Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/6KzHVL4pTi

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
“ tiết kiệm thôi, đừng hoang.”
“Một trăm ?”
Chồng của Chu Mỹ Linh lại, mặt đầy khinh thường.
“Anh, một trăm đến một bữa sườn tử tế cũng không mua nổi.”
“Mỹ Linh còn phải uống canh gà, còn phải chuẩn bị đồ sinh.”
“Anh tính , chút tiền này làm được gì?”
Chu Khải trừng mắt nhìn anh ta.
“Có giỏi thì cậu lấy tiền ra đi!”
“Ăn của tôi, ở của tôi, giờ còn chê tiền ít?”
Em bị chặn họng, mặt đỏ lên, lầm bầm bỏ đi.
Chu Mỹ Linh thấy vậy, khóc càng to hơn.
“Số em khổ , sắp sinh rồi còn phải chịu ấm ức thế này.”
“Anh, anh không phải nói chị dâu có tiền sao? Anh không phải nói đến đây sẽ được hưởng phúc sao?”
“Đây là cái anh là hưởng phúc à?”
Chu Khải bị làm ồn đến đau đầu muốn nứt ra.
“Được rồi đừng khóc nữa! Anh nghĩ cách!”
Anh lấy điện thoại ra, định rút tiền từ thẻ tín dụng.
Nhưng kinh ngạc phát hiện, chiếc thẻ phụ do Phương Nhược làm giúp anh cũng đã bị khóa.
Do tín dụng cá nhân của anh cực kém, hạn mức của chính anh chỉ có vài nghìn ít ỏi.
Vài nghìn đó, đối với một tháng sắp tới, chẳng gì muối bỏ bể.
Đến chiều tối, cả nhà hoàn rối .
Tiểu Lệ vì không biết dùng lò nướng âm tường cao cấp, suýt làm cháy cả bếp.
Khói bốc lên mù mịt, làm Chu Mỹ Linh ho sặc sụa.
Lưu Ngọc Mai xót của, quay sang đẩy đẩy mắng mỏ Tiểu Lệ.
Con trai của Chu Mỹ Linh làm vỡ chiếc bình hoa mà Phương Nhược thích nhất trong phòng khách.
Trong đó chứa đựng hai năm nhẫn nhịn và nhường nhịn của Phương Nhược.
Giờ đây, vỡ tan đầy đất.
Chu Khải nhìn cảnh hỗn trong nhà, bỗng nhận ra, khi Phương Nhược còn ở đây, chưa từng xảy ra những chuyện như vậy.
Sàn nhà luôn sáng bóng, cơm nước luôn nóng hổi, đến không khí cũng thơm.
Anh vẫn luôn cho đó là điều hiển nhiên.
Giờ mới biết, đó là vì Phương Nhược âm thầm gánh chịu tất cả phía .
Nhưng anh không cảm thấy hối hận, mà ngược lại còn thấy phẫn nộ.
Anh cảm thấy Phương Nhược nhẫn tâm, vậy mà sự bỏ lại anh một mình đối mặt với đống rắc rối này.
“Phương Nhược, em tưởng trốn ra nước ngoài là xong à?”
“Đợi em về, anh xử em thế nào!”
Anh nghiến răng nghĩ, nhưng hoàn không nhận ra, Phương Nhược – người từng để anh “xử lý” – sẽ không bao giờ quay lại nữa.
06
Tuần đầu tiên công tác, cuộc sống của tôi dần đi vào quỹ đạo.
Ánh nắng phương Nam dịu dàng, dự án tiến triển thuận lợi.
Tôi đổi số điện thoại địa phương, chỉ giữ lại một chiếc máy dự phòng để nhận thông tin từ nhà.
Mỗi ngày giờ làm, tôi camera giám sát trong nhà, màn trình diễn của họ như phim dài tập.
Đúng vậy, trước khi đi, tôi đã lắp camera ẩn trong phòng khách, bếp và khu vực cửa ra vào.
