Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
Mặt Nạ Giấy COLORKEY LUMINOUS Vitamin B5 Hỗ Trợ Phục Hồi 25ml/miếng
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Vậy là, Phó Ngôn khoác hôn phục, thân trước phòng ta, hít sâu một hơi, gõ nhẹ cánh :
“Minh An… thương thế của nàng thế nào ? Ta biết nàng ủy khuất, nhưng nhi mất hài nhi, thái nói nàng khó có thai trở lại…Ta nhất định cho nàng một lời giải thích rõ ràng…”
“Ta biết nàng yêu nghề người. Ta sẽ triệu danh khắp thiên hạ chữa lành tay cho nàng, để nàng lại có thể ngẩng đầu thi châm chẩn . Dù sao nàng sẽ là trắc phi Đông cung, ta không thể bỏ mặc nàng. Chỉ cần nàng ngoan ngoãn nghe lời, ta đảm bảo đời nàng sẽ không thiếu thứ gì.”
Thấy trong phòng tối om không một ánh đèn, Phó Ngôn chợt nhớ tới ngày ấy ta quỳ khóc cầu xin, miệng không ngừng nói mình vô tội…
Lòng bỗng ngột ngạt, hắn kéo cổ áo, tức hét lớn:
“Minh An, nàng mở cho ta!!”
Đúng lúc ấy, lưng vang lên tiếng nói trầm lạnh của hoàng thượng. Phó Ngôn quay người lại, vội hỏi:
“Phụ hoàng… Minh An đâu ? Vì sao nàng không gặp nhi thần… nàng…”
“Nàng đang dỗi sao? Nhưng hôm ấy nàng có lỗi. mất con của nhi… con… con ấy quá … vậy nên vì sao nàng lại không thể tha thứ cho con? Rõ ràng con đã đích thân xin lỗi nàng cơ …”
Ngay giây , hoàng vung tay tát Phó Ngôn một cái trời giáng, dữ quát:
“Nghịch tử! Ngươi gì, trong lòng tự biết rõ! Còn mũi nhắc Minh An sao?!”
“Nàng đã rời kinh thành, đời không quay về . Còn ngươi, mau trở về động phòng hoa chúc của ngươi, hầu hạ thái tử phi của ngươi !”
5
Phó Ngôn sững sờ ngay tại chỗ, không tin nổi hoàng , lập tức đá tung phòng.
Bên trong, đồ đạc đã được thu xếp gọn gàng, nhưng thấy bóng dáng ta đâu .
“Phụ hoàng… có người đang trừng phạt nhi thần, nên giấu Minh An không? Nàng sao có thể rời xa con được? Ai biết Lâm Minh An yêu con từ thuở thiếu thời, đời chỉ nguyện gả cho con, nàng sao có thể rời khỏi kinh thành chứ… chắc chắn là nàng nhất thời tức , vài hôm … vài hôm nàng sẽ quay lại thôi…”
Chưa kịp dứt lời, hoàng lại vung tay, cho hắn thêm một bạt tai , ném một phong thư vào hắn:
“Nghịch tử vô tâm! Tự mình mở xem đây là cái gì!”
“Năm xưa Minh An không nên ngươi nơi chiến trường, lấy một con lang sói vong ân phụ nghĩa ngươi! Ngươi khiến nàng mất gân mạch, giờ lại còn dày đòi nàng quay về? Trẫm không có đứa con ngu xuẩn ngươi, bị nữ nhân xoay chong chóng!”
Phó Ngôn ngơ ngác phong thư trong tay, mở đọc, sắc hắn chợt đại biến.
Đó là sổ chép trị liệu ta lưu lại trong thời gian hắn hôn mê – từng phản ứng dùng thuốc, những lời thì thầm mơ hồ trong giấc ngủ của hắn, tất … đều được ta cẩn thận lại từng chữ.
“Thái tử ca ca, sao chàng lại nơi …?”
Hứa đầu đội phượng quan – chính là vật xưa phụ thân ta đặc biệt chuẩn bị cho ta – từ phía bước , mỉm cười tiến tới, ngăn Phó Ngôn lại.
