Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/3B3yr75DNN

Vali Kéo MIAvn Larita ROTA - Size 20/24/28, Nhựa PP Dẻo Siêu Bền, Hạn Chế Bể Vỡ, Khoá TSA

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

12

tên của Thượng Quan chưa kịp chạm da thịt ta, một bóng đen đã lao ra từ bụi mai, l.ồ.ng n.g.ự.c mình để cản lại huyết tiễn.

Tiêu Diệc Thần ngã khuỵu trên t.h.ả.m hoa mai trắng xóa, m.á.u từ miệng hắn trào ra, đỏ thẫm nhuộm vệt dài trên tuyết . nạ bạc rơi , lộ ra nửa khuôn lở loét và nửa khuôn còn lại co rút vì đau đớn.

Hắn không nhìn tên trên n.g.ự.c, đôi bàn tay đẫm m.á.u cố chấp nắm vạt áo ta, thều thào: “Tố Y… chạy… đừng quay đầu…”

Ta đứng nhìn hắn, không khóc, không run rẩy. Hóa ra đến tận giây phút cận kề cái c.h.ế.t, hắn vẫn muốn sắp đặt cuộc đời ta theo ý hắn.

CHƯƠNG 12: CÁI GIÁ CỦA SỰ BẢO VỆ

Thượng Quan nhìn Tiêu Diệc Thần ngã , buông rơi cung nỏ, cười lên điên dại rồi lao thẳng vực sâu rìa cánh đồng mai. Nàng ta đã trả được thù, hoặc nàng ta nghĩ thế.

Binh sĩ của Lâm Thương từ xa rầm rập tiến lại, nhưng ta đã ra hiệu cho họ dừng lại. Giữa khoảng không cô độc của núi rừng, còn ta và kẻ từng là cả thế giới của ta mười năm .

Ta quỳ cạnh hắn, ngón tay chậm rãi chạm tên cắm sâu nơi n.g.ự.c trái của hắn.

“Tố Y… đừng hận ta…” Tiêu Diệc Thần chút lực cuối cùng, nắm những ngón tay ngắt của ta. “Mười năm qua… ta phải biến nàng thành kẻ bị ruồng bỏ… có vậy, mắt của thiên t.ử mới không đổ dồn về phía nàng. Chén trà độc kia… có t.h.u.ố.c giải… Ta không muốn nàng c.h.ế.t… ta muốn mang nàng đi…”

Ta nhìn hắn, nhìn những giọt nước mắt hối hận muộn màng lăn dài trên khuôn hủy dung của chiến thần quyền khuynh thiên hạ. Ta khẽ rút tay mình ra khỏi lòng bàn tay hắn, thanh âm bình thản đến nhẫn:

“Tiêu Diệc Thần, chàng nói chàng làm tất cả để bảo vệ ta?”

“Phải… ta cả triều để đổi sự an toàn cho mẹ nàng…”

Ta bật cười, tiếng cười nhạt nhẽo tan gió , nghe còn bi thương hơn cả tiếng khóc. Ta đứng dậy, đứng từ trên cao nhìn kẻ thoi thóp, độc thoại nội tâm sắc bén một lưỡi d.a.o găm thẳng linh hồn hắn:

“Chàng cách hủy hoại lòng tự trọng của ta để bảo vệ ta? Đó không phải tình yêu, Tiêu Diệc Thần. Đó là sự ban ơn hạ đẳng.”

Hắn khựng lại, đôi mắt co rút đầy kinh hoàng sự tỉnh táo của ta.

“Tố Y… nàng…”

“Chàng dắt tay nữ nhân khác về, để ta quỳ trong bùn đất làm trò cười cho thiên hạ, chàng gọi đó là bảo vệ? Chàng biến ta thành một kẻ thê t.ử bị phế bỏ, để đám tiểu thư kinh kỳ sỉ nhục, giẫm đạp lên danh dự của ta chốn cung đình, chàng gọi đó là bảo vệ? Chàng để Thượng Quan d.a.o rạch nát vết sẹo trên lưng ta nhằm phục vụ cho cuộc thanh trừng trị của chàng, chàng vẫn tự phụ cho rằng đó là bảo vệ sao?”

