Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/8V5VCoXjKF

Nước giặt OMO Matic Hương Nước Hoa Comfort 4.1KG (túi)

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

14

Ba năm sau, kinh nợ ta một mảnh thanh xuân, ta trả lại họ một vị quân .

Tiêu Diệc Thần lật tung tấc đất , đốt rụi ba cánh rừng ngoại ô chỉ để tìm một cái xác không tồn tại. Hắn không biết, nơi an toàn nhất của một quân cờ trốn chạy, chính là quay về vũng bùn nơi nó bắt đầu.

Biên phương Bắc, gió cát ngập trời, hoa mai nở muộn rực một màu m.á.u .

Ta không là vị phu nhân tôn quý của phủ quân, càng không phải quân bài chính trị trong tay Lâm Thương. Đứng mái hiên lá rách, ta chỉ là Thẩm y sư – kẻ dùng một cây châm để giành giật mạng sống với Diêm , và dùng cô độc để trừng phạt chính ký ức của mình.

CHƯƠNG 14: GẶP LẠI Ở BIÊN

gươm đao va chạm ở đầu thôn x.é to.ạc bầu không khí thanh tịnh của y quán.

Ta đặt rổ thảo d.ư.ợ.c vừa hái bàn, ngón tay thanh mảnh khẽ bóp nhẹ nhành mai khô giấu trong tay . Ba năm qua, bàn tay rướm m.á.u vì cầm đoản kiếm nung đỏ của Tiêu Diệc Thần, giờ chỉ quẩn quanh với mùi lá ngải và vị đắng của liên.

“Tố Y, vào trong nhà đi. Bên ngoài có một toán vừa tràn qua biên giới.”

Lâm Thương bước vào, gác thanh đao xù xì lên bục cửa. Huynh ấy không khoác bộ bào lộng lẫy, cũng không là vị phó đầy dã tâm năm xưa. Đêm trốn chạy ba năm trước, khi huynh ấy đưa chiếu chỉ sắc phong hậu đến ép ta, ta chỉ hỏi huynh ấy một câu: “Huynh muốn vua cai trị một cái ngai vàng đẫm m.á.u, hay muốn người sống sót duy nhất nhìn thấy Thẩm Tố Y bằng xương bằng thịt?”

Lâm Thương chọn vứt . Huynh ấy tráo đổi một cái xác giả đặt lên ngôi vị, nhường lại giang sơn hỗn loạn cho Tiêu Diệc Thần, rồi lặng lẽ đi ta về nơi biên ải cằn cỗi này.

“Họ trúng thương?” Ta bình thản hỏi, tay đã thuần thục sắp xếp các lọ kim châm.

“Trúng độc.” Ánh mắt Lâm Thương tối sầm lại, bước chân huynh ấy vô thức lùi về phía sau một bước, chặn trước cửa phòng ta. “Là Đoạn Trường Thảo. Nhưng… độc này có lẫn mùi hương trầm của phủ quân.”

Ngón tay ta khựng lại giữa không trung.

Mùi hương trầm. Ba năm qua, ta tưởng mình đã chôn vùi cái tên Tiêu Diệc Thần lớp cát bụi biên , nhưng cái nhân quả nhẫn ấy vẫn mùi gió bắc mà xộc thẳng vào khứu giác của ta.

Hắn đang đến. Kẻ điên ấy, rốt cuộc vẫn bò ra từ địa ngục để đi tìm ta.

“Thẩm y sư! mạng!”

Cửa y quán bị một lực mạnh đạp vỡ, ba sĩ mình đầy thương tích, giáp rách nát vác một nam nhân cao lớn lao vào. Nam nhân kia khoác một chiếc bào đen rách rưới, gương mặt hắn được che bởi một vành nón sụp thấp, nhưng mái dài lộ ra ngoài… đã trắng xóa như tuyết đầu mùa.

Lồng n.g.ự.c ta thắt lại, một cơn đau buốt nhói rạch đôi lý trí.

