Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/3B3yr75DNN
Vali Kéo MIAvn Larita ROTA - Size 20/24/28, Nhựa PP Dẻo Siêu Bền, Hạn Chế Bể Vỡ, Khoá TSA
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Mười năm trước, ta dùng m.á.u thịt của mình để giữ lại hơi cho một trắng tay.
Mười năm sau, ấy công danh toại, trả lại cho ta một tiễn biệt thấu tận tâm can.
Tiêu Diệc Thần nói mười năm ta đã chịu khổ nhiều rồi. Hóa ra cách hắn giúp ta “hết khổ”, là để ta đừng sống nữa.
CHƯƠNG 3: HỒI ỨC LÀ TRO
Tiêu Diệc Thần phát điên rồi.
Hắn bế thốc ta , mặc kệ m.á.u tươi từ khóe môi ta nhuộm đỏ bộ mãng bào đen tuyền quý giá của hắn. Hắn gào thét tên các thái y, âm thanh vang động cả phủ Tướng quân đang chìm mưa bão.
Nhưng ta không thấy đau. Khi trái tim đã c.h.ế.t, sụp đổ của thể xác chỉ là một thủ tục cùng.
Tầm mắt ta mờ đi, tâm trí trôi ngược về mười năm trước, cái năm mà mùa đông dài đến tưởng nuốt chửng cả nhân gian.
Năm ấy, Tiêu Diệc Thần không phải là chiến thần vạn người kính sợ. Hắn chỉ là một bại trận bị triều đình truy sát, vết thương trên n.g.ự.c thối rữa, sốt cao mê man căn nhà tranh dột nát của ta. Lão y sư đầu làng nhìn hắn, rồi nhìn ta, thở dài:
“Hết cách rồi, trừ khi có thịt người làm t.h.u.ố.c dẫn, họa may mới kéo lại được một hơi .”
Đêm đó, ta ngồi bếp lửa hiu hắt, tay cầm con d.a.o găm rỉ sét. Ta không khóc. Khóc không ra cơm, cũng không cứu được người. Ta c.ắ.n c.h.ặ.t chiếc khăn vải, rạch một đường dài trên bắp đùi mình.
Cảm giác sắc lạnh của lưỡi d.a.o và hơi nóng của m.á.u tươi ta tỉnh táo đến kinh người. Ta cắt một miếng thịt, bỏ vào niêu t.h.u.ố.c đang sôi sùng sục.
Lúc đút t.h.u.ố.c cho hắn, hắn tỉnh lại giây lát, nhìn thấy băng gạc đẫm m.á.u trên ta, đôi mắt đỏ ngầu rướm lệ:
“Tố Y, sau ta thắng, vinh quang của ta là của nàng. Ta nợ nàng một mạng, sẽ trả cả đời.”
Bây giờ, hắn đang trả cho ta đây. một kịch độc Đoạn Trường Thảo.
“Tố Y! Tỉnh lại cho ta! Không có cho phép của ta, nàng không được nhắm mắt!”
quát của Tiêu Diệc Thần kéo ta ra khỏi dòng hồi ức đẫm m.á.u. Hắn đặt ta xuống giường, đôi bàn tay từng g.i.ế.c hàng vạn quân giặc giờ đây lại run rẩy khi chạm vào gò má ta.
Thái y quỳ mọp dưới sàn, răng đ.á.n.h vào nhau lập cập: “Tướng quân… chất độc … ngấm quá nhanh. Phổi của phu nhân đã… đã nát cả rồi. Lão phu vô năng!”
Tiêu Diệc Thần xoay người, bóp cổ vị thái y già, nhấc bổng ông ta không trung một tay.
“Ngươi nói lại lần nữa, ta sẽ san cả Thái y viện!”
“Tiêu… Diệc… Thần…” Ta thều thào, giọng nói vỡ vụn lá khô bị giẫm nát.
Hắn khựng lại, buông thái y ra, lao đến giường nắm c.h.ặ.t t.a.y ta. Ánh mắt hắn tràn ngập hối hận điên cuồng, một thứ cảm xúc cực đoan đến nực .
“Ta đây, Tố Y, ta ở đây. Đừng sợ, ta sẽ cứu được nàng.”
Ta nhìn hắn, ánh mắt bình thản đến nhẫn: “Chàng có biết tại sao mười năm , ta không bao giờ mặc váy ngắn, ngay cả khi trời nóng nhất không?”
Hắn ngẩn người. Mười năm , hắn bận chinh chiến, bận lập công, bận dắt tay Quận chúa kiêu sa bước vào kinh . Hắn làm sao nhớ được vết sẹo gớm ghiếc trên đùi ta.
“Vết sẹo đó vẫn đấy. Mỗi khi nhìn nó, ta lại thấy mình nực đến nào.” Ta ho ra một ngụm m.á.u đen, thấm đẫm gối lụa. “Ta dùng thịt mình để nuôi một con sói, để rồi mười năm sau, con sói ấy c.ắ.n đứt cổ họng ta.”
“Đừng nói nữa, ta xin nàng…” Tiêu Diệc Thần gục đầu vào tay ta, khóc nghẹn ngào hóa gầm gừ đau đớn.
“Hồi ức của chàng là vinh quang. hồi ức của ta… chỉ là tro .” Ta khẽ . “Tiêu Diệc Thần, đó không đắng tâm can ta mười năm đâu.”