Ban đầu là để phòng họ phá hoại nội thất của tôi, giờ lại trở thành chương trình giải trí hay nhất.
Trong video, căn nhà của họ đã biến thành một bãi rác.
Tấm thảm len đắt tiền đầy vụn đồ ăn và vết nước.
Đứa con nghịch ngợm của Chu Mỹ Linh đang cầm bút vẽ nguệch ngoạc lên bức tường vẽ tay của tôi.
Tiểu Lệ trên danh nghĩa là người chăm tháng, thực chất trở thành người giúp việc năng của cả nhà.
Mỗi ngày cô phải giặt đồ cho cả nhà, nấu ăn cho ba người lớn.
Còn phải chịu đủ kiểu bắt bẻ của Lưu Ngọc Mai.
“Dì ơi, con sự không còn tiền mua thức ăn nữa.”
Trong video, Tiểu Lệ kéo tạp dề, tội nghiệp nhìn Lưu Ngọc Mai.
Lưu Ngọc Mai đang nằm trên sofa cắn hạt dưa, nghe vậy cũng chẳng buồn ngẩng mắt.
“Không có tiền thì tìm anh họ cô, tìm tôi làm gì? Tôi một bà già thì lấy đâu ra tiền?”
Chu Khải lúc này ra từ phòng , cả người trông tiều tụy đi nhiều.
Bộ vest chỉnh tề trước kia giờ nhăn nhúm treo trên người, tóc cũng không chải chuốt.
Một tuần này, để duy trì chi trong nhà, anh đã vay tiền khắp đồng nghiệp.
Thậm chí còn vay cả tín dụng đen.
“Mẹ, Mỹ Linh sắp sinh rồi, bệnh cần đặt cọc trước, phải một vạn .”
Chu Khải nói khàn khàn.
Lưu Ngọc Mai lập tức ngồi thẳng dậy.
“Một vạn ? Cướp à!”
“Không thể bảo con kia gửi tiền về sao?”
“Nó đó lương chắc còn cao hơn, chuyển vài vạn về chẳng phải dễ như trở bàn tay?”
Chu Khải bực bội ném điện thoại xuống.
“Cô ấy chặn tôi rồi! Tất cả liên lạc đều bị cắt!”
“ công ty tôi cũng hỏi rồi, nói là có thỏa thuận bảo mật, không cung cấp địa chỉ làm việc cụ thể ở nước ngoài.”
“Mẹ, hay mẹ lấy sổ tiết kiệm ra cứu nguy trước?”
Vừa nghe đến tiền của mình, Lưu Ngọc Mai lập tức ôm chặt túi, nằm lại sofa giả bệnh.
“Ôi, đầu tôi đau , có phải huyết áp lại tăng rồi không?”
“Tôi có chút tiền dưỡng già thôi, còn phải để mua thuốc.”
“Tiểu Khải à, con là ông, phải nghĩ cách chứ!”
Chu Mỹ Linh lúc này ôm bụng từ phòng chính ra, mặt vàng vọt.
“Anh, em mặc kệ, em phải ở phòng bệnh đơn, em không chịu nổi ở chung với người .”
“Còn tiền đặt cọc trung tâm ở cữ của em, anh cũng phải trả giúp.”
“Lúc trước đã nói rồi, chị dâu sẽ lo hết.”
Chu Khải nhìn những người thân “ruột thịt” này, trong mắt thoáng qua một tia mờ mịt.
Trước đây khi Phương Nhược còn ở đây, dù họ có đến đâu, cũng sẽ kiềm chế trước mặt cô.
Bởi họ biết, Phương Nhược mới là người thực sự bỏ tiền.
Giờ Phương Nhược đi rồi, bộ mặt tham lam ích kỷ của họ lộ ra hoàn , tất cả đều hướng về phía Chu Khải.
Lần đầu tiên, Chu Khải cảm thấy bất lực.
Lúc này, một cảnh trong video thu hút sự chú ý của tôi.
