Hai mươi năm chưa từng thừa nhận tôi, vậy mà hôm nay, tất cả lại đến đủ mặt.
Phòng khách chật kín người. Bố tôi, mẹ tôi, em trai tôi, cô cả, chú hai, còn có cả vài người họ hàng mà tôi nhìn mãi cũng không nhớ nổi tên.
Mẹ tôi mặc một chiếc váy đen, hốc mắt đỏ hoe, trong tay siết chặt tờ khăn giấy đến nhăn nhúm. Vừa thấy tôi bước vào, bà lập tức đứng bật dậy, đôi môi run run:
“Niệm Niệm…”
Hai mươi năm.
Đây là lần đầu tiên bà gọi tên tôi bằng giọng điệu như thế.
Tôi nhìn bà, không nói gì.
Vị luật sư ngồi bên cạnh chậm rãi mở tập hồ sơ ra.