Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/W3DgVltoL

Mặt Nạ Giấy COLORKEY LUMINOUS Vitamin B5 Hỗ Trợ Phục Hồi 25ml/miếng

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

4

Tiêu Diệc Thần nói, hắn sẽ cho ta một mái nhà.

Nhưng nhà của hắn không có mùi rơm rạ, không có tiếng chim hót sau vườn mai, chỉ có mùi trầm hương nồng nặc che đậy mùi m.á.u rỉ ra cổ họng ta mỗi đêm.

Hắn gọi đây là sự bảo vệ. Ta gọi đây là quan tài lộ thiên nạm .

CHƯƠNG 4: GIAM BẰNG

Mở mắt ra, đập vào mắt ta là trần thêu hoa mẫu đơn bằng chỉ rực rỡ đến nhức mắt.

Độc tính của Đoạn Trường Thảo vẫn càn quét trong huyết quản, nhưng ta không c.h.ế.t. Cơn đau như hàng nghìn mảnh sành cào xé phổi mỗi khi ta hít thở. Tiêu Diệc Thần đã những loại d.ư.ợ.c liệu đắt giá nhất, cực đoan nhất để ép ta phải sống.

Hắn muốn ta sống để chuộc tội, hay sống để hắn tiếp tục hành ?

“Tỉnh rồi?”

nói trầm thấp ấy vang bên tai. Tiêu Diệc Thần ngồi bên , bàn tay thô ráp vuốt ve lọn tóc khô xơ của ta. Hắn không mặc giáp bạc, chỉ khoác một chiếc áo bào đen, trông giống như một bóng ma cai quản địa ngục hơn là một vị quân vinh hiển.

Ta không nhìn hắn, chỉ nhìn trần nhà, khàn đặc: “Tại sao không để ta ?”

đâu?” Hắn , nụ lạnh lẽo không chạm tới đáy mắt. “Thẩm Tố Y, năm trước nàng nói nàng vì ta mà sống. Giờ ta về rồi, nàng lại muốn c.h.ế.t?”

“Chàng về rồi, nhưng Tiêu Diệc Thần của ta đã c.h.ế.t ở biên thùy tám năm trước.” Ta ho sặc sụa, m.á.u tươi văng vạt áo đen của hắn. “Kẻ đang đây, là một bóng ma mang danh quân.”

Bàn tay hắn siết c.h.ặ.t lấy cằm ta, ép ta phải đối diện với sự cuồng loạn trong mắt hắn.

“Lạ mặt cũng được, bóng ma cũng được. Nàng nghe cho kỹ, nay về sau, viện này là của nàng. Nàng chỉ yên lặng làm thê t.ử của ta. Không có sự cho phép của ta, ngay thần c.h.ế.t cũng không được bước qua cửa viện này.”

Hắn dậy, vung tay một . mấy nha hoàn tấp nập tiến vào, người bưng chậu , người cầm lụa quý.

“Đây là l.ồ.ng giam của ta sao?” Ta nhìn quanh căn phòng xa hoa lộng lẫy nhưng không có lấy một hơi người.

“Đây là phủ quân.” Hắn sửa lại, sắc lẹm. “Thượng Quan Chân đã bị ta tống giam vào thất. Nàng muốn báo thù, ta đưa d.a.o cho nàng. Nàng muốn vinh hoa, ta đưa thiên đến trước mặt nàng. Nhưng nàng muốn rời … thì đừng nằm mơ.”

Tiêu Diệc Thần rồi. Cửa viện đóng sầm lại.

Ta nghe thấy tiếng xích sắt va vào nhau lanh lảnh bên ngoài. Hắn thực sự xích cửa lại.

Hắn cho ta lụa là gấm vóc, cho ta thức ăn ngon nhất kinh thành, nhưng lại tước đoạt của ta thứ duy nhất ta : Ánh sáng. Cửa sổ bị đóng đinh c.h.ặ.t, chỉ chừa lại một khe hở nhỏ để không khí lọt vào.

Ta ngồi trước gương đồng. Trong gương là một người đàn bà tàn tạ, sắc mặt trắng bệch, đôi mắt vốn dĩ tinh anh năm trước giờ chỉ là một đầm nước đục.

Một nha hoàn tiến lại gần, run rẩy nói: “Phu , quân dặn người phải bữa. Người không , chúng nô tì sẽ bị đ.á.n.h c.h.ế.t.”

