Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/3VcDXCRvwO

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Buổi tối, Đậu Dịch ghé qua. Vị tướng từng ngang dọc sa trường giờ đây lộ rõ vẻ chột dạ, mãi đến khi thấy sắc mặt nương gì thay đổi thở phào một chút.
Giây tiếp theo, nương đập mạnh chén trà xuống trước mặt ta.
Đậu Dịch giật mình đứng bật dậy như học trò thầy gọi tên.
“Đều là đám sư thối nát hiến kế bậy bạ ta, về ta sẽ lôi từng đứa ngoài c.h.é.m hết.”
Nương nhìn ta bằng ánh mắt âm u, ta sợ c.h.ế.t bồi thêm một câu:
“Nhưng ta thắc mắc, sao nàng biết được hay vậy?” đó, ta nương đuổi thẳng cổ ngoài.
Đánh vào ta quả là một kế hay, nhưng từ một góc độ khác, đó cũng chính là giới hạn đỏ của nương.
Nương lần đầu tiên thực sự nổi giận với Đậu Dịch.
hôm đó Đậu Dịch đứng ngoài , thi thoảng lại gõ lời ngon ngọt, đó tự bê ghế gỗ ngồi trước , chút dáng vẻ “mặt dày mày dạn”.
Đó là điều ta ngờ tới. Với địa vị của Đậu Dịch nay, hà tất làm đến mức này?
Vài , hẹn ta ở trà lâu. Huynh ấy tiều tụy đi rất nhiều. Huynh ấy lấy một tờ giấy:
“ là thế đại , ta biết muội bá mẫu lo lắng điều gì. Ta tự nguyện xin khỏi phả, là đích tôn nữa. Ta điền sản tiệm đứng tên riêng, đủ sinh kế.”
Ta ngỡ ngàng: “Huynh điên rồi sao?”
Thân phận đích tôn đại đâu bỏ là bỏ được, gánh chịu tiếng xấu phản bội .
mỉm :
“Các lão đồng ý là do Đậu tướng đứng giúp. Đó chắc hẳn là ý của bá mẫu. muốn xem quyết tâm của ta nên đưa yêu cầu này.”
Ta thầm khâm phục nương. Một chiêu này của nương thực sự nhanh, chuẩn, hiểm.
Vừa phá vỡ liên minh lợi ích của Đậu Dịch, vừa một bài học lớn.
Đậu Dịch muốn dỗ dành nương thì chấp nhận chịu thiệt; nếu chân thành thì trả giá động cơ ban đầu của mình.
Đây cũng chính là lý do Đậu Dịch càng thể rời xa nương ta.
Giữa đó, nương ta địch bắt cóc uy h.i.ế.p Đậu Dịch. Đám văn thần võ tướng đều khuyên Đậu Dịch nên cứu vì đại cục.
Nhưng Đậu Dịch màng tất cả, một đao một ngựa đơn thương độc mã đi cứu nương. muốn cả giang sơn mỹ nhân.
Mười mấy , Đậu Dịch thắng lớn trở về. Nhưng sự thật khiến ta ngã ngửa: nương là người dẫn Đậu Dịch về.
Khi bắt đi, nương dùng kiến thức sinh tồn nơi hoang dã lừa bọn chúng thả lỏng cảnh giác, đó âm thầm hái cỏ độc, hạ độc cả đám lính trong doanh trại địch.
Khi Đậu Dịch lén đột nhập vào cứu người, ta thấy nương đang cầm đoản đao cắm vào cổ một tên lính.
Hai người nhìn nhau, ánh mắt kinh ngạc của Đậu Dịch dần chuyển thành ý .
Nương quyết định gả Đậu Dịch. :
“Ta sinh tồn nơi hoang dã bao năm, há lại sợ đấu với những kẻ ngồi trên cao kia sao?”
Đậu Dịch nghe xong liền hừ một tiếng:
“Gả ta mà làm như lên núi đao xuống biển lửa vậy?”
Nương khéo, dùng “lấy nhu khắc cương” dỗ dành Đậu Dịch.
Đậu Dịch lập tức vui vẻ, hứa phong ta làm công chúa ở rể.
này, ta hỏi Đậu Dịch gặp nương tin yếu đuối thật . Đậu Dịch mặt xanh rồi trắng, miễn cưỡng gật đầu.
Ta quay sang hỏi nương nếu đó Đậu Dịch cũng là kẻ xấu thì sao. Nương thản mỉm :
“Làm sao chuyện đó, Đậu tướng phong tư bất phàm, ta vừa thấy đã biết ấy hạng người tầm thường.”
Đậu Dịch vui sướng bước ngoài. này nương ghé tai ta nhỏ:
“Tất nhiên là nếu ý đồ xấu, nương sẽ ôm lấy , rồi tặng một nhát kéo về tây thiên luôn.”
Đúng rồi, đây chính là nương của ta!
HẾT