Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/8V5VCoXjKF

Nước giặt OMO Matic Hương Nước Hoa Comfort 4.1KG (túi)

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 1

Khi được hầu phủ nhận , ta đã là một cô nương hai mươi tuổi.

Người cùng tuổi đã làm mẫu thân cả , ta vẫn chưa đính hôn.

hầu phủ ta mới , hóa ra trước khi ta chào đời, ta đã có một mối hôn ước được định sẵn từ trong bụng mẹ. thiên kim giả được nuôi trong hầu phủ kia đã gả sang thay ta.

Nàng và tử gia tình đầu ý hợp, con cái đủ đầy, là một giai thoại đẹp kinh thành.

Đứng trước ta, áy náy nhấn chìm nàng. Nàng khóc đến mức không nói thành lời.

Mẫu thân đau ôm nàng an ủi. tử gia thì hứa với nàng rằng đời này chỉ có một đôi người, một một dạ với nàng.

Ta không tự ti cũng không kiêu ngạo, chỉ bày ra dáng vẻ thể mình chẳng hề để tâm.

trong ống tay áo, đầu ngón tay ta siết chặt vạt áo, đau đến thấu tim.

Đêm ấy, khi tâm với ta, mẫu thân nắm tay ta thở dài. Người khuyên ta, đã thành ra , nên nghĩ thoáng một chút.

Người lại nói sẽ tìm cho ta một mối nhân duyên hơn. Người đã xem mấy tử quyền quý.

Ta nhìn cây quế trong sân, hương thơm thanh nhẹ bay xa, lại nhớ đến mấy con heo trong không ai chăm nom.

Ta nói với mẫu thân: “Mẫu thân, ta không cần hôn . Người cho ta .”

01

Thân của ta bị phát hiện, vốn chỉ là một ngoài ý muốn.

nhân hầu phủ đến chùa Thanh Châu để hoàn nguyện. Trên đường bỗng đổ mưa lớn. Người dừng chân nghỉ một ngôi đình mát. Khi ấy ta gánh hai bó cỏ heo ngang . Người nhìn ta bỗng ngẩn ra.

Không vì gì khác, chỉ vì dung mạo của ta giống người thời trẻ đến tám phần.

Người nhanh chóng sinh nghi, liền sai người âm thầm dò hỏi. Sau mới , ta quả thật là nữ ruột của người.

Hai mươi trước, hầu gia triều đường rơi vòng nguy hiểm bủa vây. nhân khi ấy đang mang thai, bèn dẫn theo tử đến Thanh Châu lánh nạn.

Hôm cũng là một trận mưa lớn. Bọn họ ngang một ngôi miếu hoang, đành chờ mưa tạnh.

Nào ngờ nhân ngay hôm ấy động thai, lại vừa khéo có một nông phụ cũng sinh con cùng ngày trong ngôi miếu hoang ấy.

nhân thương người nữ tử kia cô độc một mình, tiếng kêu thảm thiết, bèn bảo bà đỡ giúp nàng, chia cho nàng một mảnh tã bọc trẻ.

Hôm ấy tình hình hỗn loạn, trời tối đen mực. Đến khi trời sáng rõ, bà đỡ nhìn hai đứa bé đều được bọc trong vải gấm giống nhau, nhất thời không phân biệt được.

Trong lúc cuống quýt, bà ta tùy tiện bế một đứa bé giao cho nhân.

Hai mươi trôi , bà đỡ đã già yếu, ngày tháng chẳng bao nhiêu. Bị hỏi đến xưa, bà ta liền khi ấy mình thật đã bế nhầm trẻ. Bà ta áy náy không thôi, sau khi nói ra thật, ngay đêm liền tắt thở.

Bà đỡ đã đời, nhân có đầy bụng bi phẫn cũng chẳng trút đâu.

Người chỉ có thể ôm ta, nước mắt lã chã: “Chân , theo nương kinh thành. Nương sẽ bù đắp cho con.”

Ta đứng trong cái sân nông gia cũ nát, ngơ ngác nhìn đám người hầu ăn mặc hoa lệ, không nên phản ứng nào.

May mà dưỡng phụ mẫu đối với ta rất . Tuy cuộc sống vất vả, bao nay họ vẫn luôn nghĩ ta là nữ ruột, nên lúc sống, họ không để ta chịu quá nhiều khổ sở.