Ba năm. Hắn mang mái ấy đi qua bao nhiêu trận chiến để đến được đây?

“Ra ngoài.” Ta lạnh lùng lên , giọng nói không một chút hơi ấm. “Y quán của ta không người của đình.”

“Phu nhân!” Một tên sĩ quỳ sụp , đầu đập vỡ cả viên gạch lát nền. “Không phải người của đình! quân… quân đã phế từ một năm trước rồi! Ngài ấy dùng một năm nay, đi bộ qua ba vạn dặm biên , tự uống độc của người để giữ cho vết thương không bị thối rữa… Ngài ấy chỉ muốn gặp người một lần!”

Độc thoại nội tâm của ta bật lên như một cười nhạo sắc lẹm: Tiêu Diệc Thần, chàng vẫn cực đoan như vậy. Dùng cách tự hủy hoại bản thân để ép ta phải động lòng? Chàng tưởng ta vẫn là Thẩm Tố Y của mười năm trước, sẵn sàng cắt thịt để đổi lấy một nụ cười của chàng sao?

“Ta nói, cút.” Ta xoay người, tà thô màu xám lay động trong gió cát. “Người nằm đó có c.h.ế.t, cũng không liên quan đến ta.”

“Tố Y…”

Một gọi khàn đặc, yếu ớt như lá khô bị giẫm nát vang lên từ phía chiếc giường tre. Nam nhân khó nhọc ngẩng đầu lên, chiếc nón che mặt rơi .

Ta khựng lại.

Nửa khuôn mặt của Tiêu Diệc Thần đã hoàn toàn hủy hoại, những vết sẹo lồi lõm do độc tính ăn mòn trông đáng sợ như quỷ dữ âm ty. Nhưng đôi mắt hẹp dài ấy, khi nhìn thấy ta, lại bùng lên một ngọn lửa chiếm hữu và thâm tình điên cuồng đến mức vặn vẹo.

Hắn run rẩy bò giường tre, đầu gối giẫm lên những mảnh gạch vỡ, bước một trườn về phía chân ta.

“Tố Y… ta tìm thấy nàng rồi… Ta biết nàng c.h.ế.t…” Hắn gào nghẹn ngào trong cổ họng, bàn tay gầy guộc đầy vết chai sạn cố chấp nắm lấy gấu váy thô của ta. “Giang sơn ta trả lại cho tộc rồi… Thượng Quan gia ta g.i.ế.c sạch rồi… Ta không cần gì nữa… Ta chỉ cần nàng…”

Vị chiến thần khiến rung chuyển, giờ đây quỳ chân một nữ y sư quê mùa, khóc lóc nhục nhã như một đứa trẻ bị rơi. ngạo mạn của hắn, lực của hắn, tất cả đã bị ta nghiền nát tro bụi từ ba năm trước. Giờ hắn chỉ là một cái xác rỗng, mang một chấp niệm điên cuồng đi tìm chiếc xương sườn đã mất.

Ta cúi , nhìn bàn tay đang bám c.h.ặ.t lấy váy mình. Ta không đẩy hắn ra, nhưng ánh mắt ta lạnh hơn cả băng tuyết phương Bắc.

“Tiêu Diệc Thần, chàng nhìn lại mình xem.” Ta khẽ khàng nâng cằm hắn lên, ép hắn phải đối diện với bình thản nhẫn trong mắt ta. “Chàng tự phế , tự uống kịch độc, biến mình nửa người nửa quỷ thế này, là muốn ta phải cảm động sao?”

“Ta không cần nàng cảm động… ta chỉ muốn nàng hận ta… để ta được ở bên nàng…” Hắn thều thào, m.á.u đen từ khóe môi lại rỉ ra.

“Tình yêu của chàng rẻ mạt quá.” Ta rút một cây kim châm dài, không chút do dự đ.â.m thẳng vào huyệt đạo trên bả vai hắn, lực đ.â.m mạnh đến mức găm sâu vào xương cốt.

Hắn rên hừ một , nhưng đôi mắt vẫn găm c.h.ặ.t vào ta, không chịu chớp lấy một lần.