Chồng của Chu Mỹ Linh – người ông suốt ngày rảnh rỗi – đang lén lút lục lọi trong phòng làm việc.
Anh ta đang tìm giấy tờ nhà hoặc những có giá trị mà Phương Nhược để lại.
tiếc, anh ta định sẵn phải thất vọng.
Tất cả giấy tờ và tài sản quý giá của tôi, đều đã gửi vào két an ngân hàng.
Thậm chí chìa khóa dự phòng của căn nhà này, tôi cũng đã nhờ ban quản lý thay ổ khóa.
Đêm hôm đó, khi cả nhà đã , Chu Khải ngồi trước bàn ăn đầy dầu mỡ, gửi cho tôi một email dài.
Trong email, anh ta hối lỗi, nói rằng đã biết sai.
Anh ta nói đã mắng mẹ và em gái một trận, chỉ cần tôi quay về, anh sẽ lập tức bảo họ dọn đi.
Anh ta nói anh tôi, không thể thiếu tôi.
Tôi nhìn những dòng chữ hoang đường ấy, cười lạnh một tiếng, trực tiếp nhấn xóa.
Chu Khải, anh không tôi.
Anh chỉ Phương Nhược – người có thể nuôi cả gia đình anh, giúp anh ra oai trước họ hàng.
Người bị anh như máy rút tiền miễn phí và người giúp việc.
tiếc, người đó đã chết rồi.
Sáng sớm hôm , trong camera vang lên tiếng hét chói tai.
Chu Mỹ Linh chuyển dạ.
Cả nhà lập tức rối .
Chu Khải luống cuống cõng em gái chạy ra ngoài, Lưu Ngọc Mai phía la hét.
Còn anh chồng kia lại lùi , nói là phải ở nhà trông con.
Tôi tắt camera, nhịp tim không hề dao động.
Tôi biết, vở kịch đặc sắc nhất, mới chỉ bắt đầu.
Tôi lấy ra bản điện tử của đơn hôn đã chuẩn bị sẵn.
Rồi vào cái cuối tuần lẽ nên đoàn viên ấy, nhấn gửi.
Chu Khải, khi anh ra khỏi phòng sinh.
Chờ đợi anh, không chỉ là một sinh mệnh mới.
Mà còn là phán quyết anh xứng nhận.
07
Chu Khải đi đi lại lại trong hành lang khoa sản, như một con thú hoang bị nhốt trong lồng.
Trên màn hình điện thoại, đề bức email kia đâm vào mắt anh đến nhức nhối.
“Đơn hôn – Phương Nhược”.
Anh vừa mới xoay xở đủ tiền đặt cọc nhập cho em gái.
Hạ mình điện cho tất cả những người bạn, đồng nghiệp mà anh có thể nghĩ đến.
Dùng hết mọi mối quan hệ, hết mọi tín nhiệm.
Cuối cùng, vẫn phải một ứng dụng vay tiền mà trước đây anh khinh thường nhất.
Lãi suất cao ngất, như một chiếc gai độc, đâm thẳng vào thần kinh vốn đã mong manh của anh.
Còn Phương Nhược, người của anh, vào lúc anh chật vật nhất, lại đưa cho anh một lưỡi dao sắc nhất.
Anh cho cô, hết lần này đến lần .
Đáp lại anh, luôn là nữ máy móc lạnh lẽo.
“Số máy quý khách vừa hiện đã tắt máy.”
Lưu Ngọc Mai ngồi trên ghế dài cạnh, miệng không ngừng lẩm bẩm.
“Thất đức , đúng là thất đức !”
“Nhà họ Chu chúng ta gặp vận xui gì mà cưới phải người bà sắt đá như vậy!”
“Mỹ Linh trong kia đau đớn sống dở chết dở, nó thì hay rồi, ở ngoài dao sung sướng, còn đòi hôn!”
“Tiểu Khải, con không được ký! Tuyệt đối không được hôn! Căn nhà này là của con, nó đừng hòng lấy đi một cọng chỉ!”
Chu Khải không nghe lọt một chữ nào.
