Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/7pq46AD8tW
Bộ 6 hộp nhựa đựng thực phẩm chữ nhật Inochi (500-750-1000-1500-2000-2500ml)
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
nay, sấm chớp rạch đôi bầu trời kinh , đổ một trận mưa tanh nồng mùi rỉ sắt.
Sợi xích nơi cổ chân ta lạnh buốt, găm c.h.ặ.t vào da thịt như một nguyền không tháo gỡ.
Tiêu Diệc Thần đẩy vào, mang theo bóng tối đặc quánh và mùi rượu nồng nặc hòa lẫn mùi hương trầm của hoàng cung. Hắn không vững, cả cơ cao lớn đổ sụp giường, đè nặng lên tấm thân tạ của ta.
Hắn say , nhưng đôi mắt hẹp dài ấy chưa bao tắt sự nhẫn.
CHƯƠNG 6: THÚ TỘI TRONG
Hơi thở của Tiêu Diệc Thần phả vào cổ ta, nóng rực và dồn dập. tay thô ráp đầy vết chai sạn vì cầm binh khí của hắn thô bạo x.é to.ạc vạt áo gấm của ta.
“Tố Y… Thẩm Tố Y…”
Hắn gọi tên ta, giọng khàn đặc, chất chứa một thứ tình cảm cuồng đến mức vặn vẹo.
Ta không cử động. Ta nằm im trên lớp đệm lụa xa hoa, hai tay buông thõng, mắt nhìn đăm đăm vào ngọn nến đang lụi trong góc phòng.
Không phản kháng. Không khóc lóc. Không van xin.
Sự phản kháng lớn nhất của một người là gì? Không phải là dùng móng tay cào rách mặt hắn, mà là biến mình một khúc gỗ, một cái xác không hồn. Ta thu hồi toàn bộ sinh khí, để lại cho hắn một cái vỏ rỗng tuếch.
Hắn muốn chiếm đoạt? Được, vậy thì cứ chiếm đoạt một cái x.á.c c.h.ế.t .
“Nàng nhìn ta !” Tiêu Diệc Thần phát vì sự im lặng của ta. Hắn dùng hai tay bóp c.h.ặ.t lấy mặt ta, ép ta phải nhìn vào đôi mắt đỏ ngầu, vằn tia m.á.u của hắn. “Tại sao nàng lại dùng ánh mắt này nhìn ta? Ta là phu quân của nàng! Ta là người nàng từng lập thề gốc mai già cơ mà!”
“Phu quân?” Ta mỉm , khóe môi khẽ động, dòng m.á.u đen kịt của Đoạn Trường Thảo lại thấm ra môi chát đắng. “Tiêu tướng quân, phu quân của ta c.h.ế.t ở chiến trường phương Bắc tám năm trước . Người đang nằm trên người ta lúc này, là một tên gian thần nghịch tặc.”
Hắn khựng lại, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng dữ dội. Nhục nhã, đau đớn, khát m.á.u xẹt qua mặt hắn nhanh như tia chớp ngoài sổ.
Hắn đột ngột cúi , c.ắ.n mạnh vào xương quai xanh của ta. Cơn đau nhói truyền lên đại não, nhưng ta ngay cả lông mày cũng không nhướng một cái. Ánh mắt ta vô hồn, lạnh lẽo, nhìn hắn như nhìn một kẻ hề đang diễn kịch trên đống tro .
“Thẩm Tố Y, nàng thật nhẫn.” Tiêu Diệc Thần gục đầu vào hõm cổ ta, tiếng của hắn nghẹn ngào như tiếng thú hoang kiệt sức. “Mọi người trên thế gian này đều có hận ta, trừ nàng. Ta phản quốc vì ai? Ta tranh đoạt binh quyền vì ai? Nếu ta không làm hoàng , làm sao ta bảo vệ được nàng trước tên của triều đình? Làm sao ta g.i.ế.c sạch phủ Thượng Quan để trả thù cho chén trà của nàng?”
Đây là thú tội của hắn trong say.
Một thông tin mới khiến l.ồ.ng n.g.ự.c ta thắt lại, nhưng lý trí ta lập tức kéo ta về thực tại.
Hóa ra, Thượng Quan gia hạ ta, không phải vì ghen tuông phe cánh hậu viện. Mà vì hoàng đương triều muốn dùng của ta để ép Tiêu Diệc Thần giao ra binh quyền. Hắn biết điều đó, nên hắn chọn cách tương kế tựu kế, giả vờ đẩy ta vào chỗ c.h.ế.t để triều đình buông lỏng cảnh giác, âm thầm chuẩn bị cuộc binh biến đổi ngôi.
