Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/8V5VCoXjKF
Nước giặt OMO Matic Hương Nước Hoa Comfort 4.1KG (túi)
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Ta từng là một mười bốn y được đưa vào Đông cung, hầu Thái tử Phó Ngôn sưởi giường, trị độc.
Hoàng đế từng , ai được kỳ độc người Thái tử, người đó sẽ trở thành Thái tử tương lai.
Kiếp trước, ta là người đầu tiên tìm ra phương thu0c độc.
Ta cứu Phó Ngôn, thuận lý thành chương bước lên vị trí Thái tử .
bạch nguyệt quang lòng hắn là Vãn lại chuyện đó mà c//ắ/t c//ổ t//a/y 44.
hắn đăng cơ, việc đầu tiên hắn làm không sắc phong hoàng hậu, mà là kéo ta tới trước linh vị của Vãn, ép q//u/ỳ suốt ba ba đêm.
“Nếu không ăn cắp phương thu0c của nàng, có cứu được trẫm?”
“Chiếm vị trí Thái tử chưa đủ, h//ạ/i ch//ế//t long thai của nàng, ép nàng tới đường !”
“Lâm Minh An, trẫm cả Lâm gia các chôn nàng!”
Một đạo thánh giáng xuống.
Lâm gia bị gán tội tham ô, tru di tam tộc, danh y gia trăm năm cứ tan thành tro bụi.
ông trời lại ta thêm một cơ hội.
lại lần nữa, ta lặng lẽ đổi phương thu0c của mình Vãn.
Màn kịch si tình ch//ế//t ấy…
Lần này ta không tham dự nữa.
1
“Khởi bẩm bệ , là phương thuốc của tiểu thư Hứa được độc trên người điện .”
Thái y sau thử qua vô số phương dược, cuối báo kết quả.
Mười hai y khác bên cạnh Phó Ngôn, người thì hâm mộ, kẻ lại nghi hoặc mà nhìn Hứa Vãn.
“Không ngờ là Hứa Vãn chữa khỏi thái tử, đúng là nàng có bản lĩnh.”
“Nàng ta không hề có bối cảnh y học, có cứu nổi thái tử?”
“Dựa vào việc nàng là bạch nguyệt quang lòng thái tử thôi. Chúng ta là diễn đủ vai, thái tử nàng mà đánh cả nước Tề, nay nàng được độc cũng là chuyện thường.”
“ ta thấy, Lâm Minh An cứu thái tử mà leo lên tận đỉnh tuyết sơn hái linh dược, tự mình thử độc. Huống hồ nhà họ Lâm là y gia trăm năm, hoàng thượng vẫn luôn ưu ái, có không nàng ấy chữa khỏi thái tử?”
“Ưu ái thì có ích gì? Tâm thái tử đặt hết nơi Hứa Vãn, dù Lâm Minh An có thật sự cứu , thái tử cũng không nhìn nàng ấy, có cưới nàng được?”
Phó Ngôn nghe độc trên người mình là do Hứa Vãn được, liền mừng rỡ ôm nàng vào lòng.
“Vãn nhi, không ngờ nàng thật sự làm được. Phụ hoàng, Vãn nhi độc nhi thần, tất nhiên là thái tử tương lai. Hãy lập tức ban chiếu thiên : thái tử chính là Hứa Vãn!”
Hứa Vãn ngượng ngùng lấy tay che mặt, rúc vào lòng thái tử.
mắt Phó Ngôn có Hứa Vãn – người lớn lên thuở niên thiếu, là nghĩa của tiên hoàng hậu.
Những y lại đều nhìn ta bằng ánh mắt thương cảm. Bởi chính ta là người đưa thái tử về kinh cứu trị.
Nếu không nhờ ta lấy nội lực phong tỏa kinh mạch giữa chiến trường mưa tên bão đạn, e rằng độc sớm thâm nhập ngũ tạng, bảy khiếu đổ máu mà vong mạng.
Hoàng thượng sắc mặt nghiêm nghị nhìn thái y, lại liếc về phía ta đang đứng nép mình góc, trầm giọng hỏi:
“Thái y, xác nhận là phương thuốc của Hứa Vãn cứu được thái tử?”
Ta hiểu hoàng thượng cẩn trọng như vậy.
Năm xưa hoàng thượng lâm nguy, là phụ thân ta – danh y tựa Hoa Đà chuyển – cứu mạng người. Hoàng thượng hiểu rõ nền tảng của nhà họ Lâm.
Ngài biết ta từng nhất kiến chung tình với Phó Ngôn, nên tác thành đôi trẻ, đặc cách phong ta làm ngự y của thái tử, mong tình cảm sinh sôi nơi gần gũi.
ta mà quên ăn quên ngủ, đêm túc trực, đổi lại là sự chán ghét .
Tưởng rằng ta và Phó Ngôn đời này vô duyên vô phận, nào ngờ thiên ý trêu người, lúc tự chữa thương, ta lại vô tình cứu cả .
Ai ngờ Hứa Vãn lại mà tức giận đến mức tự vẫn.
Trước , nàng gửi Phó Ngôn một bức thư đẫm máu và lệ:
“Minh An tỷ tỷ trộm phương thuốc của , xin huynh đừng trách nàng. Theo ước hẹn cưới nàng cũng lẽ. yên ổn sinh đứa con của hai ta, vậy mà nàng lại hại hài nhi bụng , ép uống canh hoa hồng…”
“Con không , cũng không nữa. Tất cả như nàng mong đợi. chúc hai người hạnh phúc.”
Phó Ngôn phát cuồng, tìm kiếm nàng suốt ba ba đêm, cuối phát hiện thi dưới gốc cây hẹn ước của hai người.
đó, liền quyết tâm diệt tộc họ Lâm để tế Hứa Vãn.
Phó Ngôn nắm quyền khuynh thiên .
cần lệnh điều tra kỹ cái của Hứa Vãn, hoặc hỏi qua cung thân cận bên nàng, át hẳn biết rõ — Hứa Vãn vốn chưa từng sẩy thai, ta… chưa từng trộm phương thuốc của nàng!
, thậm chí chẳng buồn tra xét, nghe theo di ngôn của Hứa Vãn, lập tức định tội ta thành gian nhân tội ác tày trời.
Ngay Hứa Vãn chìm vui sướng, hoàng đế liền trầm giọng cắt ngang, thẳng thắn hỏi:
“Nếu nói chính cứu được thái tử, vậy có nói rõ thái tử trúng độc gì, lại dùng dược gì để ?”
Nếu Hứa Vãn đáp không được, tất sẽ phạm tội quân.
Song, phương thuốc vốn chẳng của nàng, làm nàng biết được?
2