Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/10zjxdJVoy
Dầu gội dược liệu Nguyên Xuân Xanh dưỡng tóc 470g KM 50g
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Đại Thái Hòa rực rỡ ánh đèn, tiếng tơ trúc nẩy lên nghe xa hoa lạnh lẽo đến tận xương tủy.
Tiêu Diệc Thần ép ta khoác lên phượng y lộng lẫy nhất thành, cài lên tóc ta cây trâm vàng ròng nặng trĩu. Hắn nắm lấy gầy gò của ta, ghé sát tai thì thầm:
“Tố Y, đêm nay ở cung yến, đừng làm ta thất vọng. Hãy cho họ thấy, ai mới là chủ mẫu thực sự của phủ Tướng quân.”
Ta nhìn vào gương đồng, thấy một xương khô khoác gấm vóc. Hắn không cần thê t.ử, hắn cần một con b.úp bê xinh đẹp để che đậy sự tàn bạo của chính .
CHƯƠNG 7: YẾN TIỆC CUNG ĐÌNH
Ta bước vào sau lưng Tiêu Diệc Thần. Sợi xích vàng nơi cổ chân giấu khéo léo gấu váy dài quét đất, mỗi bước đi, lạnh của kim loại vẫn nhắc nhở ta về thân phận tù của chính .
Hàng trăm ánh mắt lập tức đổ dồn về chúng tôi. Có khinh miệt, có tò mò, và nhiều nhất là sự giễu cợt. Họ đang chờ xem trò . Chờ xem con vịt xấu xí đến từ thôn dã là ta sẽ làm trò cười gì trước những bậc vương tôn công t.ử.
Tiêu Diệc Thần ngồi vị trí tôn quý nhất long tọa. Mà bên cạnh hắn, không phải ta, mà là Thượng Chân.
Nàng ta mặc dạ yến màu đỏ rực như lửa, dung nhan diễm lệ lấn át cả ánh nến. Nàng ta ngồi , ngang hàng với Tiêu Diệc Thần, như thể họ mới là một cặp trời sinh. ta? Ta xếp ngồi ở một chiếc nhỏ sau bục của hắn.
Như một bóng. Như một kẻ thừa thãi trong chính cuộc đời .
“A Thần, món canh nấm này thanh họng lắm, chàng nếm thử xem.” Thượng Chân múc một muỗng canh, đưa đến bên môi Tiêu Diệc Thần.
Hắn không từ chối, thản nhiên đón lấy, ánh mắt lười biếng quét qua ta một đầy khiêu khích. Ta cúi đầu, lặng lẽ gắp một miếng rau xanh nguội ngắt bỏ vào miệng. Nuốt , vị đắng chát tràn ngập khoang miệng. Tâm c.h.ế.t, danh phận chính thất bình thê đối với ta giờ là một danh xưng nực cười.
“Ơ, đây chẳng phải là vị phu tào khang của Tiêu tướng quân sao?”
Một giọng nói lanh lảnh, mang theo sự châm chọc trắng trợn vang lên từ đối diện. là Thừa tướng thiên kim – Lý Diệu Khanh. Nàng ta che miệng cười khẽ, ánh mắt liếc nhìn váy có phần lạc lõng của ta.
“Nghe danh Thẩm phu lâu, hôm nay mới diện kiến. Nghĩ lại thật khâm phục tỷ tỷ, mười năm ở nông thôn nuôi lợn trồng rau, chắc là thạo việc đồng áng lắm. Chẳng hôm nay đến yến tiệc hoàng cung, tỷ tỷ có biết chiếc ngọc trên trị giá bằng bao nhiêu mẫu ruộng ở quê nhà không?”
Tiếng cười rộ lên khắp đại . Tiếng tơ trúc như nhỏ lại, nhường chỗ cho sự sỉ nhục công khai nhắm vào ta.
Thượng Chân khẽ mỉm cười, mắt nhìn Tiêu Diệc Thần, chờ đợi thái độ của hắn. Hắn vẫn uống rượu, nét mặt bình thản như thể người đang sỉ nhục ở sau chẳng chút liên can gì đến .
Hắn muốn dùng sự nhục nhã này để bẻ gãy chút ngạo cốt cuối cùng của ta. Hắn muốn ta hiểu rằng, nếu không có hắn, ta là vũng bùn chân những kẻ này.
Ta đặt ngọc . Tiếng va chạm thanh thúy, gõ nhịp vừa vặn vào khoảng lặng của đại .
