Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/6AcyhL27Sz

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
“Một… người họ hàng xa ở giới, tiện đường ghé qua thăm.”
Tần Tranh vội vàng lấp liếm, muốn chặn mẹ con A Y Na ở ngoài cửa.
Nhưng Thẩm Mộng Ninh đã đi tới, thân khoác tay Tần Tranh, cười không khúc mắc:
“Chào hai người nhé, tôi là vợ chưa của A Tranh, Thẩm Mộng Ninh, mau vào nhà ngồi đi, đúng lúc bọn tôi chuẩn bị ăn cơm.”
Mẹ con A Y Na bị được mời vào nhà.
Một bữa cơm trôi qua, cô ta phát hiện, sự chú ý và chăm sóc vốn dĩ thỉnh thoảng mới rơi người cô ta và con trai của Tần Tranh, giờ đây toàn bộ đều chuyển sang người Thẩm Mộng Ninh.
Gắp thức ăn, múc canh, lau miệng, ân cần một, ánh mắt dịu dàng.
Tay cô ta đặt dưới bàn, hết lần này đến lần khác nắm chặt, rồi buông ra.
Tần Dương vẫn luôn cúi đầu, không nói một lời, nhưng bờ vai căng cứng đã tiết lộ cảm xúc của nó.
Khiến cô ta lạnh lòng hơn là, mấy lần cô ta cố gắng nhắc đến giới, nhắc đến chuyện Tần Tranh năm xưa an trí cho họ thế nào, đều bị Tần Tranh không để lại dấu vết mà ngắt lời.
Trong ánh mắt Tần Tranh nhìn cô ta, sự cảnh cáo ngày càng rõ ràng.
Sau bữa cơm, Tần Tranh đi nghe điện thoại mã.
Trong phòng khách chỉ còn lại Thẩm Mộng Ninh và mẹ con họ.
A Y Na nhìn chằm chằm Thẩm Mộng Ninh vẻ mặt bình thản ở đối diện.
“Cô Thẩm, cô cảm thấy cô bây giờ rất hạnh phúc, đúng không?”
Giọng cô ta căng thẳng, mang sự không cam lòng.
Mà Thẩm Mộng Ninh chỉ cười nhạt, coi như ngầm thừa nhận.
Phản ứng này hoàn toàn chọc giận A Y Na.
Cô ta lên một , giọng nói đột nhiên trở nên sắc nhọn:
“Cô sự quên bố cô chết không nhắm mắt trong đám của cô thế nào rồi sao? Quên con của cô biến vũng máu, chảy trên bộ váy kia thế nào rồi sao?”
Nói xong, cô ta nhìn chằm chằm vào mặt Thẩm Mộng Ninh, đợi xem cô sụp đổ.
Nhưng Thẩm Mộng Ninh chỉ hơi nghiêng đầu.
Trên mặt vẫn treo sự nghi hoặc thuần túy và hại đó:
“Em gái A Y Na, em đang nói gì vậy? Máu me gì chứ, dọa người quá.”
“Sáng bố chị còn nhắn tin cho chị, nói đã gửi đặc sản quê lên cho chị đấy. Còn về con …”
Cô thẹn thùng cúi đầu, xoa xoa chiếc bụng phẳng lì, giọng điệu tràn đầy mong đợi: “Chị và A Tranh định sau khi sẽ sinh một đứa đấy, tin tức của em nhanh nhạy thật.”
Nụ cười đó, giọng điệu đó, không chê vào đâu được.
Dường như những gì A Y Na nói, sự là câu chuyện kinh dị đến từ thế giới khác.
A Y Na bị phản ứng này làm cho nghẹn họng tức ngực, một luồng tà hỏa bốc lên ngùn ngụt, kéo cả sự bất an và ghen tị tích tụ mấy tháng trong trang cùng bùng phát.
“Còn giả vờ!” Cô ta chồm người về phía trước: “Cô tưởng mất trí nhớ là có coi như không có chuyện gì xảy ra? Tần Tranh anh ấy căn không cô! Nếu anh ấy sự cô, thì có bỏ mặc cô trong đám để đi lo cho mẹ con tôi không?”
“Thì có để tôi ở trong trang của anh ấy, tiêu tiền của anh ấy, sinh con trai cho anh ấy, làm người đàn bà của anh ấy bao nhiêu năm không?”
