Sau bảy năm kết hôn với Lục Bắc Châu, tôi phát hiện ra anh ta có một tổ ấm thứ hai ở bên ngoài.
Hôm đó, cô gái kia tìm đến tôi, nói rằng ba năm trước anh ta đã định ly hôn với tôi.
“Nếu không phải vì chị bị bệnh, thì bọn em đã ở bên nhau từ lâu rồi. Chị còn định làm liên lụy anh ấy đến bao giờ nữa!”
Lục Bắc Châu vội vã chạy tới, thẳng tay tát cô ta một cái.
“Nếu còn dám đến gây rối trước mặt vợ tôi nữa, chúng ta liền chia tay.”
Sau đó, tôi kiên quyết ly hôn.
Ra khỏi cửa Cục dân chính, khóe mắt Lục Bắc Châu vẫn đỏ hoe.
Nhưng tôi biết, nếu không có sự ngầm cho phép của anh ta, thì cô gái kia không thể đường hoàng xuất hiện trước mặt tôi.
Là chính anh ta đã chán ngấy cuộc nhân này rồi.