Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/3B3yrADcxD

Bình giữ nhiệt LocknLock 800ml LHC6180 - Hàng chính hãng, có khay lưới lọc trà, dây

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

2

“Á!”

Cùng với tiếng hét chói tai, cô ta kéo theo cả chiếc vương miện ngã nhào xuống khu vực nước sâu, nước bắn tung tóe.

“Tư Tư!” mặt Cố Đình Thâm lập tức sầm xuống, cả vest cũng không cởi mà lao thẳng xuống nước.

Đám bạn của Cố Đình Thâm lập tức xì xào tán.

Tuyết Di cô bị điên à, Tư Tư mà có mệnh hệ gì, cô chính là kẻ giết người!”

Tôi đứng trên bờ, nhìn Cố Đình Thâm đang ra sức nâng Lưu Tư Tư dưới nước. Nhìn di vật của mẹ lóe lên tia sáng mờ dưới đáy hồ, cuối cùng chìm vào lỗ thoát nước. Trái tim truyền đến một cơn đau nhói, khó thở.

Cố Đình Thâm bế Lưu Tư Tư ướt sũng lên bờ, lập tức có người khăn tắm . Cố Đình Thâm nhận khăn tắm, bỏ mặc Lưu Tư Tư đang run rẩy, đi đến trước mặt tôi. Anh ta sầm mặt, trùm chiếc khăn tắm lên bờ vai đang bị gió biển thổi buốt của tôi.

Anh ta nhìn mặt nhợt nhạt của tôi, đáy mắt tràn ngập sự thất vọng.

“Tuyết Di, từ khi nào em lại trở nên hung hăng ép người quá đáng như vậy? một vật chết, cứ phải gây ra án mạng mới chịu dừng tay sao?”

Tôi nhìn vào mắt anh ta, cảm nhận chiếc trên vai, đột nhiên mỉm cười.

“Nếu em còn tính toán chi li nữa, đám cưới ngày mai anh sẽ cân nhắc lại,” Cố Đình Thâm lùng vứt lại câu nói . Anh ta người bế Lưu Tư Tư vẫn đang giả vờ thút thít, sải bước đi về phía sạn.

Để lại một đám người chỉ trỏ tán về tôi.

Tôi không thèm để ý đến những ánh mắt đó, kéo lại chiếc vest trên người. Sau đó, trước mặt tất cả mọi người, cởi bỏ chiếc còn nhiệt độ cơ thể của Cố Đình Thâm, tiện tay ném thẳng vào thùng rác. Giống hệt như cách tôi vứt bỏ đống vải vụn váy cưới tối qua.

Tôi người đi về phòng, khóa trái cửa lại. điện thoại ra, bấm vào hình đại diện màu đen có tên Tiêu Lăng Tiêu.

“Tiêu Lăng Tiêu, những lời anh nói ba năm trước, còn tính không?”

Tin nhắn gửi đi chưa đầy ba giây, trên cùng màn hình đã hiển thị đối phương đang nhập văn bản.

“Còn tính, bất cứ lúc nào.”

Tôi thở hắt ra một hơi, gửi định vị sạn sang đó.

“Mười sáng mai, đến đón em.”

Đặt điện thoại xuống.

Cố Đình Thâm, anh thích giới hạn của tôi ra để lòng thanh mai trúc mã của anh. Vậy thì tôi sẽ rút sạch giới hạn đi, xem anh có còn đứng vững không.

Bữa tiệc độc thân đêm trước ngày cưới, tôi không tham dự.

Màn hình điện thoại đột nhiên sáng lên. Có người gửi một bức ảnh chụp màn hình, đó là WeChat Moments của Lưu Tư Tư. Trong ảnh, cô ta mặc một chiếc sơ mi nam, nằm trên chiếc giường lớn trong phòng sạn. Trong tay nghịch một chiếc cà vạt màu xanh đen.

Đó là chiếc cà vạt mà Cố Đình Thâm rất thích, năm ngoái tôi đích thân chọn quà sinh nhật cho anh ta.

Dòng trạng thái là: “Có những người định sẵn chỉ là người qua đường, còn em mới là bến đỗ cuối cùng của anh ấy.”