“Lý tiểu thư hỏi lắm.” Ta ngước mắt, ánh mắt tĩnh lặng như nước hồ mùa thu, không một chút tuyệt vọng nào như họ mong đợi.
Sự tỉnh táo của ta khiến nụ cười trên môi Lý Diệu Khanh cứng lại.
“Chiếc ngọc này, dùng ngọc Hòa Điền thượng hạng, chạm khắc hoa văn mây cuốn của tiền triều, giá trị ít nhất ba trăm lượng bạc. Đổi lương thực, đủ cho một huyện nghèo ở biên thùy ăn trong ba tháng.”
Ta đứng dậy, tà váy gấm khẽ lay động, khí chất thong dong đến người.
“Mười năm trước, Tiêu tướng quân mang năm vạn quân chống giữ phương Bắc, triều đình cắt xén lương thảo, binh sĩ phải ăn vỏ cây. Chính ba trăm lượng bạc này – thứ mà các vị dùng để làm một chiếc uống rượu đêm nay – từng là sinh mạng của hàng trăm chiến sĩ. Lý tiểu thư sinh ở thành, cẩm y ngọc thực, không biết mùi vị của chiến hỏa, lại lấy xương m.á.u của binh sĩ để cân đo vinh hoa. Chẳng , Thừa tướng đại ở nhà dạy nàng lễ nghĩa quốc gia như thế nào?”
“… nói bậy!” Lý Diệu Khanh đứng phắt dậy, mặt mũi đỏ bừng vì nhục nhã.
“Ta nói bậy chỗ nào?” Ta tiến lên một bước, ánh mắt sắc lẹm như d.a.o cạo. “Bản triều lấy hiếu trị thiên hạ, lấy võ định giang sơn. Tiêu tướng quân ở ngoài đổ m.á.u để các vị ở đây ca múa mừng bình yên. Ta là thê t.ử của hắn, mười năm thủ tiết, nuôi dưỡng mẹ già, tiếp tế quân nhu. Ta đứng ở đây, chính là đại diện cho gốc của binh sĩ phương Bắc. Nàng sỉ nhục ta, chính là sỉ nhục năm vạn vong linh nằm lại ở biên thùy!”
Rầm!
Một vị lão tướng quân ở đập đứng dậy, râu tóc dựng ngược: “Nói lắm! Phu nói không sai một chữ! Kẻ nào dám sỉ nhục phu , chính là giẫm lên mặt của năm vạn quân sĩ phương Bắc chúng ta!”
Toàn đại im phăng phắc. Lý Thừa tướng vội vàng kéo con gái quỳ , mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.
Ta nhìn quanh một lượt, đám tiểu thư kỳ vừa rồi khúc khích cười, giờ đây đều cúi đầu không ai dám nhìn thẳng. Trí tuệ của ta không chôn vùi trong bùn đất mười năm qua, mà mài giũa thành thứ v.ũ k.h.í sắc bén nhất.
Tiêu Diệc Thần nâng ly rượu hướng về ta, đôi mắt hẹp dài tràn ngập sự chiếm hữu điên cuồng và một tia tự hào không giấu giếm.
“Nói tốt lắm.” Hắn trầm thấp lên tiếng. “Thê t.ử của ta, bổn tướng xem ai dám động.”
Câu nói này, nghe vào tai ta thấy nực cười. Kẻ tổn thương ta sâu sắc nhất, lại đang đóng vai vị thần bảo hộ vĩ đại nhất.
Yến tiệc trôi qua nửa chừng, Hoàng đế đột nhiên ho khan dữ dội, ngự tiền tổng quản vội vã tuyên bố bãi yến.
Tiêu Diệc Thần thái giám gọi vào thư phòng nghị sự. Trước khi đi, hắn dặn thị vệ canh giữ ta nghiêm ngặt. Ta ngồi lại trong một ngôi đình vắng vẻ ở ngự uyển, gió đêm thổi qua làm những vết sẹo cũ trên người ta nhức nhối.
“Thẩm Tố Y, thắng một ván ở đại thì có ích gì?”
Thượng Chân từ trong bóng tối bước , nụ cười của nàng ta ánh trăng trông thật quỷ dị. Nàng ta bước đến gần ta, cúi ghé sát tai ta.
“ có biết tại sao đêm nay Hoàng đế lại đột ngột bãi yến không? Vì độc tính của Đoạn Trường Thảo trên người ông ta lại phát tác rồi.”
Ta nhướng mày, thông tin này lập tức kích hoạt sự nhạy bén của một y sư.
“ nói vậy là ý gì?”
