Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/7pq46AD8tW

Bộ 6 hộp nhựa đựng thực phẩm chữ nhật Inochi (500-750-1000-1500-2000-2500ml)

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

5

Ta chưa kịp tan tro bụi trong đám , Tiêu Diệc Thần đã dùng xích sắt kéo ta trở lại nhân gian.

Hắn không g.i.ế.c tôi. Hắn g.i.ế.c c.h.ế.t tất cả gì có thể khiến tôi rung động.

Hắn nói: “Tố Y, nếu nàng thích nhìn m.á.u, ta sẽ nàng nhìn thỏa.”

CHƯƠNG 5: SỰ XUẤT HIỆN CỦA “KẺ LẠ”

Trong căn mật thất nồng nặc mùi gỉ sắt ẩm mốc, tiếng roi quất vào thịt vang lên khô khốc.

Mỗi nhát roi , tim ta lại giật lên một hồi. Nhưng ta không được phép run rẩy. Tiêu Diệc Thần ngồi ngay cạnh, ngón tay hắn lười biếng quấn lấy lọn tóc sém của ta, ánh mắt như diều hâu soi mói từng biểu cảm nhỏ nhất trên mặt ta.

“Đau không?” Hắn khẽ , hơi thở phả vào mang tai ta lạnh buốt.

Ta nhìn người đàn ông xích trên giá gỗ kia. Đó là Lâm Thương – vị phó luôn lầm lì đi sau Tiêu Diệc Thần, cũng là người qua âm thầm gửi ta từng bọc gạo, từng miếng t.h.u.ố.c cao giữa mùa đông khắc nghiệt Tiêu Diệc Thần bặt vô âm tín.

Lâm Thương không kêu rên. Máu từ trán hắn chảy , che mờ một mắt, nhưng ánh mắt lại vẫn nhìn ta, bình thản bao dung đến lạ kỳ.

quân ai?” Ta lạnh lùng đáp, tầm mắt không rời khỏi vết thương chằng chịt trên người Lâm Thương. “ kẻ đ.á.n.h, hay kẻ phải xem?”

“Ta nàng.” Tiêu Diệc Thần siết c.h.ặ.t lọn tóc ta, kéo mạnh ra sau, buộc ta phải ngửa nhìn hắn. “Thẩm Tố Y, nàng thông minh lắm mà. Nàng tưởng ta không kẻ nào đã giúp nàng gửi thư kích động quân đội sao? Kẻ nào đã bí mật đào hầm ngầm dưới hậu viện để nàng tìm cách bỏ trốn?”

Hắn cười, nụ cười mang theo sự điên rồ của kẻ phản bội.

“Lâm Thương theo ta , vào sinh ra t.ử. Vậy mà vì một người đàn bà của ta, hắn dám phản ta. Thẩm Tố Y, nàng dùng cái gì để mua chuộc hắn? Hay là… hai người đã tư thông từ lâu?”

“Hắn không phản chàng.” Ta rít qua kẽ răng. “Hắn làm điều mà một con người nên làm. Thứ mà chàng đã đ.á.n.h mất từ khoác lên mình bộ mãng bào này rồi.”

Tiêu Diệc Thần buông tóc ta ra, hắn đứng dậy, cầm lấy thanh đoản nung đỏ từ trong lò than rực lửa.

“Người đâu, lột sạch áo hắn ra.”

“Dừng lại!” Ta bật dậy, nhưng ngay lập tức hai tên thị vệ đè ghế gỗ.

Tiêu Diệc Thần không nhìn ta. Hắn tiến đến trước mặt Lâm Thương, mũi nung đỏ chạm vào n.g.ự.c trái của vị phó . Mùi thịt khét xộc lên, tanh nồng tàn nhẫn.

Lâm Thương rên hừ một tiếng, gân xanh trên nổi lên cuồn cuộn, nhưng hắn vẫn nghiến răng không thốt ra nửa lời van xin. Hắn nhìn ta, khẩu hình miệng mấp máy rất nhẹ: “Đừng nhìn.”

Lòng ta đau như có nghìn nhát d.a.o đ.â.m. Tiêu Diệc Thần ta sụp đổ, ta quỳ van xin hắn. Càng van xin, hắn sẽ càng hành Lâm Thương để thỏa mãn sự ghen tuông bệnh hoạn của mình.

“Nói.” Tiêu Diệc Thần gằn giọng. “Ngươi yêu nàng từ nào? Là lúc nàng bán m.á.u cứu ta, hay là lúc nàng quỳ trong mưa chờ ta trở về?”

