

Mười năm chờ đợi, đổi lại một chén trà tàn. Hắn là tướng quân nắm giữ vạn quân reo hò, ta là nhành mai khô héo rụng giữa trời đông.
Hắn nói: “Tố Y, uống chén trà này, tiền triều dĩ vãng coi như xóa bỏ.” Ta cười: “Tiêu Diệc Thần, dĩ vãng không xóa, là tâm Ta đã chết rồi.”
Khi cánh hoa cuối cùng rơi xuống, kinh thành không còn Thẩm Tố Y. Chỉ còn một vị tướng quân bạc đầu, đứng giữa đồng không mông quạnh, cố nhặt lại từng cánh hoa nát vụn dưới chân ngựa năm nào.