Đầu óc anh hỗn , như có hàng vạn con ong vo ve.
hôn?
Anh chưa từng nghĩ đến hai chữ này.
Trong mắt anh, Phương Nhược là tài sản của anh.
Cô giỏi giang, biết kiếm tiền, là thể diện của anh, cũng là chỗ dựa của cả gia đình anh.
Anh có thể cho phép mình phạm sai lầm, có thể vô độ đòi hỏi.
Nhưng anh chưa từng nghĩ, “tài sản” này, có một ngày sẽ chủ động rời đi.
Cửa phòng sinh đột nhiên ra.
Một y tá bế một đứa bé quấn tã ra, trên mặt là nụ cười chuyên nghiệp.
“Chúc mừng, là con trai, nặng ba ký tư, mẹ tròn con vuông.”
Lưu Ngọc Mai lập tức lao tới, mặt mày rạng rỡ.
“Ôi cháu trai của bà! Mau để bà bế nào!”
Bà cẩn thận đón lấy đứa bé, trong đôi mắt đục ngầu tràn đầy niềm vui.
Chu Khải cũng tiến lại gần, nhìn khuôn mặt nhăn nheo kia.
Đó lẽ ra phải là khoảnh khắc hạnh phúc.
Nhưng anh chỉ cảm thấy một luồng lạnh buốt thấu xương.
Lại thêm một cái miệng.
Một cái miệng gào khóc, cần tiền để nuôi.
Y tá đưa tới một tờ giấy.
“Người nhà đi thanh toán phí, lát nữa sản phụ sẽ được đẩy ra. Ở phòng đơn hay phòng thường?”
Tim Chu Khải chợt trĩu xuống.
Phòng đơn.
Trước khi vào phòng sinh, Chu Mỹ Linh còn nắm tay anh dặn đi dặn lại.
Anh khi đó vỗ ngực đồng ý.
Nhưng giờ, túi anh còn rỗng hơn cả mặt.
“Ph… phòng thường thôi.” anh khô khốc.
Lưu Ngọc Mai lập tức không vui.
“Thế sao được! Mỹ Linh quý giá như vậy, sao có thể nằm chung với người !”
“Lỡ bị lây bệnh thì sao? Không nghỉ ngơi tốt thì sao?”
Bà ôm đứa bé, trừng mắt nhìn Chu Khải, như thể anh phạm phải tội tày đình.
Cơn giận của Chu Khải cuối cùng cũng bùng lên.
“Tiền đâu? Tiền phòng đơn bà trả à?”
“Bà ngoài việc nói mấy câu vô ích, ngoài việc gây thêm rắc rối, còn làm được gì?”
“Từ ngày các người dọn vào, cái nhà đó chưa ngày nào yên ổn!”
Lần đầu tiên anh gào lên với mẹ mình.
Lưu Ngọc Mai sững lại, rồi lập tức bùng nổ dữ dội hơn.
“Chu Khải! Đồ con bất hiếu! Mày dám vì người ngoài mà quát mẹ mày?”
“Tao vất vả nuôi mày lớn, là để mày đối xử với tao như thế à?”
“Con bà Phương Nhược kia đã cho mày uống thuốc mê gì!”
Hành lang bệnh , người qua kẻ lại đều dõi mắt kịch.
Mặt Chu Khải đỏ như gan lợn.
Anh cảm thấy mình như một thằng hề.
Một thằng hề bị lột trần, ném ra giữa sân khấu cho người ta .
Chu Mỹ Linh được đẩy ra, mặt tái nhợt, yếu ớt .
“Anh… mẹ… đứa bé đâu…”
Một màn hỗn mới lại bắt đầu.
Chu Khải bị y tá giục đi thanh toán.
Anh nhìn dãy số dài trên hóa đơn, đầu óc choáng váng.
Anh lấy điện thoại ra, tay run rẩy, ảnh đại diện WeChat của Phương Nhược.
Ảnh đại diện quen thuộc ấy, giờ lại xa lạ đến thế.
