Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/3B3yrADcxD
Bình giữ nhiệt LocknLock 800ml LHC6180 - Hàng chính hãng, có khay lưới lọc trà, dây
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Một mũi tên rạch đôi màn đêm, cắm phập vào l.ồ.ng n.g.ự.c Thượng Quan ngay ngón tay nàng ta vừa định buông dây cung.
Nàng ta trợn , ngã sụp xuống bên thềm cửa miếu hoang, m.á.u tươi từ cổ họng trào ra, dập tắt ngọn lửa ta vừa nhóm. Từ ngoài màn mưa , Lâm Thương dẫn theo cấm quân ập vào như một cơn lũ, thanh gươm trên tay huynh ấy vẫn còn m.á.u.
Ta không nhìn Thượng Quan , cũng không nhìn Lâm Thương. Ta nhìn Tiêu Diệc Thần đang nằm thoi thóp dưới đất, rồi quay người lao thẳng vào lối thoát duy nhất phía sau bức tượng Phật đổ nát.
Hầm ngầm mà Lâm Thương đào dẫn thẳng ra sông hộ thành giá. Đó là lối thoát, cũng là kết mà ta tự chọn cho Thẩm Y của mười năm qua.
CHƯƠNG 13: CUỘC TRỐN CHẠY
sông mùa đông buốt nhói như hàng vạn cây kim châm vào da thịt, nhưng nó không làm ta run rẩy bằng sự thật ta vừa ném lại phía sau.
Ta dùng một tấm vải thô buộc c.h.ặ.t l.ồ.ng n.g.ự.c và bụng hơi nhô lên của , c.ắ.n răng bơi theo xiết. Độc Đoạn Trường Thảo đã được thanh lọc, nhưng nỗi đau của sự lừa dối thì vẫn còn nguyên vẹn trong thớ cơ.
ta quên? ta làm một quân cờ ngoan ngoãn trong tay ?
Nằm mơ. Ta thà làm một con cá c.h.ế.t chìm dưới đáy sông này, còn hơn để viết tiếp cuộc đời ta.
ta bò được lên bờ sông phía ngoại ô, kinh thành phía sau đã rực lửa pháo hiệu. Tiếng chuông báo động vang lên dồn dập, x.é to.ạc bầu trời đêm. Tiêu Diệc Thần chưa c.h.ế.t, và hắn đã phát hiện ra ta biến mất.
“! Lật tung cả giang sơn này lên cũng phải được nàng ấy cho ta!”
Tiếng gầm thét của Tiêu Diệc Thần như vẫn còn văng vẳng bên tai ta, điên cuồng và tuyệt vọng. Hắn là một con thú hoang bị tước đi chiếc xương sườn duy nhất, và con thú ấy sắp sửa c.ắ.n xé cả kinh kỳ.
Ta không dừng lại, gạt phắt những giọt đóng băng trên mi , kéo lê đôi tê dại vào bóng tối của rừng già. Thẩm Y của quá khứ đã c.h.ế.t trong miếu hoang rồi, người đang đi đây, chỉ là một xác đi đòi lại tự do.
Sáng hôm sau, ngừng rơi, nhưng một bầu không khí c.h.ế.t ch.óc bao trùm khắp kinh thành.
Phủ quân – nơi giờ đây đã trở thành phủ Nhiếp chính vương tạm thời – yên ắng đến mức nghe rõ cả tiếng m.á.u giọt từ những thanh gươm của cấm quân quỳ ngoài sân. đã kiếm suốt một đêm, từ lòng sông hộ thành đến hầm ngầm của các phủ đệ, nhưng câu trả lời nhận lại chỉ là một khoảng không vô vọng.
Tiêu Diệc Thần ngồi trên chiếc ghế gỗ sưa trong mật thất, vết thương trên n.g.ự.c trái vẫn chưa được băng bó t.ử tế, m.á.u thấm đẫm lớp ngoại bào đen tuyền.