Đáng tiếc, ta mười ba tuổi, họ lần lượt bệnh mất.

Cứ , ta theo nhân trở kinh thành.

Người giới thiệu thân phận của ta. Người trong hầu phủ bán tín bán nghi. Mỗi người thân ruột thịt đều cùng ta nhỏ máu nhận thân.

Máu hòa nhau.

là phụ thân ta đỏ hoe hốc mắt. Huynh trưởng không ngừng thở dài.

thiên kim hầu phủ đã thay ta, Quách Minh Ý, nắm tay ta, nghẹn ngào hồi lâu rơi lệ nói: “Xin lỗi, ta đã chiếm mất hai mươi cuộc đời của .”

tâm trí ta lại trôi nơi khác. Ta nhìn gương mặt nàng vừa giống dưỡng phụ, vừa giống dưỡng mẫu của ta, sững sờ.

bàn tay nàng mềm mại non mịn, bàn tay ta thô ráp đen sạm. Trong khoảnh khắc, ta xấu hổ đến không chịu nổi.

Ta mất tự nhiên rút tay . Nàng khựng lại, nước mắt càng rơi dữ hơn.

Mẫu thân ôm nàng an ủi: “Ý , này không trách con. Là lỗi của bà đỡ. Con cũng vô tội.”

Phụ thân cũng khuyên nàng: “Con đang mang thai, không nên xúc động hại thân. Ý , nghĩ thoáng một chút.”

Huynh trưởng cũng nói: “Đúng . Nếu lần này mẫu thân không đến Thanh Châu, muội vẫn luôn là tiểu thư duy nhất của hầu phủ.”

Ta đứng lẻ loi tại chỗ, chỉ thấy khó xử vô cùng.

Cứ ta mới là kẻ có tội vì đã phá hỏng cái hạnh phúc này.

Ta hiểu ý của họ. Người sống đều vô tội.

Cho nên hai mươi của ta chỉ có tám chữ: vận mệnh trêu , bất lực chẳng thể làm gì.

Không trách được ai, chỉ có thể trách bản thân ta không có cái mệnh ấy.

Sau , tử gia của quốc phủ mà Quách Minh Ý đã gả cho cũng đến.

sinh ra đã mang khí chất thanh quý tuấn tú, đẹp hơn vài phần so với tử nổi danh nhất mà ta từng thấy Thanh Châu.

ôm Quách Minh Ý. Hai người trai tài gái sắc, giống đôi quyến lữ bước ra từ thoại bản.

Chỉ là khi ánh mắt nhìn phía ta, trong thoáng có vẻ chán ghét.

nói với ta: “Dù ta từng có hôn ước với , người ta cưới là Minh Ý. Ta kính trọng nàng, thương yêu nàng. trớ trêu của số mệnh không phải lỗi của nàng. Quốc phủ là chỗ dựa của nàng. Nếu nghĩ không thông, chỉ có khổ mà chịu. Nếu nghĩ thông, ta sẽ bù đắp cho .”

ôm Quách Minh Ý rời .

Mẫu thân kéo tay ta thở dài: “A Chiếu và Ý là thanh mai trúc mã. Nhân duyên này cũng phải xem hai người có thật yêu mến nhau hay không. Cưỡng cầu vô ích.”

Ta rút tay ra khỏi tay người, khẽ nói: “Mẫu thân, ta không hề muốn cưỡng cầu.”

Người nói: “ thì nhất. Ta con là đứa hiểu .”

Ta lại hầu phủ.

Ta thay lên những bộ y phục trước kia ngay cả nhìn lâu cũng không dám, mang đôi hài lụa may bằng gấm vóc.

Mẫu thân đưa cho ta phấn dưỡng da và hương cao nhất. Người nói nữ tử phải chăm sóc da cho kỹ, không thể để gió thổi nắng phơi.

Mọi thứ trong hầu phủ đều rất .

ban đêm, ta nằm trên chiếc giường mềm mại lại rộng lớn, vẫn luôn không ngủ được.

Mẫu thân lại đến tìm ta trò ban đêm. Người vui vẻ nói với ta rằng người đã chọn được một tử .

Ta nghe, nhìn cây quế trong sân có hương thơm thanh nhẹ bay xa, bỗng lại nhớ đến mấy con heo trong không ai chăm nom.

Ta nói với mẫu thân: “Mẫu thân, ta không cần hôn . Người cho ta .”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.