Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/9ALC0P2znr

GLADE Combo 4 Sáp Thơm Khử Mùi Lưu Hương Bền Lâu 180g x4

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

18

Lửa thiêu rụi doanh trại ngoại bang, biến một góc trời biên thùy thành một màu thẫm của m.á.u và tro tàn.

Sợi xích vàng khóa c.h.ặ.t cổ tay ta và Tiêu Diệc Thần lạnh buốt, găm vào da thịt như một cái khóa trường mệnh vặn vẹo nối giữa bờ sinh t.ử. Hắn ôm c.h.ặ.t ta từ phía sau, mái tóc trắng xóa xõa rượi bay trong gió lửa, cười khàn đặc rợn người:

“Tố Y, chúng ta cùng thôi. tìm cánh đồng hoa mận của nàng.”

Ta không đẩy hắn ra, lý trí ta trơ trọi như một bãi đất hoang sau trận bão. Hóa ra, ván cờ mười này, tự phụ cho mình là người hạ cờ cuối cùng, rốt cuộc lại là định mệnh đùa giỡn tàn nhẫn nhất.

CHƯƠNG 18: HOA NỞ TRÊN ĐỒNG

Đại phương Bắc của Lâm Thương như một lưỡi d.a.o sắc bén, c.h.é.m đôi màn đêm, x.é to.ạc phòng tuyến cuối cùng của phản phủ Thượng .

Tiêu Diệc Thần kéo ta lao ra khỏi biển lửa, hướng thẳng về phía cánh đồng hoa mận trắng xóa ở rìa biên giới. Hắn dùng cấm thuật tà đạo để ép cơ thể đã đ.â.m lệch tim phải cử động, mỗi bước của hắn đều để lại một vệt m.á.u tươi trên nền tuyết trắng.

“Tiêu Diệc Thần, buông tay .” Ta khẽ thào, giọng nói khản đặc vì khói độc. “ đã c.h.ế.t rồi, ta chẳng còn gì để chàng uy h.i.ế.p nữa. Chàng kéo ta , chỉ là mang theo một cái xác mà thôi.”

“Xác , hồn !” Hắn gầm lên, lực tay siết mạnh đến mức xương cổ tay ta như rạn nỡ. “Mười ta bỏ rơi nàng để giang sơn, mười sau ta dùng cả giang sơn này để bồi táng cho nàng! Thẩm Tố Y, nàng đừng hòng trốn thoát!”

Hắn là một quỷ dữ.

Một quỷ nuôi dưỡng từ sự phản bội, hận thù và thứ tình yêu cực đoan đến mức biến thái của chính hắn. Hắn biết ta hận hắn, biết ta lừa hắn về trẻ, nhưng hắn thà chọn cách cùng ta hủy diệt, chứ quyết không buông tha cho linh hồn ta tự do.

Độc thoại nội tâm của ta sắc bén và lạnh lùng. Ta nhìn tà váy phượng y rực của mình quét trên t.h.ả.m hoa mận trắng, cảm thấy một sự mỉa mai tột cùng của nhân quả. Nơi mười ta tiễn hắn trong nước mắt, giờ đây lại là chiến trường cuối cùng để chúng ta kết thúc một đoạn nghiệt duyên.

“Tiêu Diệc Thần! Giao Tố Y ra đây!”

gầm của Lâm Thương vang động cả cánh đồng mận. Huynh ấy dẫn theo hàng vạn kỵ binh bao vây tứ phía. Thanh trong tay Lâm Thương rỏ m.á.u tòng tòng, ánh mắt huynh ấy nhìn sợi xích vàng trên tay chúng ta, rực lên một ngọn lửa ghen tuông và phẫn nộ tột độ.

“Lâm Thương, ngươi giang sơn, ta cho ngươi!” Tiêu Diệc Thần đứng chắn mặt ta, tay cầm thanh đoản rỉ sét, mái tóc trắng bay phần phật trong gió tuyết. “Nhưng chạm vào nàng ấy, trừ ngươi bước qua xác của Tiêu Diệc Thần ta!”

“Vậy thì c.h.ế.t !”

Trận chiến cuối cùng bùng nổ giữa cánh đồng hoa mận.