Hắn không cảm đau. Nỗi đau xác làm sao bằng sự trống rỗng đến kinh hoàng trong l.ồ.ng n.g.ự.c hắn chạm vào chiếc giường ngắt không còn hơi ấm của ta.
“ quân…” Phó quỳ sụp dưới đất, trán chạm sàn, giọng run rẩy. “Dưới hạ lưu sông hộ thành… chỉ chiếc áo gấm cháy sém của phu nhân. sông đóng băng, e là…”
“Câm miệng!”
Tiêu Diệc Thần vung tay, chiếc chén ngọc trên bàn bay thẳng vào đầu vị phó , vỡ tan tành. Máu tươi hòa cùng trà đổ lênh láng trên nền đất. Gương mặt hắn dưới chiếc mặt nạ bạc vặn vẹo đến gớm ghiếc, đôi đỏ ngầu vằn lên những tia m.á.u điên cuồng.
“Nàng ấy không c.h.ế.t! Thẩm Y thông minh như vậy, làm sao có c.h.ế.t dễ dàng thế được? Nàng ấy đang trốn ta! Nàng ấy đang dùng cách này để trừng phạt ta!”
Hắn bật dậy, nhưng cơn ho dữ dội ập đến khiến hắn ngã quỵ xuống cạnh bàn. Hắn ho ra m.á.u. Đoạn Trường Thảo độc tính vốn dĩ đã ăn sâu vào huyết quản hắn qua giọt m.á.u xanh lục của ta tối qua, giờ đây không có m.á.u của ta làm vật dẫn điều hòa, độc tính bắt đầu c.ắ.n xé lục phủ ngũ tạng của hắn.
Hắn cười, tiếng cười khản đặc, thê lương như tiếng quạ kêu giữa bãi tha ma.
“ Y… nàng thà tự rạch tay để hủy hoại trái tim của Thượng Quan , thà nhảy xuống sông băng giá chứ vĩnh viễn không chịu quay đầu nhìn ta một lần sao?”
Độc thoại nội tâm của hắn lúc này là một sự sụp đổ hoàn của một kẻ điên cực đoan. Hắn nghĩ có kiểm soát cả thiên hạ, có dùng sự sỉ nhục để bảo , dùng chiếc l.ồ.ng vàng để giữ . Nhưng hắn quên mất, con chim ưng mà hắn nuôi mười năm qua, một đã dang cánh bay đi, sẽ chọn cách lao vào giông bão chứ quyết không quay lại l.ồ.ng.
“Tiêu Diệc Thần, ngươi nhìn lại xem, trông ngươi có khác gì một con quỷ không?”
Lâm Thương vào mật thất, trên người khoác bộ hoàng bào chưa kịp hoàn thiện của tân vương. Ánh huynh ấy nhìn Tiêu Diệc Thần không còn sự kính sợ của một phó , chỉ còn lại sự thương hại và một tia thù hận âm ỉ.
“Nàng ấy đi rồi.” Lâm Thương lùng nói. “Là do chính tay ngươi và ta đẩy nàng ấy vào đường cùng. Ngươi dùng sự sỉ nhục để bảo , ta dùng sự dối trá để chiếm đoạt. Hai chúng ta, ai cũng không xứng có được nàng ấy.”
Tiêu Diệc Thần ngước đầu lên, lưỡi gươm lệnh trên tay hắn cắm phập xuống sàn gỗ, tạo nên một vết nứt dài.
“Lâm Thương, ngươi tưởng ngươi làm vua thì có giữ được nàng ấy sao? Ngươi nói đứa trẻ trong bụng nàng ấy là của ngươi để kích động ta, nhưng ngươi không biết rằng, Y đã nhìn thấu tất cả. Nàng ấy biết ngươi lừa nàng ấy, biết ngươi dùng nàng ấy để khống chế quân .”
Hắn từ từ dậy, bóng dáng cao lớn cô độc đổ dài trên vách tường đầy vết m.á.u.