“Mười năm trước ta cắt thịt chàng, là vì ta tưởng chàng là nhà của ta. Mười năm sau ta đổi t.h.u.ố.c độc, là vì ta biết chàng là l.ồ.ng giam của ta.” Ta ghé sát tai hắn, chữ như mũi đao khoét vào tim hắn. “Bây giờ chàng bò đến đây, dùng cái thân xác phế này để ép ta phải mang danh kẻ tình? Tiêu Diệc Thần, chàng giam cầm ta mười năm đủ, giờ muốn dùng cái c.h.ế.t của chàng để xích linh hồn ta lại cả đời sao? Ta nói cho chàng biết, chàng có c.h.ế.t ngay trước mặt ta, ta cũng sẽ ném xác chàng cho sói ăn, tuyệt không nhỏ một giọt nước mắt.”

“Nói hay lắm!”

Lâm Thương từ phía sau bước tới, thanh đao trong tay huynh ấy đột ngột vung lên, c.h.é.m đứt một góc của Tiêu Diệc Thần. “Tiêu Diệc Thần, ngươi nghe rõ ? Nàng ấy không là của ngươi nữa. Cút về kinh của ngươi mà một kẻ cô độc đi!”

Hắn nhìn Lâm Thương, rồi nhìn ta. Một nụ cười méo mó, t.h.ả.m hại xuất hiện trên khuôn mặt hủy dung của hắn.

“Lâm Thương… ngươi bảo vệ nàng ấy ba năm… nhưng ngươi có biết tại sao ba năm qua nàng ấy không cho ngươi chạm vào một sợi không?”

Câu hỏi của Tiêu Diệc Thần khiến không khí trong y quán đột ngột đông cứng lại. Lâm Thương khựng lại, sắc mặt huynh ấy trong nháy mắt trở nên trắng bệch.

Đây chính là cái mâu thuẫn âm ỉ ba năm qua giữa ta và Lâm Thương. Huynh ấy từ vị vì ta, đi ta đến biên , nhưng ba năm qua, ta và huynh ấy sống như người xa lạ một mái nhà. Ta cho huynh ấy danh phận người bảo hộ, nhưng tuyệt đối không cho huynh ấy bước vào phòng ta quá nửa bước.

“Ngươi câm miệng!” Lâm Thương gầm lên, định vung đao c.h.é.m cổ Tiêu Diệc Thần.

“Huynh ấy nói đúng đấy, Lâm Thương.” Ta bình thản chặn lưỡi đao của Lâm Thương lại bằng một cây kim châm .

Lâm Thương sững sờ nhìn ta: “Tố Y, nàng…”

“Huynh tưởng ba năm qua ta không biết huynh đã gì sao?” Ta xoay người, nhìn thẳng vào mắt Lâm Thương, bóc trần cái twist nhẫn nhất mà huynh ấy đã che giấu suốt ba năm. “Đêm trốn chạy ba năm trước, huynh nói đứa trẻ trong bụng ta là con của huynh, là để Tiêu Diệc Thần phát điên mà tự sát. Huynh cho người g.i.ế.c vị lão thái y già kia, là để diệt khẩu bí mật ta bẩm sinh không thể mang thai.”

Ta cười nhạt, ánh mắt đảo qua người đàn ông đang đứng ở đầu cán cân lực và dối trá.

“Nhưng Lâm Thương ơi, huynh quên mất ta là một y sư. Đứa trẻ ba năm trước… thực chất bao giờ tồn tại. Cái bụng hơi nhô lên của ta lúc đó, chỉ là do ta dùng thuật châm để tích tụ m.á.u bầm, tạo ra một cái bẫy m.a.n.g t.h.a.i giả nhằm thử lòng người. Tiêu Diệc Thần vì cái t.h.a.i giả đó mà điên cuồng hóa quỷ, huynh vì cái t.h.a.i giả đó mà lộ ra dã tâm muốn dùng nó bùa hộ mệnh.”

