

Ta từng là một trong mười bốn nữ y được đưa vào Đông cung, ngày ngày hầu hạ Thái tử Phó Ngôn sưởi giường, trị độc.
Hoàng đế từng hạ chỉ, ai giải được kỳ độc trong người Thái tử, người đó sẽ trở thành Thái tử phi tương lai.
Kiếp trước, ta là người đầu tiên tìm ra phương thu0c giải độc.
Ta cứu sống Phó Ngôn, thuận lý thành chương bước lên vị trí Thái tử phi.
Thế nhưng bạch nguyệt quang trong lòng hắn là Từ Vãn lại vì chuyện đó mà c//ắ/t c//ổ t//a/y 44.
Ngày hắn đăng cơ, việc đầu tiên hắn làm không phải sắc phong hoàng hậu, mà là kéo ta tới trước linh vị của Từ Vãn, ép q//u/ỳ suốt ba ngày ba đêm.
“Nếu không phải ngươi ăn cắp phương thu0c của nàng, sao có thể cứu được trẫm?”
“Chiếm vị trí Thái tử phi còn chưa đủ, ngươi còn h//ạ/i ch//ế//t long thai của nàng, ép nàng tới đường cùng!”
“Lâm Minh An, trẫm muốn cả Lâm gia các ngươi chôn cùng nàng!”
Một đạo thánh chỉ giáng xuống.
Lâm gia bị gán tội tham ô, tru di tam tộc, danh y thế gia trăm năm cứ thế tan thành tro bụi.
Nhưng ông trời lại cho ta thêm một cơ hội.
Sống lại lần nữa, ta lặng lẽ đổi phương thu0c của mình cho Từ Vãn.
Màn kịch si tình sống ch//ế//t ấy…
Lần này ta không muốn tham dự nữa.