Ta tiến lên một bước, giày giẫm lên những cánh hoa mai đẫm m.á.u dưới hắn.

“Chàng quá cao ngạo, Tiêu Diệc Thần. Chàng tự cho mình là thần linh, tự quyết định kẻ nào đáng c.h.ế.t, kẻ nào đáng sống, tự cho rằng ta phải biết ơn sự sỉ nhục chàng ban phát để đổi một mạng sống hèn mọn. Nhưng chàng quên mất, Thẩm Tố Y ta mười năm có thể cắt thịt cứu chàng, thì mười năm sau cũng có thể tự bẻ gãy lòng tự trọng của mình để ném chàng. Ta thà c.h.ế.t sạch sẽ giữa cánh đồng , còn hơn làm một sủng vật được chàng bảo dưỡng trong l.ồ.ng vàng ròng đẫm m.á.u kia.”

Tiêu Diệc Thần nghe từng chữ của ta, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng dữ dội, m.á.u tươi không ngừng tuôn ra từ vết thương. Sự tự phụ của hắn, quyền của hắn, và cả sự thâm tình cực đoan hắn tự hào… tất cả đã bị sự lý trí nhẫn của ta đập tan tành.

Hắn muốn đóng vai một anh hùng hy sinh thầm lặng, bắt ta phải sống trong sự dằn vặt và biết ơn suốt đời. Nhưng ta không cho hắn cơ hội đó. Ta bóc trần sự thật ích kỷ dưới lớp vỏ bọc thâm tình của hắn. Hắn bảo vệ ta, thực chất là để thỏa mãn lòng chiếm hữu cực đoan của mình.

“Tố Y… thì ra… ta sai rồi…” Giọng hắn nghẹn lại, một giọt m.á.u đỏ tươi từ mắt hắn lăn . “Ta cứ nghĩ… cần nàng sống… hận ta cũng được…”

“Nếu ta muốn sống hèn mọn vậy, mười năm ta đã gả cho địa chủ để đổi cẩm y ngọc thực, việc gì phải ăn rễ cây để nuôi một sói mắt trắng chàng?” Ta quay lưng lại, không nhìn hắn nữa. “Tiêu Diệc Thần, nhát kiếm năm xưa ta đỡ thay chàng, hôm nay tên đã trả lại đủ. Từ nay về sau, trời đất bao la, ta và chàng không còn một chút nhân quả nào nữa.”

Ta bước đi, gấu váy quét qua lớp tuyết .

“Đừng c.h.ế.t dễ dàng thế.” Ta buông lại một câu thấu xương. “Sống tiếp đi, khuôn đó, ngai vàng trống rỗng đó. Đó mới là hình phạt dành cho chàng.”

Lâm Thương từ trong bóng tối bước ra, huynh ấy nhìn Tiêu Diệc Thần nằm bất động giữa vũng m.á.u, rồi nhìn ta. Trong đôi mắt của tân tương lai ấy, sự kiêng dè và sợ hãi đối ta đã lên đến đỉnh điểm. Một phụ nữ có thể m.á.u bước qua xác phu quân không hề ngoảnh đầu, kẻ đó không có điểm yếu.

“Tố Y, nàng thực sự không cứu hắn?” Lâm Thương hỏi, tay ghì c.h.ặ.t chuôi kiếm.

“Huynh muốn cứu thì cứ cứu.” Ta không dừng bước. “Giữ lại một hổ què để mua vui cho tọa của huynh, chẳng phải rất tốt sao?”

Ta tìm đến một ngôi miếu hoang ở bìa rừng, cách xa kinh thành, cách xa sự tranh đoạt của hai đàn ông điên cuồng kia.

Ta ngồi đống lửa hiu hắt, bàn tay xoa nhẹ lên bụng mình. Đứa trẻ vẫn bình an. Nó là thứ duy nhất nhắc nhở ta rằng ta còn sống, rằng mười năm thanh xuân của ta không hoàn toàn là một trò đùa.

