Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9ALC0P2znr
GLADE Combo 4 Sáp Thơm Khử Mùi Lưu Hương Bền Lâu 180g x4
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Người ta nói, vương tọa kinh là nơi lạnh nhất thiên hạ.
Nhưng đối với Tiêu Diệc Thần, nơi lạnh nhất lại là cánh hoa mận xóa biên thùy phương Bắc. Năm vạn quân sĩ quỳ rạp dưới chân hắn, giang sơn vương triều thu gọn tầm mắt, nhưng bàn tay hắn chẳng thể giữ lại một chút hơi ấm nào của ngày cũ.
Hắn nắm giữ cả thiên hạ, nhưng thiên hạ của hắn không có Y.
Hắn nói: “ Y, ta trả lại giang sơn cho nàng, nàng trả lại nụ cười mười năm trước cho ta, có được không?”
CHƯƠNG 20 KẾT: NHÂN QUẢ
Mười năm trận chiến đẫm m.á.u giữa cánh mận, kinh lập lại trật tự , nhưng Nhiếp chính vương Tiêu Diệc Thần thì một nấm mồ không có đất cát.
Hắn không c.h.ế.t. Cấm thuật Tây Vực dẫu có vỡ vụn, dòng m.á.u hoàng tộc và Trường Sinh Độc cơ thể hắn vẫn cố chấp giữ lại hơi . Hắn với nửa khuôn mặt hủy dung ẩn chiếc mặt nạ bạc, mái tóc xóa bay gió bắc, cô độc một vị thần bị lưu đày giữa nhân gian.
Lâm Thương đã bại, Thượng Quan gia đã tro bụi, ngay cả người nữ nhân có gương mặt giống ta đúc – Dao – chỉ là một quân bài mà hắn mượn để bình định lòng quân mười năm trước. Tất cả chỉ là một ván cờ lớn, và Tiêu Diệc Thần là kẻ thắng cuộc duy nhất.
Nhưng kẻ thắng cuộc ấy giờ đây đang quỳ gối giữa hoa mận nở muộn, hai tay cào bới lớp tuyết đóng băng, lẩm bẩm một mình kẻ tâm thần.
“ Y… hoa mai nở rồi… hoa mận nở rồi… Nàng đâu?”
Hắn đang phải chịu đựng hình phạt khốc nhất của nhân quả.
C.h.ế.t đi là một sự giải thoát, nhưng để hối , để nhận ra mọi sự cực đoan, mọi dối trá và âm mưu mang danh bảo vệ của mình mười năm trước đã tự tay đẩy người mình yêu vực sâu… là vô gián địa ngục. Hắn càng tỉnh táo, nỗi đau càng xé rách tâm can hắn mỗi ngày.
Độc thoại nội tâm của ta, dẫu chỉ là một vong linh vương vất giữa mận, vẫn sắc bén và lạnh lùng hắn. Ta dùng cái c.h.ế.t của mình và đứa trẻ để đóng đinh hắn vào vị trí tôn quý nhưng cô độc này. Hắn muốn bảo vệ ta bằng chiếc l.ồ.ng vàng? Được, vậy ta biến cả giang sơn này chiếc l.ồ.ng giam cầm chính hắn.
“Vương gia, tiểu chủ t.ử… đã lên mười tuổi rồi.”
Vị phó tướng già từ phía tới, quỳ sụp trên tuyết, dâng lên một cây trâm gỗ thô cũ.
Tiêu Diệc Thần run rẩy đón lấy cây trâm. là cây trâm gỗ mười năm trước ta đã đ.â.m vào cổ mình để đoạn tuyệt với hắn Chương 3. Trên thân trâm, giờ đây có thêm những nét khắc , non nớt nhưng dứt khoát của một đứa trẻ.
“Nó… nó nói gì?” Giọng hắn khản đặc, tiếng sỏi cọ vào nhau dưới đáy giếng hoang.
“Tiểu chủ t.ử nói… ngài ấy mang , không mang Tiêu. Ngài ấy sẽ lên ngôi vua, nhưng ngài ấy sẽ tự tay viết vào sử sách: Tiêu Diệc Thần là kẻ bạc tình, bức t.ử chính thất, vạn kiếp không được nhập tổ đường.”