“Cô chẳng qua chỉ là vật trang trí anh ấy cảm thấy phù hợp, mang ra ngoài có diện mà thôi! Bố cô và con cô, chính là bị cô, bị ‘ ’ của các người hại chết đấy!”
Lần này, nụ cười trên mặt Thẩm Mộng Ninh từ từ thu lại.
Khi ngước mắt lên, sâu trong đáy mắt đã đóng một lớp băng mỏng.
“A Y Na,” giọng cô không lớn, lại khiến trong lòng A Y Na rùng mình: “Em có biết, sự khác biệt lớn nhất giữa người và vật là gì không?”
A Y Na sững sờ.
“Vật, đặt ở đâu, thì ở đó. Còn người,” Thẩm Mộng Ninh đứng dậy, từ trên cao nhìn cô ta: “ biết rõ bổn phận của mình. Kẻ nên ở trong góc làm một món đồ trang trí yên tĩnh, thì đừng lúc nào cũng nghĩ đến chuyện nhảy lên mặt bàn, chỉ tay năm ngón.”
A Y Na kinh hãi: “Cô…”
“Cô tưởng cô ở trang của anh ấy, tiêu tiền của anh ấy, sinh con trai cho anh ấy, thì chính là ‘bà Tần’ rồi sao?”
Cô hơi cúi người , ghé sát hơn , dùng âm gió chỉ hai người mới nghe thấy, chậm rãi nói:
“Đứa bé đó, là bùa hộ mệnh của cô, cũng là xiềng xích của cô.”
“Cô nghĩ xem, bây giờ trong lòng anh ấy, là cặp rắc rối cần anh ấy ‘chịu trách nhiệm’ là các người quan trọng, hay là người vợ chưa anh ấy mà bị thương ‘mất trí nhớ’ là tôi quan trọng?”
Mặt A Y Na chuyển từ trắng sang xanh, trừng mắt nhìn người phụ nữ trước mặt.
Cô ta cứ tưởng Thẩm Mộng Ninh sự mất trí nhớ, biến kẻ ngốc ở bên kẻ thù giết cha.
Không ngờ tư duy cô ta rõ ràng, câu nào câu nấy đâm thẳng vào điểm đau mà cô ta sợ hãi nhất…
Tần Tranh thay đổi rồi.
“Nhìn đủ chưa? A Y Na.”
A Y Na cứng đờ cả người.
“Cô không cảm thấy, chỉ cần có đứa bé đó, cô sẽ mãi mãi nắm chắc phần thắng sao?” Thẩm Mộng Ninh ngước mắt nhìn Tần Dương vẫn luôn trầm mặc u ám sau lưng cô ta, rồi lại nhìn về phía A Y Na: “Bây giờ nhìn xem, ai thắng rồi? Hửm?”
“Cô… cô quả nhiên không mất trí nhớ!”
“Suỵt…” Thẩm Mộng Ninh dựng ngón trỏ lên môi, bỗng nhiên lại đổi sang nụ cười dịu dàng hại, chỉ chỉ đĩa hoa quả: “Em gái A Y Na, nếm thử dâu tây đi, ngọt lắm đấy.”
Sự ghen tị và hoảng sợ trong nháy mắt đánh sập mọi kiêng dè của A Y Na.
Cô ta lùi mạnh về sau một .
Cơ “ ” va vào bàn trà, khuỷu tay quét đĩa hoa quả bằng pha lê…
“Á!”
Kèm tiếng thủy tinh vỡ và nước trái cây bắn tung tóe, cô ta thuận thế ngã ngồi lên đống mảnh vỡ.
Phát ra một tiếng hét thảm thiết.
Hiện trường bừa bộn, cô ta ôm lấy vết thương bị cứa rách ở bắp chân, ngước đôi mắt đẫm lệ lên, vừa vặn đón lấy ánh mắt Tần Tranh nghe tiếng chạy tới.
“Tần gia…”
Cô ta giống như con nai nhỏ bị kinh sợ, rụt rè, đầy ẩn ý liếc về phía Thẩm Mộng Ninh đang đứng tại chỗ.
Tần Dương cũng lập tức chạy đến bên cạnh mẹ, phẫn nộ trừng mắt nhìn Thẩm Mộng Ninh.
công rồi.
A Y Na cười lạnh trong lòng.
Tinh thần trách nhiệm và dục vọng bảo vệ của Tần Tranh, cô ta quá biết cách khơi gợi rồi.