Hắn dùng ta làm mồi nhử để đ.á.n.h một ván bài lật đổ giang sơn.
“Bảo vệ ta?” Ta khẽ thì thào, giọng nói bình thản đến đáng sợ. “Tiêu Diệc Thần, chàng dùng mười năm thanh xuân của ta làm đạp, dùng sống của ta làm mồi nhử hoàng , chàng nói chàng làm tất cả vì ta? Tình yêu của chàng cao quý quá, cao quý đến mức khiến ta ghê tởm.”
“Nàng thì biết cái gì!” Hắn gầm lên, tay siết c.h.ặ.t lấy cổ ta, lực đạo lớn đến mức dưỡng khí trong phổi ta ngay lập tức cạn kiệt. “Nếu ta không , người c.h.ế.t là nàng! Hoặc là ta làm vua, hoặc là hai chúng ta cùng làm ma suối ! Ta không có đường lui!”
Ta nhìn hắn, đối diện với t.ử thần đang cận kề, trong lòng ta chỉ có một sự giải thoát.
“Vậy thì bóp c.h.ế.t ta .” Ta nhìn thẳng vào đôi mắt cuồng kia, khẽ khàng nói. “Bóp c.h.ế.t ta, chàng có một giang sơn trọn vẹn, không vướng bận, không tội lỗi.”
Ngón tay Tiêu Diệc Thần run rẩy. Hắn nhìn thấy sự chân trong mắt ta – ta thực sự muốn c.h.ế.t. Hắn hốt hoảng nới lỏng tay ra, như vừa chạm phải một thanh sắt nung đỏ.
Kẻ luôn sợ kẻ không cần . Hắn có g.i.ế.c cả thiên hạ, nhưng hắn không dám đối diện với cái c.h.ế.t của ta. Vì một khi ta c.h.ế.t, lý do duy nhất để hắn làm một quỷ ác trên thế gian này cũng biến mất.
Hắn ngã sụp cạnh ta, hơi thở hỗn hển, hai tay ôm lấy mặt.
“Tố Y… ta sai … Nàng đừng nhìn ta như vậy. Ta xin nàng…”
Vị chiến thần bách chiến bách thắng, kẻ sắp lật đổ cả một vương triều, đây đang quỳ mọp cạnh sợi xích của ta, khóc lóc như một đứa trẻ bị bỏ rơi. Sự cực đoan trong tình yêu của hắn, hóa ra lại là một tòa tháp bằng cát, chỉ cần một ánh mắt vô hồn của ta là có đ.á.n.h sập.
“Tiêu Diệc Thần, chàng có biết điều gì khốc nhất không?” Ta ngồi dậy, sửa lại vạt áo bị rách, sợi xích trên cổ chân kêu lên lanh lảnh. “Không phải là chàng phản bội ta, cũng không phải là chàng hạ ta. Mà là cho đến tận bây , chàng vẫn nghĩ chàng có dùng quyền lực để mua lại trái tim đã c.h.ế.t.”
Ta giường, sợi xích kéo căng, giữ ta lại ở khoảng cách ba chân.
Hắn ngước đầu lên nhìn ta, ánh mắt đầy khẩn cầu.
“Ta mệt .” Ta quay lưng lại với hắn, nhìn ra ngoài màn mưa đen kịch. “Chàng làm hoàng của chàng . Còn ta, ta làm một bộ xương khô trong hậu viện này, chứng kiến ngày chàng vạn tiễn xuyên tâm.”
Hắn đứng dậy, bóng bộ bào đen hòa vào bóng tối. Hắn không nói gì nữa, chân loạng choạng rời khỏi phòng. Tiếng xích khóa ngoài lại vang lên, nặng nề và dứt khoát.
Căn phòng trở lại sự im lặng c.h.ế.t ch.óc.
Ta ngồi bệt đất, lòng tay bị phỏng lúc trước đã rỉ m.á.u, đau rát. Ta không khóc. Khóc là biểu hiện của sự bất lực, còn ta, ta đang tìm đường sống trong cõi c.h.ế.t.
Tiêu Diệc Thần nói Lâm Thương là người của Hoàng cử đến. Hắn nói Lâm Thương đang nhắm b.ắ.n ta mái nhà đối diện.