Khung cảnh phía sau bức ảnh, để lộ ra chiếc hồ Patek Philippe đắt tiền của Cố Đình Thâm.

Tôi lưu lại bức ảnh, chặn người gửi.

Mười một đêm, tiếng gõ cửa vang lên. Tôi cửa, Cố Đình Thâm theo mùi rượu nồng nặc đứng bên ngoài. Cổ anh ta hơi , chiếc cà vạt màu xanh đen quả nhiên đã không mà bay.

“Tuyết Di, chưa ngủ à?”

Anh ta bước vào phòng, tiện tay đóng cửa lại, ngồi xuống sofa, day day mi tâm.

“Quy trình ngày mai, thay đổi một chút.”

“Đổi thế nào,” Tôi lùng nhìn anh ta.

Cố Đình Thâm ngẩng đầu lên, ánh mắt hơi né tránh, nhưng rất nhanh đã trở nên lý lẽ hùng hồn.

“Ngày mai đi đỏ, để Tư Tư đi.”

Căn phòng im lặng mất vài giây. Tôi nhìn anh ta, cảm thấy anh ta vô cùng xa lạ.

“Anh nói gì cơ?”

Cố Đình Thâm hít một hơi thật sâu, đứng dậy bước đến trước mặt tôi. tay anh ta áp lên gáy tôi, đầu ngón tay chậm rãi vuốt ve.

trầm cảm nặng của cô ấy tái phát rồi, trong tay cầm mảnh kính vỡ, không ai dám đến gần, Tuyết Di, mạng người quan trọng.”

“Chỉ là vài phút đi đỏ thôi, không bao gồm phần tuyên thề, Cố phu nhân vẫn là em.”

Tước đoạt tư cách cô bước trên đỏ của tôi, để kẻ thứ ba thay thế. Còn muốn tôi mặc váy phù , đứng dưới đài nhìn bọn họ tuyên thề.

Cố Đình Thâm, sao anh dám chứ.

Tôi nhìn mặt thâm tình của anh ta, cảm thấy trong dạ dày quặn lên từng cơn buồn nôn.

“Anh nghĩ, tôi sẽ ý sao?” Tôi hất tay anh ta ra.

Sắc mặt Cố Đình Thâm sầm xuống, tay đang bóp gáy tôi siết chặt lại.

“Anh đã nói chỉ là cho có lệ thôi, đám cưới anh đã chuẩn bị suốt nửa năm trời, rốt cuộc em đang loạn cái gì?”

“Cứ phải tranh giành chút hư danh với một người , cả một mạng người cũng không màng sao?”

Tôi chằm chằm nhìn anh ta, ngọn lửa giận kìm nén trong lồng ngực đột nhiên nguội . Tôi bật cười, cười vô cùng rạng rỡ.

thôi, tôi ý với anh.”

Cố Đình Thâm hơi sững sờ. Anh ta bước một bước, ôm ghì tôi vào lòng, cằm tì lên đỉnh đầu tôi.

“Ủy khuất cho em rồi, sau ngày mai, anh đảm bảo, mọi thứ sẽ trở lại đúng quỹ đạo.”

Tôi lùi lại một bước, né tránh cái ôm của anh ta.

“Chỉ cần em ngoan ngoãn đứng dưới đài nhìn, đợi buổi lễ kết thúc, anh sẽ lập tức em đi tuần trăng mật,” Cố Đình Thâm hài lòng đóng cửa rời đi.

Mười sáng hôm sau, ánh nắng ngoài đảo chói chang.

Hiện trường đám cưới vô cùng xa hoa, tháp champagne khổng lồ phản chiếu ánh sáng lấp lánh. mời tấp nập, giới tinh hoa thương nghiệp chúc rượu lẫn nhau.

Tôi mặc một chiếc váy phù màu xám, đứng ở cuối đỏ. Xung quanh thỉnh thoảng lại truyền đến tiếng cười trộm.

“Nhìn kìa, chính cung nương nương lại đi mặc váy phù , đúng là chuyện lạ ngàn năm có một.”

“Anh Thâm cũng thiên vị quá, chuyện không phải rõ ràng là đang tát vào mặt Tuyết Di sao?”

