Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/4AwW32dbWd
Nước Giặt TopGia 3in1 Hương Huyền Diệu, Lavender Dịu Nhẹ Làm Sạch Vết Bẩn, Lưu Hương 72h, Túi 2L
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
năm trước, ta đỡ cho Tiêu Diệc Thần một nhát kiếm suýt rạch đôi cột sống, suýt chút nữa đã thấy cửa âm ty.
năm sau, vết sẹo ấy trở thành minh chứng cho một tình yêu nực cười, một đạp để hắn lên vương tọa, và là bản án t.ử hình mà chiến thắng dành cho thua cuộc.
Thượng Quan Chân vết sẹo dài lồi lõm trên lưng ta, đôi mắt xinh đẹp vặn vẹo như rắn độc: “Thẩm Tố Y, thứ thuộc về quá khứ thì nên mục nát bùn đất, đừng mang ra để bẩn mắt quân.”
CHƯƠNG 8: VẾT SẸO TRÊN LƯNG
Sau đêm yến tiệc cung đình kinh động thiên hạ, Tiêu Diệc Thần không g.i.ế.c ta, cũng không ban hưu thư.
Hắn giam ta vào lãnh viện sâu của phủ quân, nơi cỏ dại mọc lút đầu người và không khí nồng nặc mùi ẩm mốc. Hắn nói, ta đã “đổi t.h.u.ố.c dẫn” gương hắn bị hủy hoại, nên ta phải cả đời này để đền tội.
Sáng sớm, sương mù tan, cửa viện đã bị đẩy ra một cách thô bạo.
Thượng Quan Chân dẫn theo một đoàn bà t.ử, tay bưng khay lụa là, tay cầm roi , hiên ngang vào. Nàng ta không còn vẻ giả tạo của một Quận chúa cao quý, thay vào đó là sự tàn độc không thèm che giấu.
đế đã băng hà, Tiêu Diệc Thần đang bận rộn dọn dẹp tàn quân để lên ngôi, nàng ta chính là chủ mẫu duy ở đây.
“Thẩm Tố Y, hôm qua tỷ tỷ oai phong lắm mà?” Thượng Quan Chân tiến lại gần, ngón tay sơn đỏ bóp c.h.ặ.t cằm ta, móng tay sắc nhọn găm vào thịt. “ quân đang bận việc đại sự ở đại triều, chẳng rảnh để ý đến cái mạng quèn của tỷ đâu.”
Ta nàng ta, ánh mắt tĩnh lặng như nước hồ không đáy. “Ngươi đến đây để khoe khoang quyền lực, hay để tìm cách che đậy nỗi sợ rằng Tiêu Diệc Thần bao yêu ngươi?”
Chát!
Một cái tát rát bỏng đầu ta lệch sang một . Máu tươi rỉ ra từ khóe môi.
“Lá gan lớn lắm!” Nàng ta nghiến răng. “Người đâu, lột áo nàng ta ra cho ta. Ta muốn xem thử, thân xác quê mùa này có gì mà A Thần phải giữ lại, dù nàng ta đã hạ độc hắn.”
Đám bà t.ử hung hãn lao vào. Ta bị đè xuống đất lạnh lẽo, lớp gấm vóc mỏng manh mà Tiêu Diệc Thần ép ta mặc tối qua bị x.é to.ạc không thương tiếc. Gió lạnh ùa vào, nổi gà khắp cơ thể tàn tạ của ta.
Và rồi, cả căn phòng rơi vào một sự im lặng c.h.ế.t ch.óc.
Trên tấm lưng gầy gò của ta, một vết sẹo dài, lồi lõm, chạy dọc từ vai trái xuống thắt lưng hiện ra dưới ánh sáng lờ mờ. Nó giống như một con rết khổng lồ bám vào làn trắng nhợt, xấu xí, tàn khốc và đáng sợ.
Đây chính là nhát kiếm năm đó. Nhát kiếm mà Tiêu Diệc Thần bị phục kích đêm tối biên thùy khi mới khởi binh. Ta đã không ngần ngại lao ra, xương m.á.u của mình để đổi một hơi thở cho hắn.
Lúc đó, hắn đã ôm ta, khóc như một đứa trẻ và thề rằng: “Tố Y, tấm lưng này của nàng là giang sơn của ta. Ta c.h.ế.t chứ không bao để nàng chịu khổ thêm lần nữa.”
“Cái… cái gì thế này?” Thượng Quan Chân run rẩy, nàng ta lùi lại một , ánh mắt tràn ngập sự kinh ngay sau đó là lòng đố kỵ bùng lên như lửa dữ.
Nàng ta biết. Nàng ta thông minh đủ để hiểu vết sẹo này có ý nghĩa gì. Nó không chỉ là nợ mạng, nó là sợi dây liên kết duy mà không vinh hoa phú quý nào của nàng ta có thể cắt đứt.
