Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/9UtQfmKs4i

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

CHƯƠNG 5: KẾT THÚC LÀ MỘT KHỞI ĐẦU

Quân choàng tỉnh. Cảm giác tiên không là nỗi sợ hãi, là một sự trống rỗng tận cùng. Anh mình đang nằm trên ghế lái của chiếc xe bán tải cũ, gục trên vô lăng. Tiếng động cơ xe tắt ngấm từ . Xung quanh anh, bóng tối của đêm đen trùm, không còn mùi t.ử khí hay làn khói tím quánh đặc của Cõi Lặng.

Anh nhìn ra ngoài cửa sổ xe. Con đường mòn đầy bùn lầy và ngôi làng cổ kính với những nhà mái ngói xám xịt toàn biến mất. Thay vào , chiếc xe của anh đang đỗ chênh vênh rìa một vực thẳm sâu hun hút, nơi chỉ có những rặng phi lao gãy đổ và tiếng gió rít qua vách đá như tiếng khóc than của một người đàn bà. Đồng hồ trên taplo xe chỉ đúng 3 sáng.

Quân run rẩy đưa tay lên nhìn. rạch trong lòng bàn tay, nơi anh đổ m.á.u để cứu đây chỉ còn là một sẹo mờ nhạt, khô khốc. kỳ lạ thay, sẹo ấy không có thù của một thương bình thường; nó uốn lượn thành một vòng tròn khuyết góc, giống hệt xăm trên n.g.ự.c anh. Cơn đau âm ỉ còn , nhắc nhở anh rằng tất cả những gì trải qua không hề là một giấc mơ.

Anh nổ máy xe, bàn chân đạp mạnh chân ga như muốn trốn chạy khỏi không gian quỷ dị này. Suốt chặng đường trở về thành phố, Quân không dám nhìn vào chiếu hậu. Anh sợ rằng nếu nhìn vào , anh sẽ những bóng ma đeo mặt nạ đang ngồi ở ghế sau, hoặc tệ hơn, anh sẽ khuôn mặt mình đang dần tan biến thành cát bụi như .

Thành phố hiện ra trước mắt Quân với vẻ hào nhoáng và ồn ào như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Những ánh đèn neon đủ màu sắc, tiếng còi xe inh ỏi và dòng người hối hả khiến Quân cảm một sự lạc lõng khủng khiếp. Anh về hộ của mình khi trời hửng sáng. y nguyên như lúc anh rời đi: chiếc laptop mở trên bàn, đống giấy tờ bừa bộn và mùi cà phê nguội ngắt.

Quân đi thẳng vào tắm, khao khát được gột rửa mọi dấu của đêm kinh hoàng rồi. Anh vặn vòi , chờ đợi một dòng trong vắt để làm dịu đi nóng rát trên da thịt. khi dòng chạm vào bồn sứ, Quân c.h.ế.t lặng. có màu đỏ thẫm. Nó không chảy ra từ vòi, dường như đang rỉ ra từ chính những kẽ gạch trên tường. Anh vội vã dụi mắt, và trong một chớp mắt, trở về trạng thái bình thường.

“Chỉ là ảo giác… mình cần ngủ,” anh tự nhủ với giọng nói khàn đặc chính anh cũng không nhận ra.

Quân bước trước , định lấy khăn lau mặt. khi anh nhìn vào , hơi thở anh khựng giữa chừng. Trong , ảnh của anh , bóng của anh phía sau bức màn tắm không cử động theo anh. bóng ấy đứng thẳng, hơi nghiêng, và từ từ giơ một bàn tay gầy guộc lên, chỉ vào cổ Quân.

Anh vội vàng đưa tay lên cổ mình. Một luồng điện lạnh chạy dọc xương sống. Trên cổ anh, ngay dưới cằm, là một hằn đỏ tía, giống như dấu của một sợi xích mới được tháo ra. Và từ dưới lớp da, có thứ gì đang chuyển động, nhỏ xíu như những con giun đang bò lổm ngổm dưới bề mặt biểu bì.

Quân lùi , vấp chiếc t.h.ả.m và ngã xuống sàn. Đúng lúc , chiếc laptop trong khách bỗng dưng phát ra một âm thanh ting quen thuộc. Một email mới.

Anh bò bàn, tay run rẩy mức không thể cầm vững con chuột. Người gửi email lần này không còn là một dãy ký tự vô nghĩa X_000_X, là một tên khiến anh lạnh tóc gáy: Quân_Của_Tương_Lai.

Tiêu đề email chỉ có một chữ duy nhất: “TIẾP TỤC”.

Quân click vào nội dung. trong không có ảnh, không có tọa độ, chỉ có một dòng chữ màu trên nền đen ngóm: nghĩ rằng mình phá vỡ giao kèo sao? Không. thiện nó. đổi mười năm để chờ , và đây, sẽ có mười năm để chờ kẻ tiếp theo. Hội đồng không giải tán, họ chỉ thay đổi thành viên. Chào mừng tân Chủ tọa của Cõi Lặng.”

Quân hét lên một tiếng đau đớn, anh định đập nát chiếc máy tính thì phát hiện ra đôi bàn tay mình đang dần chuyển sang màu xám xịt của đá gốm. Những móng tay anh dài ra, sắc nhọn và đen kịt. Anh nhìn xuống chân, chiếc bóng của anh đây toàn tách rời khỏi cơ thể, nó đứng dậy, đi góc và cầm lấy một chiếc mặt nạ gốm tinh khôi đang lơ lửng trong không trung.

Tiếng chuông điện thoại chợt vang lên phá tan bầu không khí đặc quánh. là cuộc gọi từ một số máy lạ. Quân nhấn nút nghe trong vô vọng.

“Alo? Anh có là Quân không?” một giọng nói trẻ con vang lên ở dây kia, giọng nói nghe rất giống tiếng của anh mười năm về trước. “ cháu nói nếu ông ấy không về, cháu hãy gọi vào số này. Ông ấy bảo anh có giữ chiếc đồng hồ của ông ấy…”

Quân không thể trả lời. Miệng anh cứng như bị dán bằng sáp nóng. Anh nhìn vào màn máy tính, thời gian đếm ngược bắt hiện lên: 23:59:59… 23:59:58…

ngoài cửa sổ, thành phố nhộn nhịp, đối với Quân, mọi ánh sáng đang lùi xa dần. Anh mình bắt tan biến, không thành cát bụi, thành bóng tối. Chiếc mặt nạ gốm từ tay bóng từ từ áp sát vào khuôn mặt anh. Một cảm giác mát lạnh phủ lấy tầm nhìn, và điều cuối cùng Quân nhìn trước khi toàn chìm vào hư vô chính là nụ cười dã của chính mình trong – một nụ cười không có sự sống, chỉ có sự chờ đợi vô tận.

Cửa hộ bỗng nhiên bật mở. Một luồng gió lạnh từ hành lang lùa vào, thổi bay những tờ giấy trên bàn. toàn trống rỗng. Chiếc laptop tắt ngóm, chiếc đồng hồ quả quýt nứt vỡ nằm im lìm trên mặt bàn gỗ.

dưới gầm giường, nơi ánh sáng không chạm tới, một đôi mắt dã chợt mở bừng ra, nhìn chằm chằm vào cánh cửa mở. Một tràng cười khàn đặc, nhỏ xíu vang lên rồi tắt lịm trong tiếng còi xe vọng từ phố thị xa xôi.

Cuộc chơi chỉ mới bắt .

HẾT

Tùy chỉnh
Danh sách chương