“Ngươi giang sơn này? Được, ta cho ngươi. Nhưng nếu trong vòng ba ngày, cấm quân của ngươi không một sợi của nàng ấy, ta sẽ dùng năm vạn quân san phẳng cung điện này của ngươi.”
Thông tin mới này như một đòn sấm sét giáng xuống mật thất. Lâm Thương khựng lại. Huynh ấy không ngờ Tiêu Diệc Thần lại điên cuồng đến mức sẵn sàng dâng giang sơn chỉ để đổi lấy một người đàn bà. Sự cực đoan của Tiêu Diệc Thần đã vượt qua ranh giới của một con người tri thức, hắn đã hoàn hóa quỷ.
“Ngươi… ngươi điên rồi.” Lâm Thương nghiến răng.
“Phải, ta điên rồi.” Tiêu Diệc Thần qua người huynh ấy, tà áo gấm bay phần phật trong gió . “Từ mười năm trước, nàng ấy cắt miếng thịt đầu tiên cứu mạng ta, ta đã là một kẻ điên rồi.”
Đêm hôm đó, Tiêu Diệc Thần tự cưỡi ngựa điên cuồng khắp các nẻo đường kinh thành. Hắn giật chiếc mặt nạ bạc ra, mặc cho những vết loét trên mặt bị gió thổi vào đau rát. Hắn ta nhìn hắn, ta giá mà hắn phải trả.
Hắn đến gốc mai già nơi mười năm trước hai người lập lời thề. Cây mai vẫn đó, nhưng hoa đã tàn, chỉ còn lại những cành củi khô khốc quạnh quẽ dưới trăng.
Hắn quỳ xuống dưới gốc cây, hai tay cào bới lớp dày cho đến móng tay bật m.á.u, để lộ ra chiếc hộp gỗ chứa những đồng xu thô cũ mà mười năm trước ta chắt chiu gửi ra biên ải cho hắn.
Hắn ôm chiếc hộp vào lòng, khóc nghẹn ngào.
Một đêm. Chỉ trong một đêm duy nhất.
ánh bình minh đầu tiên của ngày thứ ba hắt qua bức tường thành kinh kinh, những binh sĩ cận Tiêu Diệc Thần dưới gốc mai già đã hoàn c.h.ế.t lặng.
Mái đen tuyền tung hoành ngang dọc nơi chiến trường của vị Đại quân… chỉ sau một đêm kiếm trong tuyệt vọng, đã bạc trắng như đầu mùa.
Mái bạc phơ xõa rượi trên bờ vai gầy guộc, gương mặt hủy dung nửa bên càng thêm phần thê lương và cổ độc. Nhân quả tuần hoàn, mười năm ta bạc đầu vì mong nhớ hắn nơi quê nghèo, giờ đây hắn bạc đầu chỉ sau một đêm ta biến mất.
“ quân… của ngài…” Vị phó quỳ xuống, bật khóc thành tiếng.
Tiêu Diệc Thần nhìn ảnh ngược của dưới vũng đóng băng, ánh hắn không có một tia kinh ngạc, chỉ có một sự lẽo thấu xương. Hắn dậy, mái trắng bay trong gió , trông giống như một huyết quỷ ra từ cõi âm.
“ bạc rồi… tốt lắm.” Hắn lầm bầm, giọng nói khàn đặc như tiếng lá khô cọ vào nhau. “ Y, nàng nhìn xem, ta đã dùng mười năm thanh xuân của để đền cho nàng rồi. Nàng xuất hiện đi… có được không?”
Không có tiếng trả lời. Chỉ có tiếng gió rít qua cành mai gãy và tiếng chuông tang từ cung đình xa xa vọng lại. Hắn đó, giữa giang sơn mà hắn vừa đoạt được, nhưng trong tay chẳng còn lại một chút hơi ấm nào.
Giữa lúc Tiêu Diệc Thần đang chìm trong sự điên cuồng, một con quạ đen từ phía rừng già ngoại ô bay đến, thả xuống trước mặt hắn một nhành mai đỏ thắm, tươi rói, hoàn đối lập với những cành củi khô héo ở kinh thành.
