lực lãnh đạo không thua gì Alpha.
Chỉ tính riêng điểm đó thôi, tôi vượt mặt khối Alpha hiệu rồi.
Vì thế, trong học viện quân sự Alpha này, không ít Alpha vừa ngưỡng mộ vừa ghen tị với tôi.
Thậm chí có vài người còn âm thầm lấy tôi làm mẫu lý tưởng để phấn đấu.
vì vậy, việc Leithel nghi ngờ tôi không phải Alpha vào lúc này, đối với Moore – bạn cùng phòng da ngăm – mà nói, là điều hết sức ngu ngốc và lố bịch.
Moore quay sang Leithel với ánh mắt kiểu “Mày đang đùa tao đấy ?”, giọng nói cũng đầy vẻ khiêu khích:
“Nếu mày chỉ nói xằng bậy, thì chuẩn bị mà cởi đồ chạy mười vòng quanh sân trường !”
Moore giận thật sự, còn tôi thì xấu hổ không để đâu cho hết.
Kéo theo Moore cũng dính chưởng là điều tôi chẳng hề mong .
Nhưng nghĩ lại… nếu đến nước này, thì thôi, coi như tôi được dịp ngắm thân chuẩn của Moore vậy…
Lúc này, mấy người bạn cùng phòng khác cũng đứng ra bênh vực cho tôi.
Thế nhưng tất cả bị hành động tiếp theo bất ngờ của Leithel làm cho choáng váng.
Ngay trước mặt mọi người, Leithel… thả pheromone!
Cái quái gì thế này?! Leithel làm gì chứ? nguyên đám Alpha bọn tôi phải ngửi pheromone của hắn rồi coi như xong ?!
Biểu cảm của Leithel lúc đó không thể gọi là gì khác ngoài… khoái trá đến phát rồ.
cũng biết, một Alpha chủ động giải phóng pheromone, thì rất kích thích bản thân vào giai đoạn cảm.
ấy, do ảnh hưởng của pheromone, Alpha sẽ rơi vào trạng thái bị thôi thúc bởi nhu cầu sinh lý cực mạnh – cần phải được “giải tỏa”.
Mà Leithel tại… đúng là đang ở trong tình trạng đó.
Lúc này, cả phòng chết lặng vì sốc:
“Leithel, cậu điên rồi ?!”
“Dám tự dưng vào cảm ngay tại chỗ thế này, coi tụi tôi là Omega hết chắc?!”
“Đây là điên thật rồi! Phản đạo lý quá mức!”
Moore nhảy dựng lên, nhào tới khống chế tên điên Leithel.
Nhưng chưa kịp ra tay, cậu ta suýt nữa bị mùi pheromone phát ra từ Leithel làm cho ngất xỉu.
Một mùi hương… khó tả.
Không hẳn là thối, cũng chẳng phải thơm.
Chỉ có thể nói rằng, ngửi qua cũng phải nhăn mặt bịt mũi.
“Leithel, cậu bị gì vậy hả?!”
“ chết ?!”
5
Cùng lúc đó, các bạn cùng phòng khác cũng vô thức bị kích thích bởi pheromone mà Leithel đột ngột phát ra, nấy đưa tay bịt mũi.
Thật sự là… pheromone của Leithel quá mức khó ngửi, chẳng hiểu sao lại có mùi giống như… tất thúi!
“Tên này rốt cuộc làm gì vậy?” Nhìn Moore đang nằm dưới đất sùi bọt mép, tôi đầy dấu chấm hỏi trong .
Tôi vội vàng cúi xuống, tát cho Moore mấy phát thật mạnh để hắn tỉnh lại, cũng may là hắn ổn lại được đôi chút.
Nhưng ngay đó, một mùi hương thơm ngát lạ dần dần lan tỏa, át hẳn mùi tất thúi của Leithel.
Tôi hít thử một cái, như là mùi hoa dành dành.
Mùi hương đột ngột xuất này thật sự rất chịu, khiến người ta mê mẩn.
Nhưng… mùi này từ đâu mà ra?
Phải biết rằng, Alpha có thể chủ động tiết ra pheromone, nhưng sẽ không bao giờ tự nhiên phản ứng lại pheromone của một Alpha khác bằng cách cũng tiết ra pheromone.
Chỉ có Omega mới làm được điều đó!
Nhưng đây là học viện quân sự dành riêng cho Alpha, xung quanh toàn là Alpha siêu cấp bắp, làm gì có bóng dáng của Omega?
nữa, tất cả những người đang có mặt là Alpha mà, cho dù tôi chỉ là một Beta thì cũng không thể nào tiết ra pheromone được chứ?
Chẳng lẽ… trong chúng tôi có một Alpha giả?
Nghĩ đến đây, máu tò mò trong tôi sôi sục.
Nhưng trong lúc tôi còn đang suy nghĩ ầm ầm trong thì chợt nhận ra – mọi ánh mắt của năm người bạn cùng phòng đang đổ dồn về phía tôi.
Tất cả … nhìn vào gáy tôi.
Tôi ngẩn người, trong lòng thầm gào lên: 【Nhìn tôi làm gì? Để tôi được cái tên Omega nào dám chơi trò này, tôi nhất dạy cho hắn một bài học ra trò!】
【Suýt chút nữa làm tôi – một Beta – bị rồi! Thật sự là…】
Còn chưa kịp hoàn hồn, Leithel đột nhiên lao tới, nhấc bổng tôi lên bằng kiểu “khỉ vớt trăng” dị gì đó.
Hắn dàng nhấc tôi lên như xách một túi khoai, để lưng tôi hẳn ra trước mặt cả phòng.
“Nai, gáy cậu có gì đó… hơi sai sai đó nha.”