Lâm Thương ngẩng đầu, phun một ngụm m.á.u lên vạt áo gấm của Tiêu Diệc Thần.

“Ngài… không xứng… nhắc đến nàng.”

Căn phòng rơi vào sự im lặng c.h.ế.t ch.óc. Ta thấy tay cầm của Tiêu Diệc Thần run lên. Không phải vì sợ, mà vì . Hắn vì có kẻ hiểu ta hơn hắn, vì có kẻ dám vì ta mà hy sinh cả mạng sống – điều mà hắn, trong cơn say quyền lực, đã lỡ tay vứt bỏ.

“Lâm Thương, ngươi nghĩ ta không dám g.i.ế.c ngươi?” Tiêu Diệc Thần cười nhạt, mũi từ từ dưới. “Ta sẽ không để ngươi c.h.ế.t dễ dàng thế đâu. Ta sẽ cắt đứt gân tay, gân chân ngươi, vứt ngươi vào ngục tối. Để nàng ấy xem, kẻ dám chạm vào đồ vật của Tiêu Diệc Thần sẽ có kết cục thế nào.”

“Đồ vật?” Ta bật cười, tiếng cười khản đặc như tiếng sỏi cọ vào nhau. “Tiêu Diệc Thần, chàng coi ta là đồ vật, coi thuộc là quân cờ. Chàng thắng rồi, chàng thắng cả thiên , nhưng nhìn lại xem, cạnh chàng lại ai? lại một đám nô tài sợ hãi một người thê t.ử chàng thấu xương!”

Hắn quay phắt lại, đôi mắt đỏ ngầu găm c.h.ặ.t vào ta.

“Ta nàng!”

“Chàng có một cái xác thở thôi.” Ta đứng dậy, từng bước tiến về phía hắn, mặc kệ sự ngăn cản của thị vệ.

Ta cầm lấy lưỡi nóng rực trên tay hắn. thịt lòng tay ta xèo xèo bốc khói, cơn đau thấu xương truyền thẳng vào đại não, nhưng ta không chớp mắt.

Sự tỉnh táo của ta là liều t.h.u.ố.c độc mạnh nhất đối với hắn.

“Tố Y! Buông ra!” Hắn hốt hoảng buông tay, thanh rơi đất kêu lên một tiếng khô khốc.

Hắn chộp lấy tay sém của ta, gương mặt vặn vẹo vì đau đớn – một nỗi đau nực cười của kẻ vừa đ.â.m người ta một nhát rồi lại người ta có đau không.

“Nàng điên rồi sao?”

“Kẻ điên là chàng.” Ta nhìn vào lòng tay rướm m.á.u, giọng bình thản đến cực điểm. “Chàng m.á.u? Ta chàng m.á.u. Chàng mạng? Ta chàng mạng. Nhưng xin chàng, đừng làm bẩn sự lương thiện cuối cùng trên thế giới này. Thả Lâm Thương đi.”

Ta xoay người nhìn Lâm Thương.

“Lâm phó , nợ qua, Thẩm Tố Y ghi tạc trong lòng. Nhưng hôm nay, hãy để ta trả lại huynh.”

Ta rút chiếc trâm cài tóc bằng gỗ – thứ duy nhất ta giữ lại sau đám – đ.â.m thẳng vào n.g.ự.c mình. Không phải tim, mà là vị trí xương quai xanh.

Máu tươi b.ắ.n lên mặt Tiêu Diệc Thần.

Hắn c.h.ế.t lặng.

“Thả hắn đi.” Ta thều thào. “Nếu không, nhát tiếp theo sẽ là họng ta.”

Tiêu Diệc Thần thỏa hiệp. Hắn là một kẻ điên cực đoan, kẻ điên thì luôn sợ kẻ không cần mạng.

Lâm Thương vứt ra khỏi phủ quân như một đống giẻ rách. Trước đi, hắn nhìn ta qua khe cửa hẹp, đôi môi mấp máy không tiếng.

Ta huynh ấy nói gì. Huynh ấy nói: “Sống tiếp.”

Nhưng Lâm Thương ơi, ta không thời gian để chờ nữa rồi. Độc phát vào tim, mỗi nhịp thở của ta đều là sự vay mượn của Diêm Vương.

Tiêu Diệc Thần bế ta về phòng, hắn tự tay rửa vết thương ta. Đôi tay từng g.i.ế.c người không gớm tay giờ đây lại run rẩy như lá rụng trước gió.

“Tại sao?” Hắn , giọng khàn đặc. “Tại sao nàng thà c.h.ế.t cũng không chịu mình với ta một lần? Lâm Thương quan trọng đến thế sao?”