Tiêu Diệc Thần rồi. Hắn chiến đấu không phải như một vị tướng điều binh khiển tướng, mà như một dã thú dồn vào đường cùng. Một tay hắn xích c.h.ặ.t vào cổ tay ta, lực giằng xé khiến cả chúng ta cùng quay cuồng giữa những đường sắc lạnh. Hắn dùng chính thân hình cao lớn của mình để đỡ tất cả những nhát , những mũi tên từ bốn phương tám hướng nhắm vào ta.

Máu của hắn b.ắ.n lên mặt ta, nóng hổi và tanh nồng.

“Chàng rồi… Tiêu Diệc Thần…” Ta khẽ thào nhìn thấy một nhát của Lâm Thương c.h.é.m sâu vào bả vai hắn.

“Ta không !” Hắn quay lại nhìn ta, đôi mắt hẹp dài quạnh một màu m.á.u, nụ cười trên khuôn mặt hủy dung đầy sự kiêu hãnh cực đoan. “Tố Y, nhìn cho kỹ, mười bỏ rơi nàng, hôm nay dùng từng miếng thịt trên người để trả nợ cho nàng đây!”

Sự thâm tình của hắn tàn nhẫn quá, như một gọng kìm bóp nghẹt chút lý trí cuối cùng của ta. Hắn dùng cái c.h.ế.t t.h.ả.m khốc này để khắc sâu tên hắn vào tâm khảm ta, để dù ta có sống sót, cả đời này ta không thể quên một Tiêu Diệc Thần đã vì ta mà hóa quỷ.

Hắn thắng rồi. Lâm Thương dù có vạn , nhưng về độ cuồng và tàn bạo, huynh ấy vĩnh viễn không bằng một góc của Tiêu Diệc Thần.

Thanh của Lâm Thương Tiêu Diệc Thần đ.á.n.h văng. Hắn đ.â.m một xuyên thấu bả vai Lâm Thương, đóng đinh huynh ấy xuống gốc cây mận già. phương Bắc thấy vị chỉ huy khống chế, lập tức bất động, không ai dám tiến lên.

“Lâm Thương, ngươi thua rồi.” Tiêu Diệc Thần thều thào, lưỡi rỏ m.á.u găm c.h.ặ.t vào cổ họng huynh ấy. “Giang sơn này là của ngươi, nhưng người đàn bà này… vĩnh viễn là của ta.”

Huynh ấy nhìn ta, rồi nhìn Tiêu Diệc Thần, đột nhiên cười lên cay đắng: “Tiêu Diệc Thần, ngươi thắng ta… nhưng ngươi thắng nổi định mệnh sao?”

Một động khẽ khàng vang lên sau lưng ta.

Ta quay đầu lại. Từ trong bụi mận trắng xóa, một bóng người gầy guộc bước ra, trên tay cầm chiếc cung nỏ hoàng gia.

Thượng .

Nàng ta chưa c.h.ế.t ở mật thất. Gương mặt chằng chịt vết bỏng của nàng ta không còn một chút nhân tính nào, chỉ còn lại sự dại tột cùng của một đã mất tất cả.

nàng ta nâng cung lên, mũi tên lại không nhắm vào Tiêu Diệc Thần, không nhắm vào ta.

Mũi tên nhắm thẳng vào cái bọc m.á.u độc dưới bụng ta – thứ mà ta dùng thuật châm cứu để tạo ra cái t.h.a.i giả cuối cùng nhằm lừa gạt thiên hạ.

“Thẩm Tố Y! Ngươi nói trẻ đã c.h.ế.t? Ngươi lừa A Thần, lừa Lâm Thương, nhưng ngươi không lừa ta!” Thượng gào lên, giọng nói lanh lảnh như quỷ sa tăng. “Ta đã tra khảo vị phù thủy Tây Vực kia đến đây. Hắn nói… Đoạn Trường Thảo không g.i.ế.c trẻ, chỉ biến trẻ thành một vật chứa độc. trẻ trong bụng ngươi… vẫn còn sống! là một quái t.h.a.i bằng độc!”

Đầu óc ta ong lên một .

