“Chuyện hôm nay là do cô mà ra. Không thể để chủ tịch Khương biết được. Cô biết làm rồi đấy. Nếu để ông ấy biết, tôi sẽ không xuất hiện lễ đâu.”
Giọng đe dọa vang bên tai, tôi bật chua chát.
Anh ta sắp được như ý rồi. Nếu anh ta yêu Phương Tình Nhu đến vậy — thì cứ ở bên nhau đi.
Lúc ông đến, tôi chỉnh trang lại vẻ ngoài.
Truyện được dịch và đăng tải bởi Diệp Gia Gia
Ánh mắt ông quét qua đám người kia đầy không hài lòng. Tôi cúi đầu, đi sát theo ông công ty.
rồi, để nhanh chóng tiếp công , tôi gần như ăn ngủ tại công ty mỗi ngày.
Buổi tiệc tối công đối tượng liên hôn nhanh chóng đến.
Sau một không mặt, ba người Quý Hoài Chi cuối cùng cũng xuất hiện.
“Lâu vậy mới Quý, tôi còn tưởng anh ấy nhảy rồi cơ đấy.”
“Nếu thật sự nhảy , tôi khuyên anh nên chuẩn sớm thì hơn. Anh có biết đơn hàng lớn nhất lợi nhuận cả trăm triệu là do ai ký không? Chính là cậu ấy. Tuổi còn trẻ mà có năng lực như vậy. Nếu không có cậu ta, công ty này mà rơi tay nhóc từ trên núi về kia, coi như xong đời!”
Tôi nhạt một tiếng, hay Triệu Tri Diễn bắt gặp, hắn lập tức tiếng cảnh cáo:
“Cô đừng có giở trò nữa. này bọn tôi mất bao công sức mới dỗ được anh Quý trở lại.”
“Nếu cô còn làm tổn thương Nhu Nhu thêm lần nữa, hậu quả tôi không đảm bảo đâu.”
Tôi liếc nhìn ánh mắt như “biết kịch bản” Quý Hoài Chi, lòng dâng một cơn buồn nôn. Tôi viện cớ đi vệ sinh.
Không ngờ bước , liền chạm mặt Phương Tình Nhu.
Cô ta nhìn tôi, nhẹ nhàng mỉm . Rồi đột nhiên cúi gập người xuống, bắt đầu rên rỉ.
Tôi còn chưa kịp phản ứng thì — “bốp” một tiếng vang .
Má trái tôi nóng rát, Quý Hoài Chi giận dữ trừng mắt nhìn tôi:
“Tôi biết ngay cô không có lòng tốt Nhu Nhu mà!”
“Anh Hoài Chi… , ta…”
Thân dưới Nhu Nhu lập tức loang ra một mảng đỏ.
Tống Tư Niên mắt đỏ bừng, vung thêm một bạt tai:
“ đàn bà độc ác này! Anh Quý, đừng cô ta nữa! Loại người như sớm muộn gì cũng hại c.h.ế.t anh thôi!”
Triệu Tri Diễn không thèm liếc nhìn tôi, vội vàng kéo hai người kia đang nổi điên:
“Mau đưa Nhu Nhu đến bệnh viện, chuyện khác để sau!”
rời đi, Quý Hoài Chi ngoái đầu lại, nhìn tôi lần cuối:
“Tôi cho cô cơ hội cuối cùng. Nếu cô không thể chấp nhận Nhu Nhu, thì giữa ta coi như chấm dứt.”
[ – .]
“Cô có thể đi tìm người đàn ông khác, nhưng đừng trách tôi không nhắc — người khác không có năng lực và cũng chẳng có nguyên tắc như tôi. Nếu cô gặp kẻ độc ác, e là đến xương cũng không còn.”
“Nghĩ kỹ xem cô muốn xin lỗi đi. Chỉ cần Nhu Nhu chưa tha thứ, thì lễ ta cứ tạm hoãn vô thời hạn.”
Tôi không bỏ qua được nụ đắc ý mắt Phương Tình Nhu.
Tôi cũng mỉm — chợt nhớ ra, hôm nay chính là ngày công lễ .
Tôi chỉnh lại lớp trang điểm, quay lại buổi tiệc.
tôi bước , ánh mắt người nhìn tôi đầy kỳ lạ.
“ rồi tôi Quý bế một cô gái rời đi, hôm nay chẳng chủ tịch định công ngày sao?”
“Tôi không thành đâu. Quý cả nay không thèm tới công ty. Biết đâu người thừa kế thay rồi.”
Mãi đến ông bước sân khấu, ánh mắt người mới đồng loạt đổ dồn về phía ông.
Ông nghiêm túc tuyên :
“Hôm nay, tôi có một tin vô cùng quan trọng muốn công tại đây — cháu gái tôi quyết định kết hôn trưởng nam nhà họ Lục, Lục Xuyên.”
“Phụt—”
Có người không nhịn được khẽ bật , ghé tai thì thầm người bên cạnh:
“Tôi Chủ tịch Khương chắc là điên rồi, Lục Xuyên chẳng từng xuất gia làm hòa thượng sao? Nghe nói do tai nạn xe nên… không còn được như nữa.”
“Nếu không có tai nạn đó, anh ta đúng là hàng hot giới, nhưng giờ thì tiếc thật. Dù gia có tốt mấy mà không sinh được nối dõi, e là đám họ hàng bên dưới sẽ lập tức nhảy tranh giành.”
“Còn Quý thì năng lực rõ ràng hơn người, mấy năm nay giúp công ty tạo ra không biết bao nhiêu lợi nhuận. Nếu hôn sự này không thành, chắc chắn anh ta sẽ rời đi, thậm chí có còn tự mở công ty cạnh tranh. Chủ tịch thật sự nỡ buông tay một nhân tài như sao?”
Ông sớm nghe tiếng xì xào phía dưới, ông chỉ nhẹ nhàng ho một tiếng —
Không khí ngay lập tức yên ắng lại.
“Chắc người cũng biết,” ông nghiêm giọng, “ công ty từ đến nay luôn có một quy tắc ngầm: đời tư tình cảm có thể rối ren cũng được, nhưng tuyệt đối không được ảnh hưởng đến công .”
“Quy tắc này không chỉ áp dụng người thừa kế tôi, mà bất kỳ ai công ty cũng vậy. Một tôi phát hiện, cho dù có cống hiến nhiều đến đâu, tôi cũng sẽ để bộ phận nhân sự xử theo đúng quy trình.”
“Lễ sẽ được tổ chức đúng ngày này sau. Nếu người có thời gian, hoan nghênh đến chung vui.”
Cùng lúc đó, tại bệnh viện, Phương Tình Nhu hoàn thành ca phẫu thuật, đang được Quý Hoài Chi ôm lòng, dịu dàng an ủi:
“Đừng lo, nhất định sẽ có lại. Chờ anh thừa kế được công ty, ổn định lại thứ, ta sẽ sinh hẳn năm đứa.”
Đúng lúc này, Triệu Tri Diễn hốt hoảng đẩy cửa xông . Quý Hoài Chi cau mày không vui:
“Làm gì mà hốt hoảng vậy? Nhu Nhu mới phẫu thuật xong, cần nghỉ ngơi yên tĩnh.”
Triệu Tri Diễn không thèm nhìn lấy Nhu Nhu một cái, sắc mặt trắng bệch:
“Anh Quý… rồi phòng nhân sự gọi đến — ta đuổi rồi.”
“Sao cơ?! Anh chẳng sắp kết hôn Khương Ngôn Tịch à? Sao đến anh mà cũng đuổi luôn?!”