“Vì chàng không cần tình yêu, Tiêu Diệc Thần.” Ta nhìn lên trần giường xa hoa nạm ngọc. “Chàng cần một con b.úp bê phục tùng. Mà ta, ngay từ ngày chàng đưa chén trà độc đó ra, đã không là người rồi.”

Hắn đột ngột vùi đầu vào hõm ta, tiếng nấc nghẹn ngào phát ra từ l.ồ.ng n.g.ự.c vững chãi ấy.

“Tố Y, ta hối rồi… Ta thực sự hối rồi. Nàng đừng nhìn hắn, đừng nhìn bất cứ ai. Ta sẽ g.i.ế.c sạch bọn họ, rồi chúng ta sẽ bắt đầu lại, có được không?”

Bắt đầu lại?

Trên đống tro tàn của thanh xuân, trên m.á.u thịt của người vô tội, trên sự phản bội kịch độc, hắn đòi bắt đầu lại?

Ta nhắm mắt, không đáp lại. Sự im lặng là cách duy nhất ta có thể dùng để đối đầu với hắn.

Nửa đêm, Tiêu Diệc Thần vừa thiếp đi cạnh giường vì kiệt sức, một bóng đen lẻn vào phòng qua cửa sổ mật.

Không phải Lâm Thương.

Đó là nha hoàn thân cận của Thượng Quan Chân – người vốn dĩ đã Tiêu Diệc Thần xử t.ử đêm qua.

Nàng ta không g.i.ế.c ta. Nàng ta đặt vào tay ta một mảnh giấy dê cũ nát, rỉ m.á.u.

Đó là di thư của mẫu thân Tiêu Diệc Thần, người đã qua đời trong trận chiến trước mà ta vẫn luôn nhang khói phụng thờ.

Trong thư có một dòng chữ khiến ta lạnh cả sống lưng: “Diệc Thần không phải con ruột của ta. Nó là đứa trẻ tráo đổi từ hoàng cung xưa. Tố Y, nếu nó được thân phận thật, nó sẽ g.i.ế.c sạch tất cả ai quá khứ của nó ở nông thôn. Chạy đi, con dâu tội nghiệp của ta.”

Hóa ra, qua, ta không phải nuôi một vị quân nghèo chí lớn. Ta nuôi một kẻ dã tâm mang dòng m.á.u hoàng tộc. Tiêu Diệc Thần mang ta về kinh , không phải để làm thê t.ử, mà là để tiêu diệt nhân chứng cuối cùng về quá khứ bần hàn của hắn.

Chén trà độc ở Chương 1 không phải do Thượng Quan Chân tráo. Chính hắn đã ta c.h.ế.t ngay từ giây phút đầu tiên chạm ngõ kinh .

Ta nhìn Tiêu Diệc Thần ngủ say, gương mặt hắn ngủ vẫn vương nét tàn nhẫn.

Đột nhiên, hắn mở mắt. Đôi mắt không có một chút buồn ngủ nào, toàn là sự tỉnh táo đến đáng sợ.

Hắn nắm lấy tay ta, giật lấy mảnh giấy dê, rồi chậm rãi bóp nát nó bột mịn.

“Nàng xem xong rồi?” Hắn cười, nụ cười dịu dàng nhất từ trước đến nay nhưng khiến ta sởn gai ốc. “Vậy nàng cũng nên , tại sao Lâm Thương lại bảo vệ nàng rồi chứ?”

Hắn ghé sát tai ta, thì thầm:

“Lâm Thương không yêu nàng. Hắn là cấm vệ quân của Hoàng đế cử đến để giám sát ta. Hắn cứu nàng vì nàng là quân cờ duy nhất có thể lật đổ ta. Tố Y, người duy nhất trên đời này nàng c.h.ế.t để được sạch sẽ… có phu quân của nàng thôi.”

Hắn rút ra một sợi dây xích vàng mảnh, khóa c.h.ặ.t chân ta vào giường gỗ sưa.

“Vở kịch lớn sắp bắt đầu rồi. Nàng hãy ở đây, xem ta g.i.ế.c sạch kẻ đã lừa dối nàng nhé. Đầu tiên… sẽ là Lâm Thương.”

ngoài, tiếng chuông điện hoàng cung vang lên dồn dập. Tiếng vó ngựa rầm rập bao vây lấy phủ quân. Nhưng điều khiến ta kinh hoàng nhất, là từ dưới gầm giường, một tay đẫm m.á.u đột ngột vươn ra, chộp lấy chân Tiêu Diệc Thần.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.