Anh buông bỏ hết lòng trọng, bắt đầu gõ chữ.
“Nhược Nhược, anh sai rồi, anh sự sai rồi.”
“Em quay về đi, anh sẽ nghe em hết.”
“Mỹ Linh sinh rồi, là con trai, giờ đang rất cần tiền.”
“Em coi như thương anh, thương đứa bé mới sinh này, chuyển tiền trước được không?”
“Chuyện hôn chúng ta nói , anh xin em.”
Tin nhắn gửi đi.
Một dấu chấm than đỏ hiện lên.
Phương Nhược đã bật xác minh bạn bè, bạn không còn là bạn của cô ấy.
Chu Khải nhìn chằm chằm vào dòng chữ đó.
Trái tim như bị một bàn tay vô hình bóp nát.
Cuối cùng anh cũng hiểu.
Phương Nhược không đùa.
Cô muốn nhổ tận gốc anh, và cả gia đình anh, khỏi thế giới của cô.
Anh như hồn, làm xong thủ tục, sắp xếp Chu Mỹ Linh vào phòng sáu người rẻ nhất.
Giường cạnh, một người chồng đang dịu dàng đút uống canh.
Tiếng trẻ con khóc, tiếng người nhà trò chuyện hòa vào nhau.
Chu Khải nhìn em gái nằm trên giường bệnh, mặt đầy oán hận.
Nhìn mẹ mình ôm cháu, vẫn không ngừng trách móc anh.
Anh cảm thấy một sự ngột ngạt chưa từng có.
Cái “gia đình hạnh phúc” do chính tay anh dựng lên, giờ đã trở thành một vũng lầy khổng lồ.
Còn anh, đang từng chút một bị kéo xuống đáy.
08
Từ bệnh về nhà, khoảnh khắc cửa, một mùi chua thối xộc thẳng vào mặt.
Phòng khách bừa bộn.
Hộp đồ ăn thừa chất đống trên bàn trà, thu hút vài con ruồi.
Đồ chơi và vụn đồ ăn của con trai Chu Mỹ Linh vương khắp sàn.
Trên sàn còn có vài vết bẩn sẫm màu, không rõ là gì khô lại.
Căn nhà từng sạch bóng, tràn ngập hơi thở của Phương Nhược, giờ biến thành một đống rác bốc mùi.
Em Chu Khải nằm vắt vẻo trên sofa chơi điện thoại, hoàn mặc kệ xung quanh.
Tiểu Lệ ở trong bếp cuống cuồng, trong nồi tỏa ra mùi khét.
Chu Khải sắp xếp Lưu Ngọc Mai và đứa bé vào phòng phụ.
Vì Chu Mỹ Linh tạm thời chưa thể xuất .
Anh mệt mỏi nói với em :
“Đi dọn phòng khách đi, bừa bộn thế kia!”
Em không thèm ngẩng đầu.
“Tôi đang trông con, không đi được.”
Đứa con năm tuổi của hắn đang cầm bút dạ, hí hửng “xăm” lên bộ sofa da mà Phương Nhược thích nhất.
Thái dương Chu Khải giật liên hồi.
“Vậy thì đi nấu cơm! Tiểu Lệ một mình không xuể!”
Em cuối cùng cũng đặt điện thoại xuống, mặt đầy khó chịu.
“Anh, tôi là ông, biết nấu ăn cái gì.”
“Với lại anh thuê người chăm tháng mà, sao cái gì cũng không làm được.”
Chu Khải tức đến không nói nổi.
Lúc này anh mới nhận ra, những người là người thân này, ai cũng là ông tướng.
Họ đương nhiên ở nhà anh, tiền anh, nhưng đến một ngón tay cũng lười động.
Trước kia khi Phương Nhược còn ở đây, cô lo liệu mọi đâu ra đấy.
Họ liền tưởng rằng, cuộc sống vốn dĩ phải nhẹ nhàng như vậy.