Đây chính là lĩnh giữ nhà giúp cô ta được cưng chiều nuôi dưỡng suốt những năm qua.
Tần Tranh nhìn vết máu trên chân A Y Na và đống bừa bộn dưới đất, sau đó mới ngước mắt nhìn Thẩm Mộng Ninh.
Muốn nghe cô giải thích.
Nhưng cô chỉ hơi tái mặt, mang một luống cuống bị dọa sợ nói một câu: “A Tranh… em gái A Y Na đột nhiên đứng dậy, đụng đổ đĩa hoa quả, làm em giật cả mình!”
Chỉ một câu đơn giản như vậy, hiện trường im lặng vài giây.
Tần Tranh nhớ tới tính khí trước của cô và trạng thái “mất trí nhớ” hiện tại.
Đã tưởng A Y Na là ‘họ hàng xa’ của hắn, cô chào hỏi còn không kịp, sao có cố ý đi đẩy người ta?
Sự đường đột đến thăm hôm của A Y Na đã khiến hắn không .
Sự mất trí nhớ và ỷ lại của Thẩm Mộng Ninh càng kích thích dục vọng bảo vệ và tâm lý bù đắp mãnh liệt của hắn.
Hắn nhẹ nhàng vỗ vỗ mu bàn tay Thẩm Mộng Ninh: “Bị dọa rồi sao? Không sao rồi.”
Sau đó nhìn về phía A Y Na, giọng điệu lạnh nhạt chưa có: “Đứng dậy!”
Hắn không xem đối phương diễn tiếp nữa, trực tiếp dặn dò người giúp việc: “Đưa cô ta đi lý vết thương, lý xong bảo xế đưa họ về trang .”
“Tần gia?”
A Y Na khó tin nhìn hắn.
Hắn vậy mà… ngay cả hỏi cũng không hỏi thêm một câu, đã tin tưởng Thẩm Mộng Ninh điều kiện?!
Sự ghen tị trong nháy mắt xé toạc mặt nạ nhút nhát của cô ta.
“Tần Tranh! Mắt anh mù rồi sao?!”
Cô ta chỉ vào Thẩm Mộng Ninh: “Cô ta là giả vờ đấy! Cô ta căn không mất trí nhớ!”
“Cô ta nhớ tất cả mọi chuyện! Bố cô ta chết thế nào, con cô ta mất thế nào, cô ta nhớ rõ mồn một!”
“Cô ta chính là đang trả thù anh! Trả thù mẹ con tôi! Anh bị cô ta lừa xoay như chong chóng! đồ ngu…”
Chát…!
tát lanh lảnh giáng mạnh vào mặt A Y Na, cắt ngang tiếng gào thét của cô ta.
Sắc mặt Tần Tranh xanh mét, chỉ ra cửa lớn: “Cút ra ngoài.”
“Từ hôm trở đi, trông chừng con trai cô cho kỹ, đừng xuất hiện trước mặt tôi và Mộng Ninh nữa.”
A Y Na ôm mặt, ngây người nhìn hắn.
Lại nhìn người phụ nữ đang nở nụ cười đầy chế giễu với cô ta sau lưng hắn…
Giờ khắc này, cô ta cuối cùng cũng nhìn rõ hoàn toàn.
Trong lòng Tần Tranh, A Y Na cô ta và con trai cô ta, đã trở rắc rối… cần bị “ lý”.
Thẩm Mộng Ninh nhìn có vẻ lương thiện hại kia, mới là cao thủ giết người không dao sự!
“Tần Tranh, anh nghe em nói, Thẩm Mộng Ninh cô ta…”
A Y Na nói chưa hết câu đã bị người giúp việc cưỡng chế “mời” ra ngoài.
Tần Dương đỡ lấy mẹ, quay đầu nhìn Tần Tranh và Thẩm Mộng Ninh một , ánh mắt đó u ám đến đáng sợ.
Tần Tranh chán ghét quay mặt đi.
Thẩm Mộng Ninh không nhắc đến chuyện kết hôn.
Tần Tranh nóng lòng muốn bù đắp, chủ đề nghị: “Mộng Ninh, chúng ta kết hôn đi!”
Hắn đã sớm âm thầm bắt đầu lý mối quan hệ với mẹ con A Y Na.
