Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/3B3yr75DNN

Vali Kéo MIAvn Larita ROTA - Size 20/24/28, Nhựa PP Dẻo Siêu Bền, Hạn Chế Bể Vỡ, Khoá TSA

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

15

Tuyết phương ngừng rơi, nhưng gió cát vẫn rít gào như tiếng oan hồn ai oán.

Cửa y quán đổ nát, phơi bày ba người đang quỳ giữa lằn ranh sinh t.ử. Tiêu Diệc Thần, vị nhiếp chính vương tóc nửa người nửa ngỷ, đang dùng tấm lưng đầy sẹo để chắn mưa tên ta. Thương, kẻ tân vương hụt, cầm đao sững như phượng hoàng gãy cánh. Và ta, Thẩm Y, kẻ đã dọn sạch quá khứ nhưng không thoát khỏi định mệnh.

Thượng Chân trên lưng ngựa, gương mặt bị bỏng vặn vẹo ánh mặt trời lẽo: “Diệc Thần, chàng nhìn đi! người đàn bà mà chàng thân bại danh liệt, giờ muốn c.h.ế.t cùng nàng ta?”

Tiêu Diệc Thần không nhìn nàng ta. Hắn ngước đầu, đôi găm c.h.ặ.t vào tấm bài ngọc đen ta. Một nụ cười méo mó, t.h.ả.m hại xuất hiện trên khuôn mặt hủy dung:

Y… Nàng… nàng vẫn giữ nó?”

Ta không trả lời hắn. Ta giơ cao tấm ngọc , thanh âm lùng tan vào gió : “Ngũ vạn quân biên thùy nghe ! Ta nắm giữ long ngọc của tiên hoàng, kẻ nào dám phạm vào, tính là mưu phản!”

CHƯƠNG 15: TRUY ĐUỔI VÀ HỮU

Mưa tên đột ngột ngừng bạt.

Dòng m.á.u chảy ra từ n.g.ự.c Tiêu Diệc Thần nhuộm đỏ tuyết trắng chân hắn. Sự cực đoan yêu của hắn, hóa ra là thứ duy nhất chân thật giữa một rừng dối trá . Hắn không sợ c.h.ế.t, hắn sợ khi c.h.ế.t, hắn không là người duy nhất được ở bên ta.

“Long ngọc?” Thượng Chân cười lớn, tiếng cười lanh lảnh như quạ kêu. “Tân đế đã ngôi, di chiếu của tiên hoàng là một tờ giấy lộn! Năm vạn quân biên thùy, kẻ nào lấy được đầu của Thẩm Y, phong vạn hộ hầu!”

Sự im lặng của quân đội bắt đầu lung lay. Nhân quả và định mệnh, mười năm trước họ chiến đấu Tiêu Diệc Thần, mười năm sau họ phải chọn giữa một lời thề cũ và vinh hoa phú quý trước .

“Ai dám động vào nàng, ta sẽ g.i.ế.c kẻ đó!” Tiêu Diệc Thần gầm , giọng khàn đặc. Hắn cố chấp dậy, thanh gươm gãy đôi cắm phập xuống đất.

“Chàng nhìn mình đi, Diệc Thần!” Ta cúi xuống, ghé sát tai hắn, từng chữ như mũi d.a.o cắm vào l.ồ.ng n.g.ự.c: “Chàng tự hủy dung, tự uống độc, giờ muốn dùng cái xác không hồn để bảo vệ ta? Ta không cần sự thương hại cực đoan của chàng! Chàng cút đi, cút về phủ nhiếp chính của chàng mà sống với nỗi cô độc đó!”

Đừng c.h.ế.t trước mặt ta. Đừng bắt ta phải mang nợ chàng thêm một lần nữa. Mười năm thanh xuân ta trả đủ rồi, giờ hãy để ta sống nốt phần đời với sự lẽo .

Độc thoại nội tâm của ta bật , sắc và tàn nhẫn. Ta thông minh đủ để hiểu, sự thâm của hắn, đến cuối cùng vẫn là một loại hữu hạ đẳng.

“Năm vạn quân phương đã biết sự thật! Tiêu Diệc Thần , Thương soán vị! công nhận một mình phu nhân!”

Một tiếng hô vang dội xé tan thế bế tắc.

Từ phía sau y quán, vị phó từng bị Tiêu Diệc Thần t.r.a t.ấ.n ở Chương 5, giờ đây tóc đã lốm đốm , dẫn theo một toán quân cũ lao ra. Huynh ấy nhìn Tiêu Diệc Thần, rồi nhìn ta, ánh phức tạp:

quân, xin lỗi. Quân phương … không thể chiến đấu một kẻ đã hóa quỷ.”

Thông tin Tiêu Diệc Thần sững sờ. Huynh ấy không ngờ, sự điên cuồng ba năm qua của mình đã tự hủy hoại gốc rễ cuối cùng của vương triều mà mình gầy dựng. Năm vạn quân sĩ, những người từng thề sống c.h.ế.t theo hắn, giờ đây chọn về phía ta.

“Phản… tất cả đều phản…” Tiêu Diệc Thần lầm bầm, nụ cười trên mặt càng thêm điên dại.