Hắn khựng lại, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng dữ dội dưới lớp mãng bào đen tuyền. Một ngụm m.á.u đen từ miệng hắn phun ra, nhuộm đỏ cả nhành hoa mận dưới chân.
Hắn cười. Tiếng cười nghẹn ngào, thê lương hòa tiếng gió rít biên thùy.
“Được… tốt lắm… tốt lắm…” Hắn áp cây trâm gỗ vào n.g.ự.c trái, nơi vết sẹo lệch tim vẫn nhói đau mỗi khi trời trở lạnh. “Nó giống nàng, Y… Nó lý trí và nhẫn giống hệt nàng. Nó không nhận ta làm cha… chính là nhân quả của ta.”
Thông tin này một nhát d.a.o kết liễu chút hy vọng cuối của hắn. Đứa trẻ mà hắn dùng cả mạng để thanh lọc độc mười năm trước, giờ đây lớn lên để trở kẻ đòi nợ hắn danh chính ngôn thuận nhất. Hắn không có tình yêu, giờ đây đến một giọt m.á.u thừa nhận hắn không có.
“Tiêu Diệc Thần, ngươi hối chưa?”
Lâm Thương từ bóng tối của rừng mận ra. Huynh ấy đi khập khiễng, một cánh tay đã bị phế bỏ trận chiến năm xưa. Huynh ấy không làm vua, không rời quân ngũ, huynh ấy chọn làm một bóng ma canh giữ cánh mận này để chứng kiến sự lụi của Tiêu Diệc Thần.
“Hối ?” Tiêu Diệc Thần ngước , đôi mắt dưới lớp mặt nạ bạc trống rỗng đến đáng sợ. “Ta chưa bao giờ hối vì đã yêu nàng ấy. Ta chỉ … tại sao mười năm trước ta không nàng ấy uống cạn chén trà độc , để hai chúng ta nằm lại dưới nấm mồ quê nghèo.”
“Ngươi không xứng.” Lâm Thương cười lạnh, ánh mắt huynh ấy nhành hoa mận khô héo trên tay hắn. “Ngươi dùng danh nghĩa thâm tình để thao túng cuộc đời nàng ấy, đến cuối nàng ấy thà mang theo độc tính c.h.ế.t đi chứ quyết không để lại cho ngươi một lời tha thứ. Tiêu Diệc Thần, ngươi thắng cả thiên hạ, nhưng ngươi thua tay trước một người đàn bà.”
Vị phó tướng già lên, dâng thêm một chiếc hộp nhỏ bằng sắt rỉ sét: “Vương gia… đây là thứ tìm thấy dưới gầm giường miếu hoang năm xưa, thuộc hạ vừa giải mã được mật tự trên chiếc hộp.”
Tiêu Diệc Thần chộp lấy chiếc hộp, ngón tay bật m.á.u vì cố cạy chiếc khóa gỉ.
Bên không có t.h.u.ố.c giải, không có mật chiếu. Chỉ có một chiếc vòng ngọc nhỏ thêu chỉ đỏ dành cho trẻ sơ sinh, và một mảnh lụa mỏng do chính tay ta viết trước khi nhảy dòng sông băng giá .
“Tiêu Diệc Thần, ta sợi xích vàng là do cha ta khóa vào tay chàng. Ta chàng phải dùng mạng nuôi ta. Nhưng chàng có tại sao mười năm quê nghèo, ta thà cắt thịt bắp đùi chứ không bao giờ dùng đến giọt m.á.u nào của chàng không? Vì cha ta trước khi c.h.ế.t đã để lại một lời nguyền: Kẻ nào dùng mạng của chàng để , kẻ sẽ phải gánh chịu toàn bộ quả báo của nhà Tiêu. Ta không muốn chàng gánh tội thay ta, ta muốn tự mình trả sạch nợ nần để chúng ta… không còn kiếp .”
óc Tiêu Diệc Thần hoàn toàn sụp đổ.