Muốn tống họ đến một nơi xa hơn, nơi mà Thẩm Mộng Ninh vĩnh viễn sẽ không biết, xóa bỏ chuyện này một cách không một tiếng .
Cho người một cuộc hôn nhân “sạch sẽ”.
Nhưng không biết sao, sao của thỏa thuận an trí và liệu chuyển nhượng sản đó, lại rơi vào tay A Y Na.
Cô ta tuy không học hành nhiều, chỗ dựa lớn nhất đời này chẳng qua là gương mặt lai Tây và công lao sinh con trai cho Tần Tranh, nhưng lợi hại được mất cơ nhất, cô ta nhìn rõ hơn ai hết.
Một nhận thức rõ ràng hơn bao giờ hết, mang nỗi sợ hãi tột cùng giáng :
Mẹ con họ sắp bị vứt bỏ triệt để rồi.
Sau khi bị Tần Tranh cự tuyệt ngoài cửa thêm một lần nữa, cô ta nhớ tới câu nói lạnh lùng “xem ai thắng rồi” của Thẩm Mộng Ninh…
Một ý niệm độc ác dấy lên.
Cô ta lợi dụng việc mình sống ở giới, quen biết vài kẻ thuộc hạng tam giáo cửu lưu, trực tiếp tiết lộ nặc danh thông tin Tần Tranh “có con riêng và khá để tâm” cho thế lực thù địch của Tần Tranh, mưu toan gây ra hỗn loạn, khiến Tần Tranh không rảnh tay để tống khứ họ đi.
Tần Tranh bị sự nhắm vào bất ngờ này làm cho sứt đầu mẻ trán, mấy lần giao dịch ở giới suýt nữa xảy ra chuyện.
Thẩm Mộng Ninh với tư cách là vị hôn thê “mất trí nhớ”, dịu dàng bầu bạn khi Tần Tranh sứt đầu mẻ trán.
Tần Tranh càng thêm đau lòng day dứt với Thẩm Mộng Ninh, cũng càng thêm cảnh giác với những lỗ hổng có xuất hiện bên cạnh.
Trước đây, Thẩm Mộng Ninh cùng Tần Tranh khai phá thị trường giới, cũng nắm trong tay một số nguyên và mối quan hệ.
Tuy đã lui về tuyến sau nhiều năm, lần này dịu dàng đứng bên cạnh Tần Tranh một lần nữa, đã cho hắn sự an ủi và khích lệ to lớn.
Cố A Y Na bên kia lại “ cờ” biết được, Tần Tranh sắp sửa đưa Thẩm Mộng Ninh chuyển đến một cứ điểm bí mới hoàn toàn sau khi giải quyết xong rắc rối lần này, còn mẹ con họ sẽ bị tống đến một đất nước nhỏ bé biệt lập với thế giới, từ đó về sau khó mà liên lạc lại.
Đến lúc đó, cô ta ngay cả cuộc sống sung túc hiện tại cũng không giữ nổi.
A Y Na bị ghen tị và sợ hãi làm mụ mẫm đầu óc, đã tìm được cơ hội.
Vào đêm trước khi Tần Tranh đích thân ra khỏi phố lý công việc khẩn cấp, lợi dụng sự hiểu biết về giờ giấc đổi ca trực an ninh của trang , cô ta lén lút lẻn vào gara, tay chân vào hệ thống phanh của chiếc xe chống đạn của Tần Tranh mà cô ta quen thuộc.
Vốn dĩ chỉ muốn làm hắn xảy ra chuyện, tạm thời không đi được, cô ta sẽ dẫn con trai nghĩ cách khác.
Ngày hôm sau, mưa to.
Vốn dĩ Tần Tranh đã hủy bỏ kế hoạch.
Nhưng Thẩm Mộng Ninh “đột nhiên” nhắc đến món ăn vặt nào đó họ cùng nhau ăn ở giới lúc khởi nghiệp, hoài niệm nói đã lâu không được ăn… Tần Tranh muốn làm cô , quyết định đích thân đi đến cửa hàng mới mở nghe nói làm rất chuẩn vị ở phía Tây phố để mua…
Xe vẫn bị mất kiểm soát ở khúc cua trên đường cao tốc, thân xe chống đạn tuy không bị vỡ nát, nhưng lại lao ra khỏi lan can, lật sườn núi.
Khi tin tức truyền đến, Thẩm Mộng Ninh đang xem ghi chép camera giám sát của trang ngày hôm qua, thứ đã qua “ lý kỹ thuật” hiển thị mọi thứ đều bình thường.