“ tưởng trà hôm là ta muốn g.i.ế.c sao?” Thượng Chân cười lớn, tiếng cười chứa đựng sự châm biếm tột cùng. “Tiêu Diệc Thần là một con quỷ! Hắn biết Hoàng đế trúng độc, hắn cần một người có m.á.u mang tính d.ư.ợ.c để làm vật nuôi độc cho Hoàng đế, nhằm khống chế tính mạng của thiên t.ử. Mười năm qua ăn vô số thảo d.ư.ợ.c quý hiếm ở quê để chữa vết thương cũ, m.á.u của … chính là t.h.u.ố.c tốt nhất.”
Đầu óc ta ong lên một tiếng.
Một twist tàn nẫn x.é to.ạc mọi suy đoán trước .
trà độc , không phải để g.i.ế.c ta, không phải để dọn đường cho Quận chúa, không phải kịch bản thử lòng. Mà Tiêu Diệc Thần muốn biến ta thành một “bình t.h.u.ố.c sống”.
Hắn ép ta uống trà độc là để độc tính hòa vào m.á.u ta, nuôi dưỡng thành một loại độc đặc thù. Mỗi giọt m.á.u ta đổ sau , đều hắn thu thập để dâng lên cho Hoàng đế uống hàng ngày, nhằm kéo dài mạng sống của ông ta đồng thời khiến ông ta trở thành nô lệ của hắn.
Hắn giam lỏng ta trong l.ồ.ng vàng, xích chân ta lại, không phải vì yêu đến cực đoan, mà là để bảo dưỡng “dược liệu” quý giá này.
“Uống đi, rồi ta sẽ bảo vệ nàng cả đời.” Cầu nói của hắn vang lên trong đầu ta, giờ đây biến thành tiếng cười của ác quỷ. Sự bảo vệ của hắn là biến ta thành một công cụ để hắn thâu tóm hoàng quyền.
“Hóa … là như vậy.” Ta lầm bầm, trong lòng không đau đớn nữa, lại sự lạnh lẽo thấu tận tâm can.
“Cho nên, Thẩm Tố Y, c.h.ế.t chắc rồi. Khi Hoàng đế c.h.ế.t, không giá trị.” Thượng Chân đắc ý quay lưng bỏ đi.
Ta nhìn theo bóng lưng nàng ta, siết c.h.ặ.t lấy nhành mai khô héo giấu trong ống áo. Hắn muốn m.á.u của ta để khống chế thiên hạ? , ta sẽ cho hắn một bất ngờ lớn.
Tiêu Diệc Thần từ hướng thư phòng đi tới, bước chân vội vã, trên mặt vương vài vệt m.á.u tươi mới b.ắ.n vào. Hắn lao đến ôm chộp lấy ta, giọng nói run rẩy đầy sự điên cuồng:
“Tố Y, Hoàng đế băng hà rồi. Ta sắp làm vua rồi. Nàng sắp là Hoàng hậu của ta rồi!”
Ta mỉm cười nhìn hắn, chậm rãi đưa lên vuốt ve khuôn mặt hắn, ngón dính đầy một loại bột phấn màu đen dịu nhẹ – thứ bột ta vừa chiết xuất từ nhụy hoa mai độc trong ngự uyển.
“Chúc mừng chàng, Tướng quân.”
Ta khẽ nói, rồi đột ngột ho một ngụm m.á.u lớn, lần này, m.á.u không phải màu đỏ, không phải màu đen của Đoạn Trường Thảo.
Máu của ta có màu xanh lục quỷ dị. Và ngay khi m.á.u chạm vào da mặt Tiêu Diệc Thần, những vết loét hoàng lập tức xuất hiện, ăn mòn khuôn mặt tuấn tú của hắn.
“Nàng… nàng làm gì với m.á.u của ?!” Tiêu Diệc Thần ôm mặt gào thét.
Ta lùi lại một bước, sợi xích vàng nơi cổ chân đột ngột gãy làm đôi do d.ư.ợ.c tính ăn mòn.
“Ta đổi t.h.u.ố.c rồi, Tiêu Diệc Thần. Hoàng đế c.h.ế.t, kế tiếp… đến lượt chàng.”
Từ sau , Lâm Thương theo một toán quân cấm vệ quân tràn vào, mũi kiếm nhắm thẳng vào lưng Tiêu Diệc Thần. Ta nhìn hắn gục , trái tim lạnh lẽo của ta đột nhiên cảm thấy một sự giải thoát tàn khốc.
Lâm Thương không nhìn hắn, mà lại nhìn ta bằng ánh mắt đầy phức tạp: “Tố Y, nàng uống rồi phải không?”