“Hóa ra là cái này.” Thượng Quan Chân cười điên dại. “ nhát kiếm này mà hắn không nỡ g.i.ế.c ngươi? vết sẹo bẩn thỉu này mà mỗi khi vào ngươi, hắn lại cảm thấy mình là tội đồ?”
Ta nằm trên đất, giọng bình thản đến cực điểm: “Thượng Quan Chân, vết sẹo này là của ta, nợ mạng là của hắn. Ngươi sợ cái gì? Ngươi sợ dù ngươi có là hậu, thì lòng hắn vẫn luôn có một vị trí mà ngươi không bao tới được sao?”
“Ta sợ ngươi c.h.ế.t đủ sạch!” Nàng ta gầm lên, chộp thanh đoản kiếm từ tay một thị vệ. “Nếu quân thương xót vết sẹo này, vậy thì ta giúp ngươi xóa nó đi. Xóa sạch quá khứ của hắn!”
Thượng Quan Chân tới, lưỡi kiếm sắc lạnh vào lớp sần sùi trên lưng ta.
Nàng ta không muốn g.i.ế.c ta ngay lập tức. Nàng ta muốn hủy hoại thứ mà nàng ta cho là “bùa hộ mệnh” của ta.
“Người đâu, giữ c.h.ặ.t nàng ta! Ta muốn xem, sau khi mất đi lớp này, nàng ta còn cái gì để quân day dứt.”
Ta nhắm mắt lại, răng c.ắ.n c.h.ặ.t môi đến bật m.á.u.
Cơn đau thấu xương bắt đầu lan tỏa. Lưỡi kiếm lạnh lẽo cứa vào vết sẹo cũ, m.á.u tươi nóng hổi tuôn ra, thấm đẫm nền đất ẩm mốc. Ta không rên rỉ, không kêu la. Sự im lặng của ta là nhát đao lớn châm chọc vào sự yếu hèn của nàng ta.
Thẩm Tố Y, mày đã c.h.ế.t từ năm trước rồi. chỉ là một cái xác không biết đau.
“Nói đi! Van xin ta đi!” Thượng Quan Chân điên cuồng gào thét, lưỡi kiếm lún sâu hơn.
“Thượng Quan Chân… ngươi càng vậy, hắn càng ghi nhớ vết sẹo này.” Ta thều thào qua kẽ răng đẫm m.á.u. “Ngươi không xóa được quá khứ của hắn, ngươi chỉ đang tự tay khắc tên ta vào tim hắn sâu hơn mà thôi. thua cuộc… luôn là ra tay trước.”
tay nàng ta run rẩy. Nhát kiếm thứ hai kịp hạ xuống, một tiếng nổ lớn vang lên từ phía cổng viện.
“Dừng tay!”
Tiêu Diệc Thần lao vào như một cơn lốc đen. Nửa khuôn hắn được che bởi một chiếc nạ bạc, che đi những vết loét do m.á.u xanh lục của ta gây ra đêm qua. Hắn đá văng Thượng Quan Chân sang một , thanh kiếm trên tay nàng ta bay xa, cắm phập vào cột gỗ.
Hắn khựng lại khi thấy ta nằm vũng m.á.u, tấm lưng trần trụi lộ ra vết sẹo đang bị rạch nát thêm lần nữa.
Ánh mắt của Tiêu Diệc Thần… ta từng thấy nó đáng sợ đến thế. Nó không phải là sự tức giận thông thường, mà là một hố đen của sự hủy diệt.
Tiêu Diệc Thần không đỡ ta dậy ngay. Hắn từ từ quay sang Thượng Quan Chân – người đang quỳ rạp dưới đất, toàn thân run cầm cập.
“Chân nhi, ta từng nói, nàng có thể bất cứ điều gì phủ này, ngoại trừ vào nàng ấy.” Giọng hắn trầm thấp, khàn đặc như tiếng quỷ thì thầm dưới đáy mộ.
“A Thần… nàng ta… nàng ta muốn vết sẹo này để trói buộc ! Em chỉ muốn giúp xóa đi gánh nặng tâm lý…” Thượng Quan Chân lắp bắp, nước mắt nhạt nhòa.
“Gánh nặng?” Tiêu Diệc Thần cười nhạt, nụ cười cả căn phòng dường như đóng băng. “Ngươi biết vết sẹo này từ đâu mà có không? Đêm đó, vạn quân giặc vây hãm, nếu không có nàng ấy chắn nhát kiếm đó, này mộ của Tiêu Diệc Thần ta đã xanh cỏ rồi. Ngươi muốn xóa nó? Vậy ngươi có chịu được nhát kiếm tương tự để đền cho ta không?”
Hắn tới, bóp cổ Thượng Quan Chân, nhấc bổng nàng ta lên.
“Ta giữ mạng ngươi Thượng Quan gia còn chút giá trị để trấn áp triều đình. nếu ngươi muốn đi tìm c.h.ế.t, ta thành toàn cho ngươi.”
Hắn ném nàng ta ra ngoài cửa như một bao rác bẩn thỉu. “Cút! Từ nay về sau, nếu để ta thấy ngươi vào viện này nửa , ta cắt đứt gân tay ngươi.”