Gió đêm rít qua khe cửa miếu, mang theo mùi t.ử khí thoang thoảng. Ta mở hộp gỗ nhỏ tiểu thái giám đưa lúc . trong, lọ t.h.u.ố.c giải cuối cùng vẫn nằm đó. Ta cầm lọ t.h.u.ố.c lên, ánh mắt loé lên sự hoài nghi.

Tiêu Diệc Thần nói hắn đã thanh lọc độc tố cho ta. Lâm Thương nói đứa trẻ mang dòng m.á.u của huynh ấy.

Ta rút nút bần, đổ một giọt chất lỏng trong lọ ra ngón tay. Là một y sư, ta lập tức nhận ra mùi của Vọng Ưu Tán – loại t.h.u.ố.c có thể xóa sạch ký ức của một .

Một thông tin mới làm ta toát cả sống lưng.

Cái twist thực sự không nằm ở việc ai là cha đứa trẻ, cũng không nằm ở bản đồ quân cơ. nằm ở việc cả Tiêu Diệc Thần và Lâm Thương đều muốn ta biến thành một kẻ ngốc.

Tiêu Diệc Thần muốn ta uống thứ để quên đi mười năm đau khổ, quên đi sự phản bội của hắn, để hắn có thể đón ta trở lại làm một Hoàng hậu ngây thơ, sạch sẽ tờ giấy trắng. Còn Lâm Thương muốn ta quên đi mối thù Tiêu Diệc Thần để huynh ấy dễ dàng chiếm đoạt ta làm quân bài khống chế quân phương Bắc.

Họ gọi đó là sự bảo vệ, là sự giải thoát cho ta.

“Các … đều là lũ khốn nạn nhau.” Ta ném lọ Vọng Ưu Tán đống lửa. Tiếng nổ nhỏ vang lên, khói xanh bốc lên nghi ngút rồi tan biến.

Ta thà gánh chịu nỗi đau chằng chịt để tỉnh táo hận, còn hơn làm một kẻ điên khờ dại sống trong sự sắp đặt của kẻ khác. Linh hồn của Thẩm Tố Y, đến c.h.ế.t cũng phải do ta định đoạt.

Đêm canh ba, tiếng bước nặng nề vang lên ngoài miếu hoang.

Cửa miếu bị đẩy ra, không phải Lâm Thương, cũng không phải Tiêu Diệc Thần.

Một toán mặc trang phục của quân đội phương Bắc – những lính cũ từng trung thành ta mười năm – quỳ rạp cửa miếu. dẫn đầu dâng lên một miện bằng vàng ròng, trên có đính nhành hoa mai bằng ngọc bích, giọng nói vang dội dứt khoát:

“Phu nhân! Năm vạn quân phương Bắc đã biết sự thật. Tiêu Diệc Thần bạc tình, Lâm Thương soán . Quân sĩ phương Bắc công nhận một mình phu nhân. Xin phu nhân đăng cơ, dẫn dắt chúng tôi san phẳng kinh thành!”

Ta nhìn miện, rồi nhìn vệt m.á.u đỏ tươi trên bụng mình ngày một lan rộng. Đứa trẻ… đòi ra đời ngay trong đêm nay.

Và từ phía sau toán quân, bóng dáng của Tiêu Diệc Thần – n.g.ự.c trái quấn băng gạc đẫm m.á.u, đôi mắt đỏ quạnh – lại một lần nữa xuất hiện. Hắn quỳ sau lưng các binh sĩ, tự tay dâng lên thanh gươm lệnh của mình:

“Tố Y… ta trả lại giang sơn cho nàng. Mạng của ta… nàng đi… nhưng xin nàng… hãy sống làm vua của ta…”

Nhưng ngay khi ta định lên tiếng, Lâm Thương cùng đại quân cấm vệ đã bao vây toàn bộ ngôi miếu hoang. Huynh ấy giương cung, tên nhắm thẳng trí của Tiêu Diệc Thần, cười :

“Đêm nay, ai bước ra khỏi ngôi miếu , kẻ đó là phản tặc.”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.