Ánh mắt Phó Ngôn phức tạp nàng, miệng lẩm bẩm không ngừng:
“ sao có thể là nàng… ấy rõ ràng là… không thể nào, tuyệt đối không thể! sao có thể là nàng được!”
Hứa dáng vẻ thất thần của Phó Ngôn, ánh mắt lộ vài phần đắc ý, bộ nghi hoặc, cúi người nhặt phong thư dưới đất, vừa mở liền giả vờ kinh ngạc:
“Không ngờ Minh An tỷ tỷ lại tỉ mỉ chép trạng của thái tử ca ca vậy.”
“Thái tử ca ca, chuyện đâu lỗi của chàng, ai biết có Minh An nàng ta lén lại án của thiếp hay không? Dù sao nàng ấy luôn dối trá, tự xưng thần , ai biết nàng ta chỉ là một trong những nữ từng sưởi ấm long sàng cho thái tử ca ca…”
Phó Ngôn chỉ cười khổ, lắc đầu.
Bởi hắn biết, danh xưng thần của ta, là có căn cứ xác thực.
Năm ấy hắn mới nhập doanh trại, vùng ngoại ô bỗng bùng phát dịch , không ít binh lính lây nhiễm, hắn không ngoại lệ.
Đêm đó hắn sốt cao không hạ, chính ta ở bên chăm sóc ngày đêm, đích thân đút thuốc, mới hắn khỏi tử.
biết ta vì hắn suýt ngã , hắn từng trước giường ta, mắt hoe đỏ thề rằng:
“Minh An, từ nay về , sinh mạng nàng là của ta, ta tuyệt đối không để ai tổn thương nàng.”
nay, người khiến ta thương tổn sâu nhất… lại là hắn.
Ta yêu nghề , một lòng người, vậy nay tay gãy gân đoạn, vĩnh viễn thể cầm châm.
Ngày ấy ta vừa khóc vừa cầu xin, dáng vẻ ấy giờ vẫn vọng về trong tâm trí hắn, thể xua tan. Tay hắn vô thức áp lên ngực, tựa đã đánh mất thứ gì vô cùng trân quý.
“Thái tử ca ca, chúng ta còn chưa uống rượu giao bôi… lễ nghi vẫn chưa hoàn tất…” Hứa thấp giọng kéo kéo tay áo hắn.
Ngay khoảnh khắc ấy, Phó Ngôn đột nhiên hất tay nàng , quỳ rạp trước hoàng , dập đầu thưa:
“Phụ hoàng! Nhi thần biết tội, tội đáng muôn chết! Xin người nói cho nhi thần biết… Minh An đang ở đâu…”
6
Hoàng lạnh lùng liếc hắn một cái, cười mỉa:
“Giờ mới biết hối hận sao? Lúc trước không ngươi mạnh mồm lắm ư? Muộn !”
“Minh An từng nói, kiếp nàng không muốn gặp lại ngươi . Ngươi đừng vọng tưởng , an phận thành thân ! Hay ngươi tưởng trẫm không dám phế ngươi khỏi vị thái tử?”
“Không thể nào! Nàng sao có thể không muốn gặp nhi thần?! Nàng yêu nhi thần sâu đậm vậy, chắc chắn là hiểu lầm thôi…”
Phó Ngôn gào lên, lao bàn tiệc hỷ, đập vỡ mâm cỗ, chữ hỉ dán trên sổ, lập tức dữ xé nát. Hắn bật cười kẻ điên loạn.
Các vị vương công đại thần bên cạnh hãi hùng thối lui, sợ bị vạ lây.
Hứa sắc tái nhợt, Phó Ngôn phát cuồng, trong lòng dâng lên nỗi lạnh lẽo, bật khóc:
“Thái tử ca ca, chàng không sao chứ? nhi sợ quá…”
Phó Ngôn buồn an ủi, tiếp tục điên cuồng phá hết chữ hỷ trong điện.
Để hắn chết tâm, hoàng sai người mang một thiệp cưới – trên đó rõ tên ta cùng một nam tử khác.