Thượng Quan Chân tháo chạy nhục nhã.
Tiêu Diệc Thần quay lại. Hắn quỳ xuống cạnh ta, tay thô ráp vào vết thương đang rỉ m.á.u trên lưng ta.
Ta run lên. Không phải đau, mà sự ghê tởm.
“Đừng vào ta.” Ta thều thào.
“Tố Y… tại sao nàng không gọi ta?” Hắn áp vào vết sẹo đẫm m.á.u của ta, tiếng nấc nghẹn ngào phát ra từ l.ồ.ng n.g.ự.c vững chãi. “Ta hối hận rồi… năm qua ta cứ nghĩ quyền lực có thể bù đắp tất cả, ta lại quên mất, nàng chính là người duy thấy linh hồn ta khi nó còn sạch . Đừng rời xa ta, có được không?”
Ta cười, tiếng cười khản đặc hòa vị m.á.u chát đắng.
“Sạch ? Tiêu Diệc Thần, từ ngày đưa chén trà độc đó ra, linh hồn đã mục nát rồi. Vết sẹo này là ta cứu , hôm nay, nó là minh chứng cho việc ta đã ngu xuẩn đến mức nào. không yêu ta, chỉ đang thương hại chính mình của năm trước thôi.”
Tiêu Diệc Thần im lặng. Hắn bế thốc ta lên, ép ta dựa vào lòng hắn. Hơi ấm của hắn ta thấy buồn nôn.
“Nàng muốn nói gì cũng được. mạng của nàng là của ta. Vết sẹo này cũng là của ta.”
Nửa đêm, khi ta đang sốt mê man vết thương nhiễm trùng, Tiêu Diệc Thần vẫn ngồi giường canh giữ. Hắn nắm c.h.ặ.t t.a.y ta, lầm bầm những lời hứa hẹn vớ vẩn về một vị trí hậu.
Hắn không biết rằng, ta đã tỉnh từ lâu. Và ta cũng nghe thấy tiếng hắn thì thầm với phó ở ngoài cửa:
“Lâm Thương c.h.ế.t. Hắn đang dẫn quân đội của đế cũ áp sát kinh thành. Tin tức về vết sẹo của Tố Y… là do ta cố tình để lộ cho Thượng Quan Chân biết.”
Ta sững người, hơi thở nghẹn lại l.ồ.ng n.g.ự.c.
Hóa ra, màn kịch sáng nay là do chính tay hắn đạo diễn.
Hắn biết Thượng Quan Chân ghen tuông mà tìm đến hành hạ ta. Hắn cố tình để nàng ta rạch nát vết sẹo đó trước hắn, để hắn có cái cớ “danh chính ngôn thuận” tiêu diệt vây cánh cuối của Thượng Quan gia mà không bị mang tiếng bội bạc với đồng minh.
Hắn m.á.u của ta, nỗi đau của ta thêm một lần nữa để đạp cho cuộc thanh trừng chính trị cuối .
Tiêu Diệc Thần không hề thương xót vết sẹo đó. Hắn chỉ đang vắt kiệt giá trị lợi dụng cuối của nó trước khi nó biến mất.
Ta mở mắt, Tiêu Diệc Thần đang ngủ gục cạnh giường. Chiếc nạ bạc của hắn phản chiếu ánh nến le lói, trông thật quỷ dị.
tay ta chậm rãi mò xuống dưới gối, nơi giấu một mảnh sứ vỡ mà ta đã nhặt được khi bị đám bà t.ử xô đẩy sáng nay.
Đột nhiên, Tiêu Diệc Thần nắm tay ta, không cần mở mắt, hắn khẽ cười:
“Tố Y, nàng tỉnh rồi sao? Có một tin tốt cho nàng. Lâm Thương đã vào thành, hắn không đến cứu nàng đâu. Hắn đến để… đầu nàng dâng cho tân đế – chính là ta – nhằm đổi sự khoan hồng cho quân đội cũ của hắn.”
Hắn mở mắt, ánh sắc lạnh như d.a.o:
“Nàng xem, thế gian này gì có tình nghĩa. Chỉ có điên này là muốn giữ lại xác nàng thôi.”
ngoài, tiếng pháo hiệu nổ vang trời. Tiếng vó ngựa của Lâm Thương đã vang lên ngay trước cổng phủ quân. điều ta kinh , là từ bóng tối, Thượng Quan Chân đột ngột xuất hiện lần nữa với một hũ dầu hỏa trên tay, đôi mắt điên cuồng:
“Tiêu Diệc Thần, nếu ta không có được, thì tất cả c.h.ế.t đi!”
Ngọn lửa bùng lên, thiêu rụi bức màn thêu mẫu đơn chỉ vàng. Tiêu Diệc Thần ôm c.h.ặ.t ta, cười điên dại giữa biển lửa đang lan rộng:
“Tốt lắm. Tố Y, chúng ta xuống địa ngục thôi.”