Tôi như không nghe thấy, cúi đầu nhìn điện thoại. Trong khung chat của Tiêu Lăng Tiêu, chỉ có hai chữ gửi đến từ năm phút trước: “Đợi anh”.

Khúc nhạc cưới vang lên đúng . Cố Đình Thâm mặc bộ vest trắng, đứng dưới cổng hoa tươi. Anh ta nhìn về cuối đỏ, ánh mắt theo một tia thâm tình.

cửa lớn từ từ ra.

Lưu Tư Tư mặc chiếc váy cưới đã bị cắt nát sau đó khâu vá lại bằng ren suốt đêm, tay cha của Cố Đình Thâm, kiêu hãnh bước vào. mặt dưới tấm khăn voan cười đắc ý, ánh mắt đầy khiêu khích lướt qua tôi.

Cố Đình Thâm bước một bước, từ tay cha đỡ tay Lưu Tư Tư. Hai người sóng vai đứng trước mặt MC, trông vô cùng xứng đôi.

MC đọc lời thề.

“Anh Cố Đình Thâm, anh có ý…”

“Tôi ý.” Cố Đình Thâm không chút do dự.

Dưới đài vang lên những tràng pháo tay sấm dậy. Quy trình tiến đến phần trao nhẫn.

“Bây , xin mời phù nhẫn cưới của cô chú rể lên.” MC mỉm cười nhìn xuống dưới đài.

Ánh mắt toàn trường lập tức tập trung vào tôi, Cố Đình Thâm đầu lại, dùng ánh mắt ra hiệu cho tôi bước lên. Ánh mắt theo một tia dỗ dành, ám chỉ nhẫn xong, ngày mai sẽ đi đăng ký kết hôn.

Tôi nhìn bộ dạng tự cho là nắm giữ toàn cục của anh ta, chậm rãi bước lên sân khấu. Trong tay nâng chiếc hộp nhung đựng cặp nhẫn cưới.

Lưu Tư Tư hếch cằm, chìa tay đeo găng ra, chờ đợi chiếc nhẫn đó.

Tôi bước đến trước mặt bọn họ, dừng bước, không hộp ra. Chậm rãi, trước mặt tất cả mọi người, tháo chiếc nhẫn đính hôn bằng kim cương đã đeo suốt ba năm trên ngón áp út xuống.

Cố Đình Thâm khẽ nhíu mày, nói nén xuống mức cực thấp.

“Tuyết Di, nghe lời đi, đừng giận dỗi lúc , nhẫn cho anh.”

Tôi nhìn anh ta, khóe miệng nhếch lên một đường cong chế giễu.

“Cố Đình Thâm, anh nghĩ rằng, Tuyết Di tôi sinh ra là để cho anh tùy ý chà đạp sao?”

Lời còn chưa dứt, tôi giơ tay lên, đập thẳng chiếc nhẫn đính hôn cùng với hộp nhung vào tháp champagne đó.

Xoảng!

Tiếng kính vỡ vụn vang lên chói tai trong sảnh tiệc. Rượu champagne trút xuống, bắn đầy người Lưu Tư Tư.

“Á…” Lưu Tư Tư hét lên nhảy lùi lại, chiếc váy cưới chắp vá trong nháy mắt trở nên vô cùng nhếch nhác.

Cả hội trường xôn xao.

khoảnh khắc đầu ngón tay của anh ta vừa định chạm vào tôi, trên không trung đột nhiên truyền đến tiếng gầm rú. Luồng khí cuốn tung những hoa trên mặt đất, thổi khiến người ta không nổi mắt. Tất cả mọi người kinh ngạc ngẩng đầu nhìn lên.

Hàng chục chiếc trực thăng in hình biểu tượng của nhà họ Tiêu, đang bay lượn vòng trên nóc sảnh tiệc. Chiếc trực thăng ở giữa , cửa khoang ra.

Tiêu Lăng Tiêu mặc một chiếc măng tô đen, đạp lên gió lớn, từ trên trời giáng xuống. Vệ sĩ phía sau anh, trên tay nâng một bộ váy cưới chính lộng lẫy bậc nhất. Một báu vật vô giá còn xa hoa gấp trăm lần so với bộ váy đã bị hủy hoại của tôi.

