Chồng tôi mới cưới chưa bao lâu.
Mỗi lần say rượu, anh ta lại biến thành một người khác. Men rượu làm mắt anh ta đỏ ngầu, lý trí bị dìm xuống tận đáy. Những cú đánh rơi xuống người tôi, thô bạo và quen thuộc, như thể đó là một phần của cuộc sống hôn nhân này.
Mẹ chồng đứng bên, không can ngăn. Bà chỉ lặp đi lặp lại một câu, giọng đều đều, chắc nịch: đàn ông có tính khí lớn mới là người có bản lĩnh.
Tôi giận, nhưng tủi nhiều hơn. Những cơn đau trên da thịt rồi sẽ qua, nhưng cảm giác bị dồn đến đường cùng thì không. Tôi trốn vào một góc, cầm điện thoại lên, gọi cho chị gái. Phải hít vào thật sâu, tôi mới dám mở miệng, cố nén tiếng nức nở đang run rẩy nơi cổ họng.
“Chị ơi, em sống thế này không nổi nữa, em muốn ly hôn.”
Đầu dây bên kia im lặng một nhịp, rồi vang lên tiếng cười khẩy.
“Ly hôn?”
Chỉ hai chữ, nhẹ bẫng.
“Giờ ly hôn, em ngoài mấy vết thương ra thì được cái gì? Hắn đánh em, em không biết đánh lại à?”
Tôi sững người. Trong đầu trống rỗng, như thể có thứ gì đó vừa bị đập vỡ.
“Em làm sao đánh lại được?”
Giọng tôi nhỏ đến mức chính mình cũng suýt không nghe thấy.
Chị tôi đáp, thản nhiên như đang nói chuyện thời tiết.
“Đánh không lại thì gọi người. Dưới tay chị có hơn chục đứa con trai từng được huấn luyện, cho em mượn hai đứa chống lưng được chưa?”
Tim tôi thót lên. Sự hoảng hốt dâng nhanh hơn lý trí.
“Nhỡ anh ta báo công an thì sao?”
Chị tôi cười nhạt, giọng nói ung dung đến lạnh người.
“Vợ chồng đánh nhau, cùng lắm là tranh chấp gia đình, sợ cái gì?”