Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
Quạt mini GOOJODOQ 100 tốc độ gió có thể điều chỉnh màn hình kỹ thuật số cầm tay
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Đêm , kinh thành không có tuyết, nhưng lòng lạnh hơn băng giá nghìn .
Tiêu Diệc Thần đã c.h.ế.t trong đám cháy ngục tối, hoặc ít thiên hạ tin là như vậy. Ta đứng giữa ranh giới của tự do và một l.ồ.ng giam mới mang tên Lâm Thương. Câu của huynh ấy như nhát d.a.o cuối cùng, rạch nát chút hy vọng vừa nhen nhóm về một cuộc đời bình yên.
Nhưng ngay Lâm Thương định cưỡng ép ta lên ngựa, một phong thư trong lớp lót của chiếc hộp gỗ rơi ra.
Là b.út tích của Tiêu Diệc Thần, gửi cho ta – bức thư mà hắn đã dùng để đ.á.n.h đổi an toàn cho nó.
CHƯƠNG 11: THẬT LỘ DIỆN
Lâm Thương khựng lại thấy ta nhặt mảnh giấy lên. Ánh huynh ấy lóe lên bất an.
Ta mở thư. Nét chữ của Tiệc Diệc Thần cứng cỏi, nhưng nét mực ở vài chỗ hơi nhòe , như thể viết đã phải đấu tranh rất dữ dội.
“Tố , nàng đọc được dòng này, có lẽ ta đã là một nắm tro tàn.”
Hóa ra, mười chinh chiến không chỉ dạy hắn cách g.i.ế.c , mà còn dạy hắn cách thấu những âm mưu tàn độc của triều đình. Phủ không phải là đồng minh, mà là một hang ổ gián điệp cấu kết với ngoại bang.
Chân về kinh không phải để làm vợ hắn, mà để làm giám sát. Hoàng đế muốn dùng Thẩm Tố – điểm yếu duy của Tiêu Diệc Thần – để ép hắn giao ra binh quyền rồi tru di tam tộc.
Hắn chọn cách đóng vai phụ tình.
Hắn dắt Chân về, sỉ nhục ta đám đông, ban trà độc… tất chỉ để chứng minh với gia và Hoàng đế rằng: “Thẩm Tố chẳng là cái thía rác gì trong Tiêu Diệc Thần.”
Chỉ có bị ghẻ lạnh mới là an toàn .
“Ta ép nàng uống trà độc, vì chỉ có độc tính trong m.á.u nàng mới khiến Chân tin rằng ta đã hoàn toàn bỏ nàng. Nhưng Tố , chén trà ta đã pha t.h.u.ố.c giải . Mỗi đêm ta vào phòng hành hạ nàng, thực chất là để truyền công lực giữ cho nàng.”
Ta run rẩy. Hóa ra mùi trầm hương nồng nặc mỗi đêm không phải để che giấu mùi m.á.u, mà là mùi d.ư.ợ.c liệu hạng hắn dùng để thanh lọc cơ thể cho ta.
Những lời thóa mạ cực đoan, những sợi xích vàng… là để giấu một mật đạo mà hắn đã âm thầm đào suốt nửa qua để ta có đường lui hắn quyết t.ử.
Hắn dùng danh dự, tình yêu, để diễn một vở kịch “phụ tình bạc nghĩa” vĩ đại nhân gian. Chỉ để hắn c.h.ế.t , ta có thể sạch sẽ mà tiếp, không vướng bận chút liên can nào đến “ phản nghịch” Tiêu Diệc Thần.
“Lâm Thương…” Ta ngước đàn ông đứng , giọng bình thản đến đáng sợ. “Huynh đứa trẻ này là của huynh? Tiêu Diệc Thần phát hiện ra nên mới tự thiêu?”
Lâm Thương cười nhạt, tay siết c.h.ặ.t chuôi kiếm: “Phải. Hắn c.h.ế.t vì nhục nhã.”
“Huynh dối.” Ta giơ bức thư lên. “Tiêu Diệc Thần bị vô sinh nhát kiếm ta đỡ thay hắn. Hắn biết rõ đứa trẻ này không phải của hắn, nhưng hắn cũng biết… nó càng không phải của huynh.”
“Ngươi gì?”