Một thông tin mới nảy ra, tàn nhẫn x.é to.ạc mọi sự lý trí của ta.

Ta đưa tay lên sờ bụng mình. Một nhịp đập rất khẽ, cực kỳ yếu ớt nhưng thật, máy động dưới lớp da thịt. chưa c.h.ế.t. Bình t.h.u.ố.c giải Đổi mạng mạng của Tiêu Diệc Thần không g.i.ế.c , mà là cơ thể của chính ta – vì hận thù, vì báo thù – đã dùng châm cứu để bế tắc mạch m.á.u, suýt chút nữa tự tay g.i.ế.c c.h.ế.t ruột của mình.

tàn nhẫn nhất ván cờ này, hóa ra không phải Tiêu Diệc Thần, mà là ta. Ta vì hủy hoại tâm can của hắn, mà suýt chút nữa đã bức t.ử giọt m.á.u của chính mình.

“Không…” Ta thều thào, lần đầu tiên trong ba qua, giọt nước mắt kiêu hãnh của ta rơi xuống.

Hưu!

Mũi tên tẩm kịch độc của Thượng x.é to.ạc không khí b.ắ.n tới.

Tiêu Diệc Thần khống chế Lâm Thương, khoảng cách quá xa để hắn có thể lao về chắn cho ta. Hắn quay đầu lại, chứng kiến mũi tên lao thẳng vào bụng ta, đôi mắt trợn trừng đầy sự kinh hoàng và cuồng tột độ:

“Tố Y!!!”

Phập.

Mũi tên cắm ngập vào l.ồ.ng n.g.ự.c bên phải của ta, xuyên thấu qua lớp phượng y rực. Chất độc Đoạn Trường Thảo biến dị từ mũi tên ngay lập tức lan nhanh vào huyết quản, mang theo một cái lạnh thấu xương tủy.

Ta ngã khuỵu xuống t.h.ả.m hoa mận, m.á.u từ miệng phun ra, nhuộm cả những cánh hoa trắng xóa dưới .

Tiêu Diệc Thần phát . Hắn lao đến, thanh trong tay vung lên một đường tuyệt mỹ, thủ cấp của Thượng rơi xuống ngay nàng ta kịp cười lên thứ . Hắn quỳ sụp xuống bên cạnh ta, sợi xích vàng giữa cổ tay kéo căng, vang lên những lanh lảnh bi thương.

“Tố Y! Tố Y! Đừng nhắm mắt! Ta xin nàng!” Hắn ôm c.h.ặ.t thân thể lạnh dần của ta, bàn tay thô ráp run rẩy bịt vết thương trào m.á.u trên n.g.ự.c ta. “Ta cho nàng m.á.u! Ta cho nàng mạng! Nàng sống lại !”

Ta nhìn hắn, nhìn mái tóc trắng xóa xõa trên mặt ta, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười cô độc và giải thoát:

“Tiêu Diệc Thần… trẻ… thực sự còn sống… Nhưng ta… phải mang rồi… Chàng giữ … cái giang sơn trống rỗng này …”

Ý thức của ta dần chìm vào bóng tối, nhưng ngay ta nhắm mắt, từ phía sau lưng Tiêu Diệc Thần, Lâm Thương đã tự mình rút thanh đóng đinh trên bả vai ra. Huynh ấy đứng dậy, ánh mắt nhìn Tiêu Diệc Thần đầy sự tàn độc cuối cùng, nâng nhắm thẳng vào cổ họng của hắn:

“Tiêu Diệc Thần, nàng c.h.ế.t rồi, ngươi xuống bồi táng cùng nàng .”

Sợi xích vàng trên tay ta đột ngột phát ra một luồng sáng quỷ dị. Trái tim của Tiêu Diệc Thần và nhịp tim lụi tàn của ta… bắt đầu cộng hưởng một cách cuồng. Hắn không né tránh nhát của Lâm Thương, mà đột ngột cúi xuống c.ắ.n c.h.ặ.t vào cổ tay ta, m.á.u của hắn và m.á.u của ta hòa làm một.

bồi táng? Lâm Thương, ngươi nhìn cho kỹ… ta và nàng ấy… ai mới là nhập cùng nhau.”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.