Ta nhìn bát tổ yến chưng đường phèn. Ngọt lịm.

năm trước, ta thèm một miếng đường đến mức nằm mơ cũng thấy. Bây giờ, mỗi thìa đường đều có vị chát của sự cầm tù.

“Hắn thường xuyên làm vậy sao?” Ta hỏi.

Nha hoàn cúi đầu, không dám trả lời.

mạng người khác để ép ta.” Ta cầm thìa , khẽ . “Tiêu Diệc Thần, chàng thực sự hiểu ta quá rõ.”

Sự thông minh của ta, sự tỉnh táo của ta chính là điểm yếu để hắn khai thác. Hắn biết ta lý trí, biết ta không nỡ để những người vô tội c.h.ế.t thay . Hắn biến tốt của ta thành xiềng xích quấn quanh cổ ta.

Hắn muốn ta yên lặng làm một vị phu tôn quý, làm một món đồ trang trí trong phủ quân để minh chứng cho thâm tình của hắn. Nhưng hắn quên mất, Thẩm Tố Y đã từng cắt thịt để cứu hắn, thì cũng có thể tự tay rạch nát l.ồ.ng này.

Đêm xuống. Tiêu Diệc Thần lại đến.

Hắn mang theo một hộp gỗ nhỏ. Bên trong là một nhành hoa mai đỏ thắm, đọng sương đêm.

“Hôm nay hoa mai đầu làng nở rồi. Ta sai người phi ngựa ba trăm dặm mang về cho nàng.” Hắn đặt nhành hoa trước mặt ta, ánh mắt mong chờ một tia xúc động.

Ta nhìn nhành hoa, rồi nhìn đôi bàn tay đẫm m.á.u của hắn.

“Hoa rời cành, dù có tưới cũng sẽ héo. Tiêu Diệc Thần, chàng hái nó về là muốn ta nhìn nó c.h.ế.t cùng sao?”

Sắc mặt hắn tối sầm. Hắn hất đổ bình hoa, nước văng tung tóe.

“Thẩm Tố Y! Tại sao nàng không bao giờ hiểu? Ta làm tất là vì nàng! Ta giam giữ Thượng Quan Chân là vì nàng! Ta tranh đoạt quyền lực cũng là để không ai có thể làm hại nàng nữa!”

“Làm hại ta?” Ta dậy, từng bước tiến sát về phía hắn, dù l.ồ.ng n.g.ự.c đau như xé. “Người duy nhất làm hại ta trước đến nay, chỉ có chàng. Chàng nói muốn bảo vệ ta, nhưng lại đưa chén trà độc để diễn kịch cho thiên xem. Chàng nói yêu ta, nhưng lại xích ta trong thất này như một con sủng vật.”

Ta , nước mắt trào ra nhưng nói lạnh như băng.

“Tiêu Diệc Thần, chàng không yêu ta. Chàng chỉ yêu cảm giác chiếm hữu một người đã từng coi chàng là thế giới thôi.”

Hắn đột ngột ép ta vào , nụ hôn của hắn nồng nặc mùi rượu và sự tuyệt vọng. Nó không phải là nụ hôn của tình , mà là sự c.ắ.n xé của một kẻ sắp c.h.ế.t đuối vớ được cọc.

“Vậy thì cứ coi như ta không yêu !” Hắn gầm gừ bên tai ta. “Nàng hận ta cũng được, muốn g.i.ế.c ta cũng được. Nhưng nàng phải ở lại đây nhìn ta già , nhìn ta c.h.ế.t . Ta sẽ không để nàng được thảnh thơi một dưới suối đâu!”

Hắn đẩy ta ngã xuống , bàn tay thô bạo luồn vào trong áo ta, sờ vào vết sẹo dài bắp đùi.

Hắn khựng lại. Ngón tay hắn run rẩy vuốt ve lớp da sần sùi ấy.

“Đau không?” hắn bỗng nhiên dịu xuống, chứa đựng một nỗi hối hận muộn màng đến nực .

năm trước thì đau. Bây giờ… tê liệt rồi.”

Ta nằm im như một khúc gỗ. Không phản kháng, không rên rỉ. Sự im lặng của ta chính là lưỡi d.a.o sắc bén nhất đ.â.m vào tự tôn của hắn.

Tiêu Diệc Thần rời khi trời chưa sáng.