Đúng lúc đó, bước vào. Nàng ta không vẻ kiêu kỳ lúc sáng, khuôn mặt tái mét nhưng ánh mắt vẫn đầy thù hận khi thấy Tiêu Diệc Thần quỳ giường ta.
“A Thần, chàng điên rồi sao? Nàng ta đã đốt sạch từ đường, nàng ta muốn hủy hoại danh của chàng! Một người vợ quê mùa phản phúc vậy, c.h.ế.t là đáng!”
Tiêu Diệc Thần không quay đầu lại, giọng hắn trầm xuống sấm sét trước cơn giông: “Cút.”
“Chàng bảo tôi cút? Phụ thân tôi là người đã nâng đỡ chàng, nếu không có gia…”
Chát!
Một tát giòn tan vang . ngã nhào xuống đất, khóe môi rỉ m.á.u.
Tiêu Diệc Thần đứng dậy, từng bước tiến về phía nàng ta. Sát khí tỏa ra cả căn phòng dường đóng băng. Hắn rút thanh đoản kiếm hông, lưỡi kiếm lạnh lẽo kề sát cổ họng nàng ta.
“Ta bảo nàng biến mất, không phải bảo nàng hạ độc c.h.ế.t nàng ấy.”
Thông tin l.ồ.ng n.g.ự.c ta thắt lại. Đây là cái twist nhẫn x.é to.ạc chút tôn nghiêm cùng của ta.
Hóa ra, Tiêu Diệc Thần thực đã bàn bạc với . Hắn muốn ta “biến mất” để “bảo vệ” danh dự cho vị tướng quân hiển hách, để ta không trở vết nhơ nghiệp của hắn. Hắn chỉ muốn một t.h.u.ố.c mê để mang ta đi thật xa, giấu ta vào một cái l.ồ.ng vàng bí mật.
Nhưng hắn quá ngạo mạn. Hắn tưởng hắn kiểm soát được tất cả. Hắn không ngờ lại độc ác hơn hắn nghĩ, nàng ta đã tráo t.h.u.ố.c mê kịch độc.
hạ đao g.i.ế.c ta, rốt cuộc lại là ta từng cắt thịt cứu mạng.
“Ta không nợ gia.” Tiêu Diệc Thần gằn giọng. “Mạng của ngươi, hôm nay ta lấy để đền cho nàng ấy.”
“Dừng lại đi…” Ta thều thào.
Tiêu Diệc Thần quay lại, nhìn ta đầy mong chờ. Nhưng thứ hắn nhận được chỉ là khinh miệt tột cùng mắt ta.
“Tiêu Diệc Thần, đừng đóng vai thâm tình nữa, ta thấy tởm.”
Ta nhìn vào đống tro lò sưởi, nơi những kỷ vật cùng đang cháy trụi.
“Mười năm nợ mạng, hôm nay ta trả sạch cho chàng. Từ nay về sau, chúng ta… không ai nợ ai.”
Ta dùng chút sức cùng, rút chiếc trâm gỗ cài tóc – kỷ vật duy nhất lại – đ.â.m mạnh vào huyệt đạo cổ mình. Ta không muốn c.h.ế.t vì độc của hắn, ta muốn c.h.ế.t vì tay mình. Đó là tỉnh táo cùng của Thẩm Tố Y.
Máu phun ra, nhuộm đỏ cả tầm mắt.
Tiêu Diệc Thần gào một xé tâm can, lao đến ôm lấy thân thể đang lạnh dần của ta.
Giữa lúc hỗn loạn, phó tướng thân cận của Tiêu Diệc Thần đột ngột quỳ xuống, dâng một phong thư nát bấy vì nước mưa.
“Tướng quân… trước khi phu nhân uống , nàng đã gửi thư cho Hoàng đế. Nàng không giao bản đồ phòng thủ cho ngài, cũng không giao cho Hoàng đế. Nàng đã giao nó cho… quân địch phương Bắc.”
Tiêu Diệc Thần sững người. Hắn run rẩy mở thư.
không có bản đồ. Chỉ có một dòng chữ đỏ rực m.á.u:
“Tiêu Diệc Thần, chàng muốn vinh quang của vương triều ? Ta mang nó đi chôn cùng bài vị tổ tiên rồi. Giang sơn , chàng giữ lấy mà cô độc đến già.”
Tiêu Diệc Thần nhìn bức thư, rồi nhìn cái xác của ta, đột nhiên hắn bật điên dại. Hắn cầm vỡ trên sàn, l.i.ế.m lấy những giọt nước độc sót lại.
“Muốn ta cô độc? Nằm mơ đi!”
Hắn quay sang thuộc hạ, ánh mắt đỏ quạnh một màu m.á.u: “Giam giữ lại. Truyền lệnh ra ngoài, phu nhân lâm bệnh đời, ta muốn tổ chức một đám tang thịnh soạn nhất lịch sử vương triều.”
Hắn ghé sát tai ta, hơi thở nồng nặc mùi độc:
“Tố Y, nàng tưởng c.h.ế.t là hết sao? Ta đã tìm được một thầy phù thủy từ Tây Vực. Hắn nói… chỉ cần giữ được trái tim nàng luôn nóng hổi, hắn có thể nàng ‘tỉnh lại’ dưới hình hài một con rối.”
Bàn tay hắn luồn vào l.ồ.ng n.g.ự.c ta, nơi nhịp tim vừa ngừng đập, nụ của hắn nhẫn đến cả trời đất cũng phải rùng mình.
“Nàng chạy không thoát đâu.”