Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/3VcDXCRvwO

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
13
Tạ Chí Ngôn cạn hết sức lực, khàn giọng mở lời:
“Anh không có. Anh với hoàn toàn trong sáng.”
“Em bây … đến chút tưởng tối thiểu dành anh cũng không còn sao?”
Tôi cười khẩy:
“Đúng là không còn. Ai biết sau sao?”
“ lẽ em phải giống em –
chờ đến khi ba em và phụ nữ bên ngoài sinh ra một đứa con,
mới chịu nhìn thẳng vào sự ?”
Tạ Chí Ngôn đỏ hoe mắt.
Không hổ là đạo diễn tiếng –
dù cảm xúc đang chực trào nơi bờ vực sụp đổ,
vẫn có thể ngồi xuống bình tĩnh đàm phán.
“Tiểu Dao, xin lỗi… Em tha thứ anh lần được không?
Anh hứa sẽ không liên lạc với .”
“Em… bỏ đứa bé , mình bắt lại từ nhé?”
Tôi gần không tai mình:
“Anh muốn tôi vì anh phá thai?”
Có lẽ nét giễu cợt trên tôi quá rõ ràng,
Tạ Chí Ngôn có chút xấu hổ hóa giận:
“Em cũng phản bội anh một lần, coi huề nhau!”
Tôi cười đến nghẹn thở:
“Tạ Chí Ngôn , anh tôi không anh –
vậy còn anh, anh tôi bao nhiêu?”
Anh sững lại:
“Ý em là ?”
Đến phút , thấy cái bụng bầu, anh mới tôi mang thai.
Nhưng lại không đứa trẻ là của anh.
tôi cũng có nhu cầu giải thích.
Vốn dĩ, đứa trẻ liên quan đến anh cả.
Còn kịp đuổi anh ,
Tạ đã đẩy cửa bước vào.
Lần tiên trong đời, tôi thấy Tạ – luôn thanh lịch – giận đến vậy.
Bà dùng túi xách đập lên anh:
“Tạ Chí Ngôn , anh có tư cách bắt Tiểu Dao phá thai? Đứa bé liên quan đến anh?”
“Mau ! Anh Tiểu Dao thương phải nhập viện, còn mũi nào ở đây?”
“Anh tỉnh táo lại ! Tiểu Dao đã không còn thích anh ,
không muốn dính dáng tới anh .
Dùng ngôn ngữ của tụi trẻ các anh ấy hả –
một yêu cũ đạt chuẩn là phải giống … đã chết .
Đạo diễn Tạ, hiểu ?”
Yết hầu Tạ Chí Ngôn run rẩy chuyển động,
cuối cùng được lời nào.
Tạ đẩy ra ngoài, anh lặng lẽ rời khỏi phòng bệnh.
14
Tôi cứ ngỡ, cuộc sống đã dần trở lại bình thường.
Không ngờ – Tạ Chí Ngôn vẫn “chịu chết”.
thể anh bỗng nhiên thất nghiệp,
ngày nào cũng quanh quẩn gần tôi.
Bữa sáng anh tự . Canh anh tự nấu.
Dù tôi thêm tới khuya,
anh không được phép lên văn phòng, liền đợi dưới tầng hầm gửi xe.
Nhét bình giữ nhiệt vào tay tôi:
“Anh đã nếm thử , vừa miệng lắm.”
“Hà Tiểu Dao, không vợ chồng bạn bình thường được không?”
Tôi cười nhạt:
“Không được. Thấy anh là dạ dày tôi lại khó chịu.”
Tôi không lừa anh – đúng là có phản ứng căng thẳng .
anh trắng bệch, cả khẽ run.
Vì anh đến quá thường xuyên, thực tập sinh mới thào với nhau:
“Tổng giám đốc Hà nhẫn tâm , anh đẹp trai kia vừa đẹp trai lại biết nấu ăn…”
“Suỵt, là chồng cũ của tổng đấy.”
“Ồ, lại câu vừa . yêu cũ nên yên phận ‘yên nghỉ’ luôn .”
Cách rầm rộ của Tạ Chí Ngôn thậm chí còn leo cả lên hot search.
#TạChíchNgônTheoĐuổiVợTạiHỏaTángTrường#
Cùng lúc đó, cư dân mạng đào lại bức ảnh anh và Quản Linh Hi cùng vào khách sạn ở bến cảng Victoria.
hay giả không quan trọng.
Tạ Chí Ngôn từ đạo diễn quốc dân,
bỗng trở thành “tra nam”.
Ảnh hưởng trực tiếp đến dự án.
quy định trong giới nghiêm lắm – đạo đức có vấn đề phim không được duyệt.
“Vợ đang mang thai vẫn ngoại tình, ghê tởm.”
“ Quản Linh Hi là tiểu tam, con gái cũng nối gót tiểu tam – cái đúng là di truyền?”
mạng xã hội mắng hội đồng một trận,
Quản Linh Hi chịu không , tuyên bố khỏi giới giải trí để dưỡng bệnh.
Tạ Chí Ngôn cũng biến mất không tung tích một thời gian.
Tôi cứ nghĩ thế là yên ổn –
nhưng đời không đơn giản vậy.
15
Ban Quản Linh Hi định lui khỏi giới – cũng sao.
Dù sao hai con vẫn còn “cây hái tiền” là ba tôi nuôi dưỡng.
kể còn giữ “con bài tẩy” –
đang mang thai con của ba tôi.
Nghe đã ra nước ngoài xét nghiệm, là con trai.
Tôi phải cố lắm mới đợi được đến lúc ba phát bệnh cũ, nhập viện dưỡng lão.
Dưới sự thúc đẩy của tôi, trợ cấp hàng tháng con cắt sạch.
Quen sống xa xỉ, kẹt tiền, óc bắt ngu ra.
Hôm đó tôi đang khảo sát thị trường,
một đàn ông trung niên đội mũ lưỡi trai lao đến trước .
Ông ra con dao gọt hoa quả sáng loáng, bất ngờ đâm thẳng về phía tôi.
“Tiểu Dao, coi chừng!”
Hiện trường hỗn loạn.
Tôi sững –
là Tạ Chí Ngôn – lâu không gặp – chắn ngay trước tôi.
Màu đỏ rực xuyên thấu qua chiếc sơ mi trắng của anh, tràn ra nước lũ.
May không trúng chỗ hiểm – chết được.
Tạ Chí Ngôn nằm trên đất, gương không còn chút máu.
“Ít ra anh cũng đỡ một nhát dao thay em …
Em định không một câu cảm ơn sao?”
Tôi suy nghĩ một lát, vẫn là thành đáp:
“ ra, anh không cần đỡ tôi.
Khi đó vệ sĩ của tôi đã chắn trước .”
cách khác –
nhát dao ấy, anh đỡ… vô ích.
Yết hầu Tạ Chí Ngôn giật giật,
rốt cuộc không thốt ra được lời nào.
Có lẽ lúc anh đã hiểu…
Hà Tiểu Dao của bây –
đã không còn cần anh bảo vệ .
Giọng Tạ Chí Ngôn nghẹn lại:
“Hà Tiểu Dao… xin lỗi. Là anh đã đánh mất em.”
“Về sau, anh sẽ không phiền em .”
Tôi không quay , rảo bước rời khỏi phòng bệnh.