Cả Tiêu Diệc Thần và Lâm Thương đều c.h.ế.t lặng.

Hóa ra, ván bài lật đổ giang sơn ba năm trước, vị chiến thần thế bậc nhất đều bị một người đàn bà quê mùa quay như chong ch.óng. Ta dùng một lời nói dối không có thật để đẩy Tiêu Diệc Thần vào ngục tối, và biến Lâm Thương một kẻ phản tặc từ ngai vàng.

“Tố Y… nàng… nàng có thai?” Tiêu Diệc Thần thều thào, ánh mắt hắn sụp đổ hoàn toàn. tự hào cuối cùng, sợi dây liên kết duy nhất mà hắn dùng mạng sống để bảo vệ… hóa ra chỉ là một bong bóng xà phòng do ta tự tay thổi lên.

“Huyết mạch nhà họ Tiêu dơ bẩn như vậy, ta thà tự tay rạch nát t.ử cung của mình chứ vĩnh viễn không bao giờ sinh con cho chàng.” Ta lạnh lùng đáp. “ huynh, Lâm Thương, huynh từ ngai vàng đi ta, không phải vì yêu ta, mà vì huynh biết nếu không có danh nghĩa bảo vệ ta, năm vạn quân phương Bắc sẽ lập tức băm vằn huynh ra trăm mảnh. Huynh dùng ta lá chắn mạng sống cho huynh suốt ba năm qua, giờ huynh đòi ta phải trao thân cho huynh sao?”

Nhân quả tuần hoàn, kẻ chơi đùa với mưu kế, cuối cùng đều c.h.ế.t chân một người phụ nữ lý trí đến mức cực đoan. Ta không cần bảo vệ của ai, ta dùng thông minh của mình để dọn sạch mọi xiềng xích xung quanh.

Đột nhiên, vó ngựa rầm rập ngoài cửa y quán vang lên dồn dập hơn gấp mười lần lúc trước.

Một toán kỵ giáp đen rầm rộ bao vây toàn bộ ngôi làng biên . Người dẫn đầu không khoác giáp đình, cũng không phải cấm vệ quân của Lâm Thương.

Nữ nhân ấy mặc một bộ y phục màu đỏ rực như m.á.u, nửa khuôn mặt bị bỏng nặng được che bởi một tấm lụa mỏng, trên tay cầm thánh chỉ của Tân đế kinh .

Thượng Quan Chân.

Nàng ta c.h.ế.t khi lao vực ba năm trước. Nàng ta đã bò trở lại cung, cấu kết với vị gia mới lên ngôi để lật ngược thế cờ.

“Tiêu Diệc Thần! Lâm Thương! Thẩm Tố Y!” Thượng Quan Chân cưỡi ngựa tiến vào sân y quán, giọng nói lanh lảnh như quỷ sa tăng vọng vào: “Tân đế có chỉ, ba kẻ phản nghịch các ngươi cấu kết mật mưu soán vị, nay lệnh cho năm vạn quân biên … vạn tiễn xuyên tâm, g.i.ế.c không tha!”

Cùng lúc đó, mũi tên tẩm kịch độc từ bốn phương tám hướng b.ắ.n xuyên qua vách đất của y quán, nhắm thẳng vào ba chúng ta.

Tiêu Diệc Thần dùng chút lực cuối cùng, lao đến ôm c.h.ặ.t lấy chân ta, dùng tấm lưng trắng và vết thương đầy m.á.u của hắn để chắn đi loạt tên đầu tiên. Hắn ngước nhìn ta, nụ cười trên mặt lở loét đầy điên cuồng mãn nguyện:

“Tố Y… lần này… chúng ta thực … phải cùng c.h.ế.t rồi…”

Nhưng ta không nhìn hắn. Ta chậm rãi rút từ trong ống tay ra một tấm lệnh bài bằng ngọc đen – thứ mà vị đế cũ đã bí mật giao cho ta trước khi c.h.ế.t

“Thượng Quan Chân, ngươi xem đây là cái gì?”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.