Hắn tưởng hắn đóng vai kẻ ác để gánh tội, tưởng hắn dùng sự sỉ nhục để bảo vệ ta. Nhưng hắn không ngờ, ta đã điều từ mười năm trước. Ta cắt thịt cứu hắn, không phải vì yêu, mà vì ta muốn giải trừ lời nguyền của cha ta trên người hắn. Ta muốn sòng phẳng với hắn, để hắn không có cớ bám lấy linh hồn ta kiếp .
Sự thâm tình cực đoan của hắn, mưu kế vĩ đại của hắn… hóa ra mắt một Y lý trí, chỉ là một trò cười vô hại. Ta không hắn vì hắn phụ tình, ta hắn vì hắn đã phá vỡ sự sòng phẳng mà ta đã dùng cả thanh xuân để tạo ra.
“ Y… thì ra nàng… nàng nhẫn đến mức này…” Hắn gục tuyết, tiếng khóc khan đặc không còn ra tiếng người. Hắn nhận ra, dù hắn có thêm trăm năm, có quỳ đây cho đến khi tóc bạc rụng hết, hắn không bao giờ có được sự tha thứ, vì ngay từ , ta đã xóa tên hắn khỏi vòng luân hồi của mình.
Gió bắc đột ngột ngừng bạt, một mùi hương trà mận thoang thoảng từ đâu bay đến, nồng nặc và thanh khiết giống hệt chén trà độc năm xưa
Tiêu Diệc Thần giật mình ngẩng lên.
Giữa màn sương mù dày đặc của cánh hoa mận, một bóng người phụ nữ mặc áo bào , mái tóc dài thướt tha, tay cầm một chén trà sứ men xanh đang chậm rãi lại gần hắn. Gương mặt nàng tĩnh lặng nước hồ mùa thu, đôi mắt hẹp dài hắn, không có , không có yêu, chỉ có một sự xa cách vạn dặm.
“ Y…” Hắn thều thào, định vươn tay ra đoạt lấy tà áo của nàng.
Nhưng khi nàng tiến lại gần, chiếc mặt nạ bạc trên mặt Tiêu Diệc Thần đột ngột gãy làm đôi, rơi đất. Vết loét trên mặt hắn bắt lan rộng với tốc độ ch.óng mặt, ăn mòn vào tận xương tủy. Trường Sinh Độc đã hết tác dụng, hoặc chính giọt m.á.u của ta mười năm trước giờ đây kích hoạt bản án t.ử hình cuối .
Người phụ nữ đứng trước mặt hắn khẽ mỉm cười, nâng chén trà đưa đến bên môi hắn, giọng nói dịu dàng nhưng lạnh thấu xương tủy:
“Tiêu tướng quân, quy củ là quy củ. Uống cạn chén trà này, dĩ vãng tiền triều… coi xóa bỏ.”
Hắn chén trà, rồi vào đôi mắt vô hồn của nàng. Hắn , đây có thể là một ảo giác trước khi c.h.ế.t do độc tính phá đại não, hoặc chính là lệ quỷ của ta về đòi mạng hắn thật. Nhưng hắn không sợ, hắn thậm chí còn đưa hai bàn tay gãy vụn ra đón lấy chén trà, nụ cười trên khuôn mặt hủy dung đầy sự giải thoát cực đoan.
“Ta uống…”
Nhưng ngay khi môi hắn vừa chạm vào chén, người phụ nữ trước mặt đột ngột biến mất một làn khói . Chén trà rơi đất, vỡ tan tành, nước trà ngấm vào tuyết, lộ ra một dòng chữ viết bằng m.á.u tươi từ dưới nền đất trồi lên:
“Tiêu Diệc Thần, chàng lại lưng mình đi. Kẻ vừa uống chén trà … không phải là chàng.”
Tiêu Diệc Thần trợn mắt quay lại. Phía hắn, đứa con trai mười tuổi của hắn – đứa trẻ mang – đang đứng , tay cầm một chén trà không, m.á.u đen từ khóe môi cậu bé từ từ rỉ ra, ánh mắt hắn lạnh lùng giống hệt Y năm nào:
“Phụ thân à, nợ m.á.u của nhà Tiêu… con trai trả thay ngài rồi.”