Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/5flJppS4FW
Camera Wifi Trong Nhà EZVIZ C6N Pro C6N G1 H6C Pro H1C 3MP 5MP 8MP 2K 3K 4K Đàm Thoại 2 Chiều Xoay 360 Độ
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
đao của Lâm Thương chưa kịp chạm vào cổ họng ta, Tiêu Diệc Thần đang quỳ trong vũng m.á.u đã dùng chút lực cuối cùng quật ngã ấy sàn đại điện.
Máu n.g.ự.c hắn b.ắ.n tung tóe lên tà váy phượng y đỏ rực của ta, nóng hổi, tanh nồng và mang theo vị đắng chát của một kiếp người vặn vẹo. Hắn ta, đôi hẹp dài chuyển dần sang một màu xám xịt của t.ử khí, nhưng bàn tay vẫn cố chấp giữ c.h.ặ.t lấy góc ta không buông.
Hắn nói: “Tố Y, đừng làm vua… làm vua cô độc lắm… Làm vợ ta… một lần cuối cùng thôi…”
Ta lưỡi kiếm gãy găm sâu trong n.g.ự.c trái của hắn, không khóc, không run rẩy, chỉ có một tiếng nhạt vang lên giữa đại điện đang sụp đổ. Hóa ra, vương tọa nạm vàng kia chưa bao giờ là cái kết cho hai chúng ta, quả của mười năm nợ m.á.u, phải được gột rửa bằng một ván bài khốc hơn gấp bội.
CHƯƠNG 17: TUYỆT BÚT
Tiếng gầm thét của Lâm Thương bị dập tắt bởi năm vạn quân đang tràn vào đại điện như một cơn lũ quét. Phủ Thượng Quan đã bại, nhưng quân của họ phối hợp với thế lực ngoại bang ngoài biên thùy vẫn đang bao vây kinh thành, biến cả vương triều thành một hòn đảo cô độc giữa biển lửa.
Ta cúi , gỡ từng ngón tay đẫm m.á.u của Tiêu Diệc Thần ra khỏi vạt .
“Tiêu Diệc Thần, bảo ta đừng làm vua?” Ta đứng thẳng dậy, đứng trên cao vị nhiếp chính vương tóc bạc đang cận kề cái c.h.ế.t, âm lạnh lẽo như băng tuyết . “Nhưng nếu ta không gánh cái giang sơn này, đứa trẻ trong ta sẽ phải gánh cái danh ‘con hoang của kẻ nghịch tặc’ cả đời. sát để giải thoát, nhưng lại bắt ta phải dọn dẹp đống hoang này sao?”
Hắn run lên, vết loét trên khuôn mặt hủy dung co rúm lại đau đớn. Sự phụ của hắn, sự bảo vệ cực đoan của hắn… đến tận giây phút cuối cùng vẫn bị sự lý trí nhẫn của ta lột trần không thương tiếc.
“Tố Y… ta sai rồi… đừng đi…”
“Trễ rồi.”
Ta quay lưng đi, không một lần ngoảnh lại thân xác đang lạnh dần của hắn.
Tiêu Diệc Thần, dùng mười năm để đẩy ta vào địa ngục dưới danh nghĩa bảo vệ. Hôm nay, ta sẽ dùng chính cái danh nghĩa ‘chính thất phu ’ của để kết thúc ván cờ này. Tình yêu của là một chiếc l.ồ.ng giam nạm vàng, nhưng sự do của Thẩm Tố Y ta, phải do chính tay ta rạch m.á.u đoạt lấy.
Độc thoại nội tâm của ta sắc bén như d.a.o cạo. Ta tổn thương sâu sắc, tổn thương đến mức trái tim không còn đau trước cái c.h.ế.t của phu quân. Nhưng lý trí ta , muốn giữ lại huyết mạch này, muốn giữ lại năm vạn quân đã ta quỳ , ta phải làm một việc không một nữ hoàng nào trên thế gian này dám làm: Thâm nhập vào hang ổ của quân địch.
Một ngày sau, phủ Thượng Quan chính thức phát ra thông báo: Đại tướng quân Tiêu Diệc Thần đã c.h.ế.t, chính thất phu Thẩm Tố Y quá đau thương đã mang theo ấn tín quân cơ, trốn khỏi kinh thành để dâng nộp cho đại quân ngoại bang ngoài biên thùy, mưu cầu một con đường sống.