Tiêu Lăng Tiêu sải bước đi qua đỏ, phớt lờ mặt tái mét của Cố Đình Thâm. Anh bước đến trước mặt tôi, nhận bộ váy, vô cùng dịu dàng lên vai tôi. Che đi bộ váy phù xám xịt đó.

Anh dùng ngón tay vuốt lại mái tóc bị gió thổi rối của tôi, trong ánh mắt tràn ngập sự cố chấp khi tìm lại món đồ đã mất.

“Xin lỗi, anh đến muộn.”

Anh người, ôm tôi vào lòng. Ánh mắt lẽo quét qua toàn trường, rơi xuống mặt không thể tin nổi của Cố Đình Thâm.

“Cố tổng, người vợ hợp pháp của tôi, sẽ không phiền anh phải bận tâm chăm sóc nữa.”

Đáy mắt Cố Đình Thâm xẹt qua sự ngỡ ngàng, sau đó ánh mắt sầm xuống, nói trở nên trầm lệ. Anh ta chằm chằm nhìn vào tay Tiêu Lăng Tiêu đang đặt trên eo tôi, ánh mắt vô cùng phẫn nộ. Nhưng điệu vẫn giữ vẻ cứng rắn quen thuộc.

“Đừng loạn nữa, đứng sang bên cạnh anh.”

Hai tên vệ sĩ phía sau Tiêu Lăng Tiêu lập tức bước lên, chắn trước mặt Cố Đình Thâm. Cố Đình Thâm buộc phải dừng bước, bộ vest động tác mà hơi nhăn lại. Anh ta không thèm để ý đến vệ sĩ, chỉ xuyên qua đám người nhìn chằm chằm vào tôi. Đường nét xương hàm căng cứng sắc lẹm, đáy mắt tràn ngập ham muốn chiếm hữu.

“Anh Thâm,” Lưu Tư Tư hét lên một tiếng, muốn nhào . Nhưng bị một vệ sĩ khác cản lại cách xa nửa mét.

Cả hội trường im phăng phắc, tất cả mời đều nín thở, không dám phát ra một chút âm thanh nào.

Uy danh của Tiêu Lăng Tiêu trong giới thương nghiệp ai cũng biết rõ. Nhà họ Cố tuy ở địa phương cũng coi là hào môn, nhưng đứng trước tập đoàn tài chính họ Tiêu thì căn bản không đáng xách dép.

“Tiêu tổng, cậu có ý gì đây, hôm nay là ngày cưới của con trai tôi, cậu người đến quậy phá, có phải là ức hiếp người quá đáng rồi không!”

Cha của Cố Đình Thâm phản ứng lại, cắn răng bước lên chất vấn.

Tiêu Lăng Tiêu liếc nhìn ông ta một cái, khóe miệng nhếch lên nụ cười .

“Quậy phá sao? Tôi chỉ đến đón vợ tôi về nhà.” Anh khẽ tay lên.

Trợ lý đặc biệt phía sau lập tức tiến lên, ném thẳng một xấp tài liệu vào mặt Cố Đình Thâm. Giấy tờ rơi lả tả trên mặt đất.

“Cố tổng, to mắt ra mà nhìn cho kỹ.” Tiêu Lăng Tiêu không lớn, nhưng lại sức ép mãnh liệt.

“Đây là thông báo rút vốn của tập đoàn Tiêu thị đối với dự án cốt lõi của nhà họ Cố, kể từ bây , chuỗi vốn của tập đoàn Cố thị sẽ bị cắt đứt.”

Cố Đình Thâm nhìn đống giấy tờ rải rác, sắc mặt chuyển sang tím tái.

“Tiêu Lăng Tiêu, anh điên rồi sao, muốn cô ấy đi, cả khoản tiền bồi thường vi phạm hợp trên trời cũng không màng ?”

“Bởi tôi nhìn anh thấy ngứa mắt,” điệu của Tiêu Lăng Tiêu đầy khinh miệt.

Lưu Tư Tư thấy thế, đảo mắt một vòng, ôm ngực ngã gục xuống đất, bắt đầu thở dốc dữ dội.

“Anh Thâm… em khó thở quá… tim em đau quá…”

Cô ta cố gắng dùng việc phát trầm cảm để câu kéo sự cảm, từ đó chuyển hướng sự chú ý của mọi người.

