Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9pUB6jBLsY
119
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Bố lúng túng, một lúc lâu ấp úng :
“Tôi… tôi chưa đói, đợi Nhạn Hồi ra rồi ăn cùng.”
Bác gái cả đảo , giọng chua ngoa the thé:
“ dâu à, đừng dọn dẹp nữa. Nếu không ra, cả bàn này coi chẳng ai ăn!”
Mẹ thoáng hoảng hốt, vội vàng tiếng:
“Sắp xong rồi, sắp xong rồi. Tiểu , con và cứ ăn trước đi, đừng để con bé đói.”
Bác gái cả lập tức nhướn mày, trừng tôi:
“Nghe rõ chưa? Tôi còn mời không nổi mẹ anh đấy. Anh không động đũa, thì bác cả anh cùng chịu đói với anh nhé!”
đỏ hoe, bàn tay cầm đũa run , trắng bệch.
Đến đây, tôi đã thấu cả rồi.
Một người cha ít nói, một người mẹ nhu nhược, một đứa con trai chẳng cãi lại ai… rồi gặp phải mấy kẻ mặt dày vô lý.
lẽ trước kia anh ấy từng chống lại, từng vì mẹ phản kháng, nhưng kết quả chẳng thu gì. Lâu dần, tình thành ra này.
Tôi nghiêng đầu hỏi nhỏ:
“Anh phiền không… nếu phát điên một trận?”
tôi hít một hơi, khẽ gật:
“Nếu … làm ơn phát điên ngay đi.”
tôi lập tức hất tung cả bàn cơm.
“Ăn! Ăn! Ăn! Cứ biết ăn thôi! Mẹ mấy người c.h.ế.t rồi vẫn còn rắp tâm ăn uống linh đình này à?!”
Một cú vung tay, cả bàn thức ăn bay thẳng người bác cả. Canh nóng, thức ăn dầu mỡ đổ ụp đầu, ta ngồi c.h.ế.t lặng tượng, thảm hại đến cực điểm.
Tôi quay phắt lại, tóm cổ áo bác gái cả, tặng ta hai tát giòn tan.
“Trời sáng đã coi mẹ tôi đầy tớ, tưởng địa chủ nhà ai hả?”
Đã tát cho sướng tay, tôi lại xô ta ngã rầm người bác cả:
“Đầu bếp ngoài chợ một tiếng hai , mẹ tôi làm ròng rã một tiếng rưỡi, tính ba . Mau chuyển khoản!”
Bác gái cả ngẩn người, miệng lắp bắp mãi thành câu:
“Tống , … điên rồi! Tôi báo sát!
! Anh còn đứng trơ ra vợ quậy trong nhà này nữa à?!”
liền lùi một , cúi đầu ra vẻ tủi thân:
“ biết rồi, tôi vốn dĩ… không đánh lại ấy.”
Tôi liếc anh, trong bụng buồn cười. Oan ức gì? Rõ ràng nhịn cười đến đỏ cả mặt!
Tôi cúi xuống, bẻ gãy một chân bàn, vung vẩy trong tay:
“Báo sát đi! Tôi đánh các người không đến mức thương tích nặng đâu, cùng lắm bị giam vài ngày rồi ra.
Ra rồi, tôi lại ngày nào qua nhà các người ‘thăm hỏi’. Yên tâm, tôi kiên nhẫn lắm!”
Ánh tôi đảo khắp căn nhà:
“Trong người không tiền à? thôi… lấy đồ đạc ra trừ nợ!”
Nói rồi, tôi vung gậy đập rầm một cú, cánh cửa kéo vỡ nát.
“Cửa cũ đã qua sử dụng, một .”
Tôi bếp, đập tan nồi niêu xoong chảo:
“Dụng cụ nhà bếp, hàng cũ, trọn gói một .”
Cuối cùng, tôi ngắm chuẩn, phang mạnh trần nhà, đèn chùm rơi xuống, vỡ nát bàn trà.
“Đèn chùm cũ cộng bàn trà mười năm tuổi, thôi thì tính rẻ cho các người, một .”
Làm xong, tôi phủi tay, quay người định rời đi.
liền nắm tay tôi, thản nhiên nói:
“Tay đỏ hết rồi… tính tiền thuốc không?”
Hay đấy! Ý tưởng tuyệt vời!
Tôi lập tức quay lại, đạp vỡ thêm hai bình hoa.
“Đủ tiền thuốc rồi nhé.”
Bác cả tức đến nỗi tím tái mặt mày, há hốc miệng không bật nổi lời nào.
Muốn báo sát, nhưng cách tôi ra tay thuần thục, chuyên nghiệp hơn cả lưu manh đầu phố, ta chợt lạnh sống lưng.
Báo sát rồi, nếu tôi ngày nào ngồi lì trước cửa… cả nhà họ còn sống nổi không?
“Cút!!!”
Bác cả gào một tiếng, mặt xám tro tàn.
Tôi hất tóc, phủi tay, gọi mẹ :
“Đi thôi, về nhà!”
“ rồi, lần này tha. Nhưng lần sau nếu còn muốn nhờ nấu cơm, nhớ gọi tôi, tôi giảm giá cho hai mươi phần trăm.”
Tôi phủi tay lườm khắp căn nhà:
“Nhà bác cả sống này thật không biết ngượng, bừa bộn bẩn thỉu còn mời khách đến, đến chỗ đặt chân chẳng !”
đi theo phía sau, đi khẽ nói xin lỗi:
“ , vất vả quá rồi.”
Bác cả kịp thở, nghe vậy suýt tức ngất đi.
ta đập nát cả nhà này, lại còn thấy mình vất vả ư? Người khổ nhất rõ ràng tôi đây này!!!
Bác cả run rẩy cả người, nghiến răng gằn từng chữ:
“Cút ngay! Chỉ cần tôi còn sống một ngày, các người đừng hòng nhà này nữa!”
Tôi dừng chân, quay đầu lại, chằm chằm ta không chớp .
Theo phản xạ, ta lùi lại một :
“… còn định làm gì nữa?”
Tôi không đáp, chỉ nhấc chân trong nhà ta.
Rồi lại thong thả ra.
Lại đi , rồi đi ra.
Cứ lặp đi lặp lại vài lần, tôi nghiêng đầu hỏi, giọng hờ hững:
“ vẫn chưa c.h.ế.t à? Đúng già dai thật đấy.”
Kể từ hôm đó, suốt nửa năm trời, nhà bác cả im thin thít, không dám hó hé nửa lời.
Mẹ tôi thoải mái hẳn, bố bắt đầu hay cười hơn.
Chỉ tôi… rảnh rỗi đến độ phát chán, thậm chí còn hơi nhớ “kịch vui” nữa khác.
áy náy bảo:
“Nhà anh này, thật ra một vũng bùn, anh lại kéo , thấy lỗi với .”