Cô đặt điện thoại vệ tinh , trên mặt không không buồn, chỉ có một sự tĩnh mịch lạnh lẽo.
Tang lễ của Tần Tranh được tổ chức cực kỳ kín đáo, chỉ có vài người cốt cán tham dự.
A Y Na không ngờ mình đã tránh được các camera giám sát chính, nhưng vẫn bị một camera dự phòng bí mà cô ta không biết quay lại được.
Chứng cứ nghi giết người xác , bị bắt vào tù. Thiếu niên u ám Tần Dương kia, được một nhóm người khác mà Tần Tranh đã sắp xếp từ trước tiếp quản – “đề nghị” của Thẩm Mộng Ninh, nói là trẻ con tội, nên được an trí thỏa đáng, tránh xa thị phi.
Trước phiên tòa, Thẩm Mộng Ninh đến thăm nuôi.
A Y Na chộp lấy ống nghe trước mặt: “Cô đến để xem trò cười của tôi sao?”
“Tôi đến, là muốn nói cho cô biết,” giọng Thẩm Mộng Ninh bình lặng không gợn sóng: “Trước khi Tần Tranh qua đời, đã lập xong di chúc, thủ tục thừa kế di sản đã hoàn tất toàn bộ.”
“Tôi với tư cách là người thừa kế duy nhất được chỉ định trong di chúc hợp pháp của Tần Tranh, tiếp nhận tất cả sản nghiệp, khoản bí , bất sản và lực lượng vũ trang mà anh ấy để lại.”
Nói xong, Thẩm Mộng Ninh đặt thiết bị đàm thoại , đứng dậy, đi bình ổn rời khỏi đó.
Đương nhiên cô sẽ không nói với cô ta, Tần Tranh vốn dĩ định cho mẹ con họ một sự bảo đảm đủ để sống an nhàn hết quãng đời còn lại và thân phận mới.
Chỉ là A Y Na đã sa lầy trong sự hoảng loạn và thông tin sai lệch mà cô dày công sắp đặt, tự tay chặt đứt đường lui.
Còn về việc tại sao hôm đó cô ta có “thuận lợi” vào được gara, đương nhiên cũng là do cô “quên” nhắc Tần Tranh thay đổi mã an ninh dự phòng rồi.
ra khỏi trại tạm giam, bầu trời hửng nắng.
Thẩm Mộng Ninh nhắm mắt lại.
Bố, còn cả đứa con chưa gặp mặt kia…
Mọi người có nhìn thấy không?
Thứ nhuốm màu khói lửa và máu tanh này, cùng với tất cả tội lỗi và sự phản bội mà nó mang lại, cuối cùng tôi cũng…
Tự tay chôn vùi rồi.
—Hoàn—
☕️ Góc tâm sự nhẹ của bạn beta ~ ☕️
Chào mọi người! Bộ truyện này được mình beta từ phần mềm dịch.
Beta truyện này, mình không tính phí, không bán VIP, không khóa chương. Mình chỉ bán sự kiên nhẫn, đôi mắt cận và vài cọng tóc bạc sớm 😂
Nếu bạn thấy truyện đọc ổn ổn, … thì cho mình 1 like, 1 bình luận, hoặc 1… ly trà sữa nha ~
😅 Nếu bạn thấy vài mẫu quảng cáo lướt ngang màn hình, thì… không lỗi tại mình đâu nhaaaa! Quảng cáo của chủ web tự chèn đó, bé chỉ ngồi beta truyện thôi chứ chưa làm giàu được từ truyện đâu huhu 😭
📌 khoản nè (quý hóa lắm luôn!):
VU THI THUY
Vietcombank 1051013169
💬 “Ủng hộ để bé khỏi bỏ nhà đi tu nghèo” 🙏
🔸 Bạn 5k – mình cười hí hí cả buổi
🔸 20k – mình rưng rưng xúc , có khi làm liền 1 bộ truyện mới
🔸 50k – mình ra truyện mới nhanh như chó thấy bồ 🐕💨
🔸 Không – cũng không sao, đọc chùa nhưng đừng im lặng như chiếc bóng, thả tim hay để lại comment là cả ngày đó!
Thương nhiều nhiều 💖 — Xuxu beta – làm đam mê, sống nhờ 😎