Chính Phương Nhược dùng sự hy sinh của mình, che đậy sự bất tài và lười biếng của tất cả họ.
Bữa tối, Tiểu Lệ bưng ra một nồi canh sườn đen sì, và vài đĩa rau xào nửa sống nửa chín.
Em nếm một miếng, lập tức nhổ ra.
“Cái gì thế này! Thức ăn cho lợn à?”
Lưu Ngọc Mai cũng nhíu mày.
“Tiểu Lệ, cô nấu kiểu gì vậy? Cháu tôi còn đợi Mỹ Linh có sữa, ăn thế này thì lấy đâu ra dinh dưỡng!”
Tiểu Lệ tủi thân đỏ hoe mắt.
“Con… trước giờ ở nhà không nấu mấy.”
“Dì ơi, anh họ, con sự không làm nổi việc này.”
Chu Khải bực bội gẩy gẩy bát cơm trắng.
“Không làm được cũng phải làm! Nhà giờ chỉ có điều kiện thế này, ăn thì ăn, không ăn thì thôi!”
Một bữa cơm hỗn , kết thúc trong bực bội.
Đêm đó, Chu Khải nằm trên sofa, trằn trọc không được.
Từ khi dọn khỏi phòng chính, anh chưa có một giấc tử tế.
Anh bắt đầu nhớ chiếc giường mềm trong phòng chính, nhớ ánh đèn ấm áp đầu giường.
Càng nhớ hơn người phụ nữ từng mỗi đêm yên cạnh anh — Phương Nhược.
Anh lấy điện thoại, lại vòng bạn bè của Phương Nhược.
Trống rỗng, một vạch ngang, ngăn cách tất cả khứ.
Anh không cam tâm, lướt sang trang của bạn chung.
Anh thấy trợ lý của Phương Nhược hôm nay đăng một trạng thái.
Chín bức ảnh chụp team building bờ biển.
Trong ảnh, nắng vàng rực rỡ, biển xanh trời biếc.
Phương Nhược đứng ở chính giữa.
Cô mặc váy trắng, gió biển thổi bay mái tóc.
Trên mặt cô là nụ cười mà anh chưa từng thấy — nụ cười lòng.
Nhẹ nhõm, do, rạng rỡ.
Như vừa thoát khỏi một gông xiềng nặng nề, cả con người đều phát sáng.
Trong một tấm ảnh, có một người ông cao lớn, điển trai đứng cạnh cô.
Ánh mắt anh ta như có như không dừng lại trên cô, mang theo sự ngưỡng mộ và ý cười.
Tim Chu Khải như bị bóp nghẹt.
Ghen tuông, tức giận, hoảng , đan xen, gần như nuốt chửng anh.
Cô sao dám?
Sao dám sống vui vẻ như vậy khi anh đang khốn đốn?
Sao dám cười rạng rỡ trước mặt người ông ?
Anh quên , chính anh là người đã đẩy cô ra xa.
Chính anh là người tay cắt đứt mọi tình cảm.
Anh chỉ thấy mình bị phản bội.
Ngày hôm , anh nhận được một cuộc đòi nợ.
Từ công ty cho vay.
Đối phương dùng điệu lịch sự mà lạnh lùng nhắc anh, kỳ thanh toán đầu tiên sắp đến.
Chu Khải cúp máy, cảm thấy bất lực.
Anh đến công ty xin ứng lương, bị quản lý dùng ánh mắt khinh bỉ từ chối.
“Chu Khải, dạo này trạng thái làm việc của cậu rất kém, mấy hợp đồng đều bị .”
“Công ty không phải tổ chức từ thiện, vấn đề của cậu giải quyết.”
Anh lầm lũi rời khỏi phòng quản lý, đụng phải mấy đồng nghiệp đang xì xào.
“Nghe chưa? hắn bỏ hắn rồi, đi nước ngoài hưởng phúc.”
“ đời, ai bảo nuôi cả nhà hút máu.”
“Đúng vậy, hắn giỏi thế, đúng là mù mắt.”