Y!” Thương đột ngột nắm lấy vai ta, gương mặt vặn vẹo sợ hãi: “Thượng Chân đã cấu kết với vương gia , quân của nàng ta đang áp sát. Chúng ta không có đường lui! Nàng hãy đưa bài ta, ta sẽ dẫn quân mở đường m.á.u nàng!”

Ta nhìn người đàn ông trước mặt. Ba năm trước, huynh ấy dùng sự dối trá để đoạt, giờ đây huynh ấy dùng sự bảo vệ để che đậy dã tâm soán vị lần nữa.

Thương, huynh cũng giống như hắn thôi.” Ta rút cây kim châm cứu ra, không chút do dự đ.â.m thẳng vào huyệt đạo trên huynh ấy, lực mạnh đến mức khiến Thương phải buông . “Kẻ nào cũng muốn hữu ta, kẻ nào cũng muốn dùng ta quân cờ. Ta thà một cá c.h.ế.t chìm đáy sông, hơn một sủng vật được các người nuôi dưỡng l.ồ.ng vàng!”

Thượng Chân trên ngựa cười sằng sặc, nàng ta giơ cao một phong thư: “Diệc Thần, chàng nhìn xem, đây là cái gì? Là mật thư của Thẩm Y gửi tân đế đêm qua!”

Ta sững người.

Hóa ra… cái twist thực sự không nằm ở Thương, không nằm ở Tiêu Diệc Thần. Mà nằm ở vị phó quân phương kia.

Huynh ấy không phản Tiêu Diệc Thần Y. Huynh ấy phản Tiêu Diệc Thần huynh ấy chính là người yêu thực sự của Thượng Chân. Chén trà độc năm xưa, Thượng Chân tráo t.h.u.ố.c, chính là do vị phó mật báo Tiêu Diệc Thần, để Tiêu Diệc Thần tương kế tựu kế, giả vờ phụ để bảo vệ Y, nhưng thực chất là để vị phó có cơ hội nắm quyền. Mười năm qua, họ dùng ta để chơi đùa với cảm của Tiêu Diệc Thần.

“Tiêu Diệc Thần… thì ra chàng là quân cờ ngốc nghếch nhất thế gian !” Ta nhìn Tiêu Diệc Thần, một sự bi thương lẽo dâng lòng. Kẻ dùng mưu kế để hữu, kẻ dùng sự sỉ nhục để bảo vệ, cuối cùng đều c.h.ế.t chân một người phụ nữ lý trí, và một âm mưu vĩ đại do chính thuộc hạ thân cận nhất đạo diễn.

“Nói dối… tất cả đều nói dối!” Tiêu Diệc Thần gầm , m.á.u tươi từ n.g.ự.c phun ra dữ dội. Hắn không tin, hoặc hắn không thể chấp nhận sự thật tàn khốc . Hắn mười năm chinh chiến, quyền lực nghiêng trời, giờ là một cái xác rỗng bị thuộc hạ lừa dối.

quân! Đừng bỏ ta!”

Một bóng đen cao lớn lao qua cửa miếu, gỡ chiếc mặt nạ của mình ra.

Không phải Thương, cũng không phải vị phó quân phương .

Hắn đeo mặt nạ , tóc đen tuyền, gương mặt tuấn tú mười năm trước hiện ra ánh mặt trời biên thùy. Hắn nhìn Tiêu Diệc Thần đang quỳ trên tuyết, rồi nhìn ta, ánh tràn ngập sự phức tạp.

Tiêu Diệc Phong. Anh trai ruột đã c.h.ế.t mười mốt năm trước của Tiêu Diệc Thần.

Hắn chưa c.h.ế.t. Hắn chính là kẻ tráo đổi năm xưa để Tiêu Diệc Thần bia đỡ đạn. Hắn đó, bộ long bào rực rỡ, nhìn vị quân tóc bằng ánh của kẻ chiến thắng thực sự.

“Em trai à, mười năm qua, em chơi vui chứ?” Tiêu Diệc Phong mỉm cười, một nụ cười thâm nhưng thấu xương. Hắn quay sang nhìn ta, mũi kiếm nhắm thẳng vào tim:

“Thẩm Y, nàng thông minh quá. Nàng biết tất cả, nhưng nàng không biết… đứa trẻ bụng nàng ba năm trước thực chất là của ta. Và hôm nay… ta đến để đòi giang sơn, và đòi thê t.ử của ta.”

Ta siết c.h.ặ.t chiếc khăn lòng bàn rướm m.á.u. Tiêu Diệc Thần gục xuống tuyết, nụ cười trên khuôn mặt hủy dung càng thêm điên dại. Nhân quả? Định mệnh? Thế gian , ai là kẻ điên?

“Vương pháp? Tiêu Diệc Thần, chàng nhìn mình đi. Chàng là một đứa hoang bị chính anh trai mình lừa dối mười năm. ta…”

Ta chậm rãi rút một cây châm cứu dài, không chút do dự đ.â.m thẳng vào huyệt đạo bên cổ của chính mình, một nụ cười cô độc và sắc xuất hiện trên môi:

“Trò chơi… kết thúc rồi.”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.