Hắn nghĩ hắn đã thắng. Hắn nghĩ căn phòng này là nơi an toàn nhất thiên , vì hắn đã canh phòng nghiêm ngặt đến mức một con ruồi cũng không bay qua nổi.

Nhưng hắn quên mất, ta là một y sư.

Ta bò đến góc phòng, cạy một viên gạch lỏng lẻo dưới gầm . Bên trong là một bọc nhỏ chứa bột trắng.

không phải t.h.u.ố.c độc. Hồi Quang Tán.

nó, ta sẽ có được sức lực của một người bình thường trong vòng ba canh giờ, sau … toàn bộ lục phủ ngũ tạng sẽ sụp đổ.

Ta ba canh giờ để làm một việc. Ta không muốn c.h.ế.t trong l.ồ.ng này. Ta muốn c.h.ế.t giữa cánh đồng hoa mai, nơi ta đã tiễn hắn năm trước.

Sáng hôm sau, Tiêu Diệc Thần nhận được một báo khiến hắn đ.á.n.h rơi chén trà tay.

Hầm ngầm của phủ quân bị xâm nhập. Kẻ đột nhập không phải bên ngoài vào, mà là bên trong ra.

Hắn lao về phía hậu viện, thấy cửa xích vẫn nguyên, nha hoàn vẫn . Nhưng khi hắn đạp cửa xông vào, chỉ là một xác giả được độn bằng lụa là.

gương đồng, ta m.á.u của viết lại một dòng chữ:

“Tiêu Diệc Thần, chàng nói muốn ta yên lặng làm thê t.ử của chàng. Được, vậy hãy đến tìm ta ở nơi chúng ta bắt đầu.”

Hắn điên cuồng phi ngựa về phía làng cũ. Nhưng khi hắn đến nơi, hắn không thấy ta.

Hắn thấy Lâm Thương – vị phó luôn lầm lì của hắn – đang đợi sẵn với một vương bào đẫm m.á.u tay.

quân, phu không có ở đây.” Lâm Thương lạnh lùng nói. “Nàng ấy đã vào cung rồi. Nàng ấy nói… nếu ngài muốn bảo vệ nàng ấy, thì hãy mang vương đầu của ngài đến đổi.”

Tiêu Diệc Thần sững người. Hắn nhận ra đã mắc bẫy.

năm qua, ta không chỉ học cách hái t.h.u.ố.c, ta học cách thấu hiểu người. Ta biết hắn sẽ truy tìm ta ở làng cũ, nên ta đã đường hầm mà Lâm Thương bí đào để tiến thẳng vào cung.

đế đương triều đang hấp hối vì trúng độc, và ta – người duy nhất có t.h.u.ố.c giải – đang trước mặt ngài.

“Bệ .” Ta quỳ xuống, tay cầm bình t.h.u.ố.c giải cuối cùng. “Thần thiếp không vinh hoa. Thần thiếp chỉ bệ ban cho một chiếu chỉ… hưu thê.”

Tiếng vó ngựa của Tiêu Diệc Thần đã vang ngoài cửa điện. Hắn lao vào, kiếm tay rỏ m.á.u, nhìn ta với ánh mắt vừa yêu thương vừa căm hận đến tột cùng.

“Tố Y! Buông t.h.u.ố.c xuống!”

Ta nhìn hắn, mỉm rồi uống cạn bình t.h.u.ố.c trước mặt hắn. Nhưng không phải t.h.u.ố.c giải cho đế.

là chất dẫn độc để phát tác Đoạn Trường Thảo ngay lập tức.

“Tiêu Diệc Thần, chàng thắng giang sơn, nhưng chàng vĩnh viễn không có được hưu thư của ta. Chàng sẽ phải sống đời với danh nghĩa… kẻ đã bức t.ử chính thê của .”

Máu đen tràn ra khỏi miệng ta, ta ngã xuống ngay trước ngai , ngay trước tầm tay đang vươn ra của hắn. Hắn gào một tiếng xé tâm can, nhưng điều kinh nhất mới chỉ bắt đầu:

đế bệnh đột nhiên ngồi dậy, ánh mắt tỉnh táo đến lạ kỳ, nhìn Tiêu Diệc Thần:

quân, khanh đến muộn rồi. Phu đã giao lại bản đồ quân cơ cho trẫm. Giờ thì… ai là kẻ vào l.ồ.ng?”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.