Hắn chộp lấy nhành mai, trên cuống hoa có buộc một sợi chỉ vàng mảnh.
Đó là sợi chỉ từ bộ phượng y mà hắn ép ta mặc đêm yến tiệc.
Nhưng twist thực sự nằm ở mặt sau của chiếc lá mai xíu, nơi có một chữ được khắc bằng mũi kim y học, tinh xảo và lùng:
“Đứa trẻ mang m.á.u hoàng tộc thật sự đã c.h.ế.t cùng Hoàng đế đêm đó rồi. Tiêu Diệc Thần, đứa trẻ trong bụng ta lúc này… là con của một tên thích khách . Ta mượn giống của hắn, chỉ để chấm dứt hoàn huyết mạch dơ bẩn của nhà Tiêu.”
Đầu óc Tiêu Diệc Thần như nổ tung một lần nữa.
Tất cả những sự tự phụ của hắn, sự bảo của hắn, và cả niềm kiêu hãnh cuối cùng về một đứa con chung – sợi dây liên kết duy nhất giữa ta và hắn… hóa ra đều là một màn kịch do ta dựng lên để đập nát lòng tự tôn của hắn. Ta không làm kẻ ngốc, ta biến hắn thành kẻ ngu xuẩn nhất thế gian. Ta dùng cách tàn nhẫn nhất để chứng minh rằng, huyết thống của hắn trong ta, chẳng bằng một tên thích khách vô danh.
Hắn phun ra một ngụm m.á.u lớn, nhuộm đỏ cả nhành mai tươi.
“Truyền lệnh của ta!” Tiêu Diệc Thần gầm lên, mái trắng dựng ngược trong gió , đôi hóa thành một màu đen kịt của sự tà ác tột cùng. “Bao vây bộ khu rừng ngoại ô! Đốt rừng! Ta không cần một người thê t.ử sống nữa! Nếu nàng ấy làm quỷ, ta sẽ biến cả khu rừng này thành nghĩa địa để chôn cùng nàng ấy!”
Hắn điên rồi, sự cực đoan của hắn đã biến thành sự hủy diệt. Hắn không được ta, hắn chọn cách thiêu rụi cả thế giới này.
Cùng lúc đó, tại một ngôi làng cách kinh thành trăm dặm, ta đang ngồi bên cửa sổ, tay cầm chiếc kim châm cứu, lặng lẽ nhìn m.á.u đỏ tươi trong vắt chảy ra từ đầu ngón tay . Độc đã hết, cơ ta hoàn bình phục.
Một bóng đen vào phòng, quỳ sụp dưới ta, dâng lên một thủ cấp còn rướm m.á.u.
Không phải đầu của Lâm Thương, cũng không phải của Tiêu Diệc Thần.
Đó là đầu của vị lão thái y già nhất trong Thái y viện – người duy nhất biết bí mật về việc… Thẩm Y ta vốn dĩ bẩm sinh không mang thai.
Ta nhìn đầu người trên sàn, khẽ mỉm cười, một nụ cười cô độc và sắc đến thấu xương. Đứa trẻ trong bụng ta? Thích khách ? m.á.u nhà Tiêu?
Tất cả chỉ là một lời nói dối vĩ đại do chính ta tạo ra để bức t.ử tâm can của Tiêu Diệc Thần. Kẻ dùng mưu kế để chơi đùa với tình cảm của ta mười năm qua, cuối cùng lại bị một lời nói dối vô hình của ta làm cho bạc trắng sau một đêm.
“ quân, trò chơi… giờ mới thực sự bắt đầu.”
Ta dậy, nhưng chưa kịp đi, tiếng vó ngựa rầm rập của năm vạn quân bất ngờ bao vây c.h.ặ.t lấy ngôi nhà của ta. Người dẫn đầu không phải thuộc hạ của Tiêu Diệc Thần, mà là một gương mặt quen thuộc ra từ bóng tối, tay cầm chiếu chỉ sắc phong Hoàng hậu của Lâm Thương.