Cả kinh thành c.h.ử.i rủa ta. Họ gọi ta là “ả dâm phụ phản quốc”, là “vết nhơ của quân ”.
Ta mặc một bộ đồ tang trắng muốt, một phi ngựa chiến băng những x.á.c c.h.ế.t rải rác ngoài quan lộ, tiến thẳng vào doanh trại của thủ lĩnh phản quân – Thượng Quan , thúc phụ của Thượng Quan Chân.
Trong trướng bồng nồng nặc mùi rượu và thịt nướng, Thượng Quan ngồi trên ghế da hổ, ánh liếc tấm thân gầy gò của ta bằng sự khinh miệt tột cùng.
“Thẩm Tố Y, ngươi thà làm ch.ó nhà tang, phản bội lại vong linh của Tiêu Diệc Thần để đến đây quỳ lạy ta sao?” Hắn lớn, tiếng thô bỉ vang động cả gian trướng.
Ta đứng thẳng lưng, bàn tay khẽ xoa nhẹ lên chiếc vẫn chưa rõ nếp , thần thái thong dong đến kinh người. Ta rút trong n.g.ự.c ra một chiếc hộp gỗ nạm ngọc – chính là chiếc hộp đựng chén trà độc – bên trong là bản đồ bố phòng chín tầng cửa cung kinh thành.
“Thượng Quan đại nói sai rồi.” Ta đặt chiếc hộp bàn, âm bình thản không một chút gợn sóng. “Tiêu Diệc Thần ban trà độc g.i.ế.c ta, giam lỏng ta trong lãnh viện, rạch nát vết sẹo trên lưng ta. Mối thù mười năm đó, ta hận không thể băm vằn hắn ra thành trăm mảnh. Nay hắn c.h.ế.t rồi, ta cái gì phải thủ tiết một con quỷ?”
Hắn nhướng mày, một tia hồ nghi xẹt . “Ngươi hận hắn?”
“Hận thấu xương tủy.” Ta tiến lên một , ánh sắc lẹm găm c.h.ặ.t vào hắn. “Ta nắm giữ toàn bộ bí mật quân cơ của quân . Chỉ cần đại hứa cho mẹ con ta một con đường sống, đêm nay, ta sẽ mở cửa thành cho đại quân của ngài tiến vào không tốn một mũi tên.”
Sự thông minh của ta mười năm không chỉ dùng để hái t.h.u.ố.c, là để thấu hiểu sự tham lam của con người. Thượng Quan tin ta. Hắn tin hắn Tiêu Diệc Thần đã nhẫn với ta đến mức nào. Hắn nghĩ một người đàn bà bị tổn thương sâu sắc như ta, việc quay trả thù là điều hoàn toàn hợp lý.
Hắn giữ ta lại trong trướng, ban cho ta thức ăn, rượu quý. Hắn muốn dùng ta làm một con cờ dẫn đường.
Nhưng hắn không , mỗi một canh giờ ta ở trong doanh trại này, ta đã âm thầm rải một loại bột phấn không màu không mùi vào nguồn nước của quân đội. Đó là Hủ Cốt Tán – loại độc d.ư.ợ.c mãn tính do ta tay chế tạo mười năm , chỉ cần gặp rượu nóng, nó sẽ lập tức khiến gân cốt người ta tê liệt trong vòng nửa canh giờ.
“Phu , mời uống rượu.” Thượng Quan nâng ly đồng lên, nụ đầy dã tâm.
Ta nâng ly rượu lên, kề sát môi nhưng không nuốt.
“Đại , quy củ của quân ngoại bang, trước khi ra trận phải tế cờ bằng m.á.u của kẻ thù đúng không?” Ta khẽ hỏi.
“Phải.”
“Vậy đêm nay, hãy để ta tay c.h.é.m vị phó tướng cũ của Tiêu Diệc Thần – Lâm Thương, kẻ đang bị các ngài giam giữ trong ngục tối kia.”
Một thông tin mới làm ta nhói lòng, nhưng nét mặt ta vẫn lạnh như tiền. Lâm Thương đã bị bắt khi cố tình làm mồi nhử để ta thâm nhập vào đây. ấy dùng mạng sống của để đổi lấy lòng tin của Thượng Quan dành cho ta. quả tuần hoàn, kẻ ba năm trước lừa dối ta, giờ đây lại dùng cách cực đoan nhất để chuộc lỗi.
Đêm canh ba, ta vào mật ngục của phản quân, tay cầm đoản kiếm rỉ sét. Lâm Thương bị xích trên giá gỗ, đầy thương tích, m.á.u nhuộm đỏ cả bộ giáp rách.