“Mười qua, huynh đưa gạo cho ta, huynh bảo vệ ta, ta ghi tâm khắc cốt. Nhưng đêm ở biên thùy, đeo nạ cứu ta khỏi đám thổ phỉ không phải huynh, mà là thuộc hạ của Tiêu Diệc Thần. Đứa trẻ này…” Ta xoa bụng mình, một nụ cười đắng chát hiện lên. “Nó là kết tinh của một lần hắn lẻn về thăm ta ba tháng , dưới lớp nạ của một khách bộ hành. Hắn giữ cho nó, vì là dòng m.á.u duy của hắn còn sót lại.”
Lâm Thương sững sờ. Hóa ra Tiêu Diệc Thần nguy hiểm hơn huynh ấy tưởng. Hắn đã tất mọi một bước. Hắn để Lâm Thương tưởng rằng mình đã thắng, để Lâm Thương dốc sức bảo vệ ta khỏi quân đội triều đình, biến Lâm Thương thành lá chắn miễn phí cho mẹ con ta.
“Tiêu Diệc Thần… đến c.h.ế.t vẫn tính kế ta!” Lâm Thương gầm lên, vung kiếm c.h.é.m đứt một cành cây bên đường.
“Huynh ấy không tính kế huynh.” Ta về ngọn lửa vẫn đang âm ỉ trong kinh thành. “Huynh ấy chỉ quá hiểu huynh thôi. Huynh yêu ta, nhưng huynh cũng yêu vinh . Huynh ấy cho huynh giang sơn để đổi lấy cho ta. Ván cược này, huynh vẫn là thắng cơ mà?”
Lâm Thương ta, đôi đỏ ngầu dần dịu lại, nhưng chứa đầy cay đắng. Huynh ấy nhận ra, dù Tiêu Diệc Thần đã c.h.ế.t, nhưng cái của hắn vẫn bao trùm lấy cuộc đời ta, và cuộc đời của huynh ấy.
“Tố , nếu ta … ta thực muốn bỏ tất để đưa nàng ?”
“Muộn rồi, Lâm phó tướng.” Ta quay lưng bước về cánh đồng , nơi những đóa đầu tiên đang hé nở dưới làn mưa tro tàn. “Giang sơn của huynh ở kia. Còn ta, ta thuộc về đống tro tàn này.”
Ta bước đơn độc giữa cánh đồng. Lâm Thương không đuổi theo, huynh ấy đứng lặng trong tối, dáng của một tân vương cô độc bắt đầu hình thành.
Ta mở lọ t.h.u.ố.c giải cuối cùng ra. Bên trong không phải t.h.u.ố.c, mà là một mảnh ngọc bội khắc hình , miếng ngọc mười ta đã bán để mua ngựa cho Tiêu Diệc Thần.
sau miếng ngọc có khắc một hàng chữ nhỏ li ti:
“Nếu nàng thấy nở, tức là ta vẫn còn . Đừng tìm ta, hãy tốt phần của nàng.”
Ta khựng lại, tim đập liên hồi.
Đúng lúc , xa, giữa rừng trắng xóa, một dáng cao lớn khoác áo bào đen, đeo nạ bạc đang đứng lặng lẽ về ta. Hắn không tiến lại gần, cũng không gọi tên ta.
Hắn chỉ đứng , như một vị thần hộ mệnh đã hoàn thành sứ mệnh của mình.
Ta định chạy về hắn, nhưng một âm thanh lạ vang lên sau lưng.
Xoẹt.
Một mũi tên đen kịt x.é to.ạc không khí, gắm thẳng vào lưng đàn ông đeo nạ bạc ấy.
Hắn đổ sụp xuống giữa đám rực rỡ.
trong tối của rừng cây, một phụ nữ bước ra, trên tay cầm chiếc cung nỏ của hoàng gia. Gương nàng ta chằng chịt vết bỏng, đôi điên dại vì thù hận.
Chân.
Nàng ta chưa c.h.ế.t trong cung cấm. Nàng ta cười lên sằng sặc, giọng lanh lảnh như quỷ sa tăng:
“Tiêu Diệc Thần, chàng bảo vệ nàng ta suốt mười , vậy để xem đêm nay… ai sẽ bảo vệ chàng?”
Nàng ta quay sang ta, mũi tên tiếp theo đã lên dây, nhắm thẳng vào bụng ta:
“Thẩm Tố , nợ m.á.u mười … giờ mới thực bắt đầu.”