Tiêu Lăng Tiêu cười khẩy một tiếng, trợ lý đặc biệt lại tiến lên, ném một bản báo cáo giám định có đóng dấu của viện trước mặt Lưu Tư Tư.

“Lưu tiểu thư, đây là bản báo cáo tái khám án của cô do bác sĩ tâm thần danh tiếng thực hiện,” của trợ lý vô cảm.

“Báo cáo chỉ ra rằng, cô căn bản không có bất kỳ triệu chứng lâm sàng nào của trầm cảm, loại thuốc chống trầm cảm mà cô uống trong thời gian dài, toàn bộ đều là viên vitamin.”

Tiếng khóc lóc của Lưu Tư Tư bỗng im bặt. Cô ta trợn tròn mắt, sắc mặt còn khó coi hơn cả Cố Đình Thâm.

mời xung quanh lập tức bùng nổ những tiếng hít ngược khí . Những người bạn từng giúp cô ta chế giễu tôi vội vàng lảng tránh ánh mắt, sợ bị liên lụy đến mình.

Cố Đình Thâm ngoắt đầu lại, nhìn chằm chằm Lưu Tư Tư, đáy mắt tràn ngập sự bàng hoàng và sự phẫn nộ bị lừa dối.

“Tư Tư… em lừa anh?”

Lưu Tư Tư hoảng loạn lắc đầu, cố gắng tay ra bắt tay Cố Đình Thâm.

“Anh Thâm, anh nghe em giải thích, em thực sự bị mà…”

Tôi nhìn bọn họ đấu đá trước mặt, trong lòng vô cùng bình thản.

“Tiêu Lăng Tiêu, chúng ta đi thôi, ở đây bẩn quá,” Tôi nói khẽ.

Trong mắt Tiêu Lăng Tiêu hiện lên sự dịu dàng, anh cẩn thận che chở cho tôi, người đi về phía trực thăng.

Cố Đình Thâm huých mạnh vệ sĩ trước mặt ra, hốc mắt đỏ hoe, nói hơi run rẩy nhưng vẫn cố tỏ ra cứng rắn.

Tuyết Di, rốt cuộc em định loạn đến bao , theo anh về, chuyện hôm nay anh sẽ không tính toán.”

Tôi dừng bước, đứng trước cửa khoang trực thăng, cúi xuống nhìn anh ta.

“Cố Đình Thâm, ôm thanh mai trúc mã của anh sống qua ngày đi, hai người xứng đôi lắm.”

Tôi không ngoảnh đầu lại bước lên trực thăng.

Tiếng gầm rú của quạt trực thăng lại vang lên, chiếc trực thăng từ từ cất .

Qua ô cửa sổ, tôi thấy Cố Đình Thâm đang điên cuồng gào thét trên đỏ. Điện thoại của anh ta đang rung lên bần bật công ty phá sản, những cuộc gọi liên tục gọi đến.

Tuyết Di, hôm nay em mà bước ra khỏi đây nửa bước, sau đừng hòng lại bên cạnh anh!”

Cố Đình Thâm đứng trong sân, siết chặt hai nắm đấm. Trong mắt anh ta lần đầu tiên lộ ra vài phần hoảng hốt mà cả chính anh ta cũng không nhận ra.

Trực thăng êm ái xuống bãi đáp của trang viên nhà họ Tiêu ở ngoại ô kinh thành. Tiêu Lăng Tiêu nhảy xuống máy bay trước, người dang tay ôm gọn tôi xuống. Động tác của anh vô cùng cẩn thận.

“Chào mừng về nhà, Tiêu phu nhân,” Anh thì thầm bên tai tôi, hơi thở vờn qua vành tai.

Tôi hơi đỏ mặt, không phản bác lại cách gọi .

Những ngày tiếp theo, tôi Tiêu Lăng Tiêu thu xếp ở lại trong trang viên, tận hưởng sự chăm sóc và y tế tốt nhất. Anh từ chối những cuộc nhậu nhẹt tiếp không cần thiết, mỗi ngày cùng tôi đi dạo, khi tôi đọc sách anh cũng túc trực bên cạnh, thậm chí đích thân xuống bếp nấu ăn cho tôi.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.