Những lời đó như từng con dao đâm vào tim anh.
Những anh từng hào, giờ đều trở thành trò cười trong mắt người .
Về đến nhà, Lưu Ngọc Mai lại cãi nhau với anh vì tiền.
“Đồ bổ cho Mỹ Linh phải mua! Tã cho đứa bé cũng sắp hết rồi!”
“Con mau nghĩ cách đi! Chẳng lẽ để mẹ con chúng ta chết đói à!”
Chu Khải nhìn khuôn mặt cay nghiệt tham lam của mẹ, đột nhiên thấy buồn nôn.
Anh lao vào phòng làm việc — nơi đã bị em và đứa trẻ làm cho tan hoang.
Anh muốn tìm Phương Nhược có để lại gì giá không.
Anh lục tung mọi .
Cuối cùng, trong một chiếc hộp sắt khóa kín, anh tìm được một cuốn album ảnh.
Trong đó là bộ ảnh từ lúc đến khi cưới của họ.
Trong ảnh, Phương Nhược cười rạng rỡ, ánh mắt tràn đầy thương.
Chu Khải vuốt ve cô gái trong ảnh, mắt dần đỏ lên.
Anh từng nghĩ, cô sẽ mãi như vậy.
Anh từng nghĩ, dù anh làm gì, cô cũng sẽ đứng đó chờ anh.
Anh lật đến trang cuối.
Đó là ảnh cưới của họ.
Mặt tấm ảnh, là nét chữ thanh tú của Phương Nhược.
“Nguyện được một lòng người, bạc đầu chẳng chia .”
Chu Khải không kìm được nữa, nước mắt tuôn rơi.
Cuối cùng anh cũng nhận ra, anh đi không chỉ là một người biết kiếm tiền.
Anh đi người từng hết lòng anh, sẵn sàng vì anh mà hy sinh tất cả.
Anh đã đi người duy nhất trên thế gian này từng lòng anh.
Và tất cả những điều đó, đều do chính anh gây ra.
09
Đè sập con lạc đà, chưa bao giờ là cọng rơm cuối cùng.
Mà là từng cọng một.
Ngày Chu Mỹ Linh xuất về nhà, cái gia đình vốn đã lung lay sắp đổ này, cuối cùng cũng vào hồi đầu của sự sụp đổ hoàn .
Cô ta ở vào phòng chính — nơi từng thuộc về tôi và Chu Khải.
Nhưng tất cả chăn đệm êm ái, đồ trang trí đắt tiền, tôi đã mang đi hết.
Chỉ còn lại một tấm nệm trơ trọi.
“Anh! Đây là phòng ở cữ mà anh chuẩn bị cho em à?”
Chu Mỹ Linh chói đến mức như có thể đâm thủng màng nhĩ.
“Đến cái chăn tử tế cũng không có! Gối thì mốc meo!”
“Anh muốn em bị bệnh hậu sản à?”
Chu Khải đang bế đứa trẻ khóc oe oe, lóng ngóng dỗ dành.
Đứa bé dường như không nhận người cậu này, khóc đến khản cả .
“Em chịu khó một chút, anh… anh chiều nay đi siêu thị mua cái mới.”
Chu Khải đầy mệt mỏi.
“Mua? Anh lấy tiền đâu mà mua?”
Lưu Ngọc Mai từ bếp đi ra, tay cầm một nắm rau héo.
“Trong nhà đến tiền mua gạo cũng sắp hết rồi!”
“Đều tại con tốt của mày, gom hết tiền rồi chạy !”
Mũi nhọn của cả nhà, lại dễ dàng hướng về phía tôi — người ở tận chân trời.
Như thể mọi khổ nạn đều bắt nguồn từ tôi.
Còn họ, đều là nạn nhân vô tội.
Người em vẫn im lặng từ nãy, lúc này đột nhiên đứng dậy.
Anh ta nhét điện thoại vào túi, trên mặt là sự dứt khoát mà Chu Khải chưa từng thấy.