ấy ngước ta, nụ cay đắng hiện lên trên môi: “Tố Y… đến lấy ta thật sao?”
Ta tiến lại gần, vung kiếm c.h.é.m đứt sợi xích sắt trên tay ấy.
“Chạy mau.” Ta thều thào.
Nhưng cái twist thực sự không nằm ở việc ta cứu Lâm Thương. nằm ở việc Lâm Thương đột ngột giữ c.h.ặ.t lấy tay ta, đôi ấy ta, tràn ngập sự tuyệt vọng kinh hoàng:
“Tố Y… lừa ta… lừa cả Tiêu Diệc Thần… Đứa trẻ trong … thực chất đã c.h.ế.t hai ngày trước khi uống bình t.h.u.ố.c giải cuối cùng của hắn rồi đúng không?”
Ta khựng lại, hơi thở nghẹn lại trong cổ họng.
Phải. Đổi mạng lấy mạng. Bình t.h.u.ố.c giải của Tiêu Diệc Thần dùng chính sinh huyết của hắn để lọc cơ thể cho ta, nhưng độc tính của Đoạn Trường Thảo quá mạnh, muốn cứu sống người mẹ, cái t.h.a.i phải làm vật thế mạng để hút hết độc tố.
Đứa trẻ đã c.h.ế.t trước khi nó kịp chào đời. Cái hơi nhô lên lúc này, chỉ là một cái bọc m.á.u độc được ta dùng châm cứu giữ lại để làm quân bài thử thách lòng người. Ta biến thành một cái xác rỗng hoàn toàn, không còn tình yêu, không còn huyết mạch, chỉ còn lại thù hận và lý trí điên cuồng.
“Nó c.h.ế.t rồi, thì mới có thể khiến các người phải đền mạng.” Ta lạnh lùng rút tay ra, nụ trên môi ta cô độc và sắc lạnh đến thấu xương. “Lâm Thương, ra ngoài dẫn quân tiến vào. Đêm nay… ta muốn phủ Thượng Quan phải chôn cùng con ta.”
Ta ra khỏi mật ngục, đại doanh của phản quân đã bắt hỗn loạn. Hủ Cốt Tán gặp rượu nóng đã phát tác, hàng vạn binh sĩ ngã sụp đất, co giật trong đau đớn.
Thượng Quan ôm n.g.ự.c lao ra khỏi trướng, đao trong tay hắn run rẩy chỉ vào ta: “Ả dâm phụ… ngươi hạ độc…”
Ta không thèm trả lời hắn, chậm rãi nhặt một mồi lửa bên đường, vứt thẳng vào kho lương thảo của quân địch. Lửa bùng lên rực trời, thiêu rụi cả doanh trại biên thùy.
Nhưng ngay khi ta định quay người rút lui theo đường hầm, một bóng người khoác bào đen, mái tóc trắng xóa xõa rượi bất ngờ ra trong ngọn lửa dữ.
Tiêu Diệc Thần.
Hắn chưa c.h.ế.t. Lưỡi kiếm gãy của hắn hôm chỉ đ.â.m lệch tim nửa phân, và hắn đã dùng cấm thuật tà đạo để ép cơ thể phải đứng dậy, truy đuổi theo dấu chân ta đến tận hang ổ kẻ thù.
Gương mặt hắn dưới chiếc mặt nạ vỡ nát đầy m.á.u và muội than, đôi hẹp dài đỏ quạnh một màu m.á.u của sự chiếm hữu điên cuồng đến tột cùng. Hắn lao đến ôm c.h.ặ.t lấy ta phía sau, mặc kệ ngọn lửa đang bén vào lưng gấm của cả hai.
Hắn rít kẽ răng, hơi thở nóng rực phả vào tai ta:
“Tố Y… ta con c.h.ế.t rồi… Ta đến để mang đi cùng nó đây… Giang sơn này, ta đốt sạch cho nhé?”
Bên ngoài, tiếng gầm thét của Lâm Thương và năm vạn quân đã bao vây c.h.ặ.t lấy doanh trại. đao của Lâm Thương c.h.é.m đứt cửa trướng, nhưng điều khiến ta kinh hoàng nhất, là Tiêu Diệc Thần đã tay khóa một sợi xích vàng mảnh vào cổ tay ta và cổ tay hắn, chiếc chìa khóa duy nhất… đã bị hắn nuốt vào .