Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/6AcyhL27Sz

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

CHƯƠNG 4

Chương 15

đứng dậy, ngồi xuống cạnh tôi:

bị chiều hư , em đừng giận.”

Tôi mỉm :

sao.”

tiếng gõ cửa, cau mày:

“Anh bảo ta về.”

“Đừng.”

Tôi ngăn anh , chủ động cửa:

“Chắc quà sinh nhật em đặt cho anh giao tới .”

Ánh anh sáng lên.

Tôi nhận túi quà từ anh giao hàng, đóng cửa quay đưa cho anh:

“Chúc mừng sinh nhật hai mươi sáu tuổi, .”

Trong túi nhẫn nhung đỏ.

Ánh anh giấu nổi niềm vui.

Nhưng khi , sắc mặt anh lập tức tối sầm:

“Ý em gì?”

“Nhẫn nam đính đá, anh từng khen mẫu mà?

“Mẫu khó mua lắm, chỗ mình hết hàng , em nhờ nhân viên giữ riêng cái cho anh. Anh thích sao?”

Anh lập tức siết lấy tôi:

“Tại sao tặng anh cái ? Em chẳng phải Tiêu Kiều cũng giống vậy sao?”

Hồi Tiêu Kiều từng đưa nhẫn trước mặt anh, hỏi , anh nghiêm túc nhận xét đường nét và thiết kế của nó.

Tôi nhẹ:

“Ban đầu em , em tưởng anh chỉ đơn thuần thấy mẫu nhẫn .”

anh hơi run lên.

Tôi anh vào phòng ngủ, ngăn phải bàn máy tính của anh, lấy nhẫn nhung đỏ giống hệt.

Lớp nhung ngoài bong tróc loang lổ.

Anh bàng hoàng.

Tôi nhẫn , khổ.

trong nhẫn giống hệt, nhưng viên đá trên rơi mất vài viên.

Những vết trầy xước chứng tỏ nhẫn cũ kỹ nhiều năm.

“Anh luôn khóa ngăn , em tưởng trong tài liệu quan trọng.

“Cách đây lâu ngăn hỏng, em nhờ người sửa, thợ tình cờ phát hiện nói với em.”

tôi hơi cay. Nỗi tủi thân suốt năm năm dễ gì xua .

Giây phút , tôi như đang mượn lý do để trút bỏ toàn bộ tủi hờn bao năm qua.

, lúc , em mới

nhẫn trên Tiêu Kiều nhẫn đôi…”

lần đầu xuất hiện vẻ hoảng loạn:

… Tiểu Nhã, anh chỉ quên thôi…

“Cái tặng từ lâu lắm , hồi anh thật sự rất thích, nhưng hề nhẫn đôi!

“Hơn nữa… hồi mình còn chưa yêu nhau!

“Sau anh sợ em hiểu lầm nên mới giấu , thật sự ý gì cả!”

Tôi khẽ lắc đầu:

“Nhưng lúc hỏi anh nhẫn , anh khen rất .”

Anh ngập ngừng, run rẩy nói:

“Anh… bệnh nhân, anh chỉ muốn bị kích động. Hai nhà chúng ta… ai cũng chiều quen .”

Tôi bật , đặt nhẫn vào đậy :

“Ừ, ăn cơm thôi.”

“Tiểu Nhã!”

Anh cuống quýt giữ lấy cổ tôi.

Tôi quay đầu , mỉm , giọng nhẹ nhàng:

“Đừng gây chuyện nữa, ngoan nào. Ăn cơm , mai em còn chuyện muốn nói với anh.”

 

Tùy chỉnh
Danh sách chương