Nhưng hắn không biết một điều.
Ta chậm rãi rút trong giày ra một tên ngắn bằng sắt, trên đầu tên có khắc một ký hiệu nhỏ hình hoa mai. Đây là tên mà Lâm Thương đã b.ắ.n vào phòng ta lúc chạng vạng tối qua, trước khi bị Tiêu Diệc Thần bắt giữ.
tên không nhắm vào tim ta. Nó nhắm vào sợi xích nơi cổ chân ta.
Lâm Thương không muốn g.i.ế.c ta. Huynh ấy đang dùng cách cực đoan nhất để báo hiệu cho ta biết: Mật đạo gầm giường chưa bị phát hiện hoàn toàn, và nay, khi Tiêu Diệc Thần tiến cung ép băng, là cơ hội duy nhất để ta trốn thoát.
Nhưng cái twist thực sự nằm ở dòng chữ nhỏ được quấn bằng lụa mỏng giấu trong thân tên.
Ta mở mảnh lụa ra, ánh nến leo lét, những nét chữ quen thuộc hiện lên khiến toàn thân ta đông cứng.
Không phải chữ của Lâm Thương.
Đó là nét chữ của người anh trai ruột đã khuất của Tiêu Diệc Thần – Tiêu Diệc Phong.
“Tố Y, Diệc Thần không phải hoàng tộc tiền triều. Kẻ mang dòng m.á.u hoàng tộc… là hoàng đương nhiệm. Diệc Thần là đứa hoang bị tráo đổi năm xưa để làm bia đỡ đạn. Đừng tin bất cứ thú tội nào của nó trong nay. Nó .”
Đầu óc ta như nổ tung.
Tất cả những đau khổ, những giọt nước mắt hối hận của Tiêu Diệc Thần vừa … hóa ra đều nằm trong một kịch bản vĩ đại do chính hắn viết ra. Hắn giả vờ say, giả vờ thú tội, giả vờ đau đớn để thử lòng ta, để xem ta có biết bí mật về thân phận thực sự của hắn hay không. Hắn muốn biết ta có còn liên lạc với thế lực ngoài hay không.
Nếu vừa ta lộ ra một chút sơ hở, một chút thương hại hay một câu hỏi dồn dập, lưỡi kiếm giấu sau lưng áo của hắn đã lập tức lấy ta.
Hắn yêu ta đến cực đoan, nhưng sự nguy hiểm của hắn đã ăn vào m.á.u thịt. Hắn không tin bất kỳ ai, kể cả người gái đã từng cắt thịt cứu hắn.
Ta nhìn mảnh lụa, bật tiếng. Tiếng cô vang vọng trong mưa, nghe còn thê lương hơn tiếng quạ kêu.
Đúng lúc đó, sàn nhà gầm giường đột ngột rung chuyển. Viên gạch lỏng lẻo bị đẩy lên.
Một tay đẫm m.á.u vươn ra bóng tối của mật đạo, chộp lấy cổ chân ta, ngay sát sợi xích .
“Tố Y… chạy mau…”
Giọng nói khàn đặc của Lâm Thương vang lên lòng đất. Nhưng chưa kịp để ta cúi , một tiếng động lớn vang lên phía chính.
Sợi xích khóa ngoài bị c.h.ặ.t đứt. Cánh bật mở, Tiêu Diệc Thần đứng đó, tay cầm thanh đoản kiếm rỏ m.á.u tòng tòng. Trên mặt hắn không còn một chút biểu cảm say xỉn nào, chỉ có nụ của một quỷ đã thỏa mãn vì bẫy được mồi.
“Tố Y, nàng xem, ta đã nói là Lâm Thương đến tìm nàng mà.” Hắn vào, lưỡi kiếm kéo lê trên mặt sàn, tạo ra những tiếng rợn người. “Vở kịch kết thúc . thì… để ta tiễn vị phó tướng trung này của nàng nhé.”
Hắn giơ kiếm lên, nhắm thẳng vào tay của Lâm Thương đang bám trên mật đạo. Ta lao đến, tiếng xích vang lên cuồng, nhưng Tiêu Diệc Thần đột ngột quay lại, bóp c.h.ặ.t cổ ta, dí sát ta vào tường.
“Nàng chọn .” Hắn khẽ, hơi thở phả vào mặt ta lạnh buốt. “Hắn c.h.ế.t, hoặc nàng cả đời này làm nô lệ của ta.”