Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/4AwW2uDTur
Tẩy Lồng Máy Giặt Camilla 300gr + Tẩy Mốc Gioăng Cao Su Cao Cấp Camilla 100gr
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Cứu…
Hạ Dịch Minh im vài giây, rồi dè dặt nói:
“Nếu em …”
“Không! Tôi không !”
Tôi bật dậy.
“Tôi đi lấy khăn cho anh.”
Tôi nằm trên giường nhắn cho mấy chục tin, kể rằng hôm nay tôi chuyển sang hành tinh khác sống.
trả về hơn chục cái meme cười nhạo, cái nào cũng khác cái nào.
“Tôi tưởng tượng ra cái mặt vô của cô gửi meme rồi đấy.
Có thể chân thành tí không?”
“Chân thành kiểu gì? Cô quăng cho tôi – một con cún độc thân – màn hình ‘đời sống hôn nhân’.
Cô tay được ghê.”
“Đây không phải khoe.
Nhắc lại, không phải khoe.
Xấu hổ nhất là lát còn phải giường gối anh ta.
Tôi tiêu rồi.”
“Nhớ giữ ý tứ.
này nên để phía nam chủ động.”
“??? Biến!!!”
Tôi lục tung kho meme chửi chơi.
Đệm phía lõm một mảng, tôi giật , vội bấm tắt màn hình.
“Chat gì mà chột dạ thế? Anh không được xem à?”
“Xem cái gì mà xem.”
Tôi quay lại lườm anh.
“Đây là riêng của tôi…
Ủa sao anh không mặc đồ!”
Tôi bật ngồi, kéo chăn lên, cảnh giác nhìn Hạ Dịch Minh quấn mỗi chiếc khăn, ngồi mép giường lau tóc.
Trên lưng trần còn vài giọt nước lăn dọc, trượt eo săn gọn.
Tóc đen ướt rũ, mái lòa xòa trước trán, thoạt nhìn lại có mấy phần ngoan.
mở miệng ra thì không phải thế.
“Hử?
Vừa nãy em không phải có ý đó à?”
Mắt tôi tròn xoe.
“Thôi được, tắm xong nóng quá.
Lát anh mặc.”
Đêm đó tôi mơ một giấc mơ không tiện miêu tả.
Trong mơ tôi mạnh tay đè Hạ Dịch Minh giường thế này thế kia, cho đến dùng hết sạch cái hộp đã bóc.
Anh khàn , đáng thương nói không chịu , tôi mới tha.
Kích thích vãi.
Hôm tôi chuyển cho ba tôi một nghìn tệ, tha thiết xin ông chịu cúi đầu trước mẹ tôi.
Không thì sống sao .
Nóng người lắm rồi.
8
Tiễn “Đức Phật” là mẹ tôi đi rồi, đời sống lại bình lặng như cũ.
thỉnh thoảng nhớ tới giấc mơ kia, tôi không kiềm được xuân tâm nhộn nhạo.
Sắp ba mươi đến nơi, còn như con gái mới lớn.
Tôi tự khinh .
đều tôi có ông chồng “hiền như 24 chữ hiếu”.
Đôi đi ăn còn gọi Hạ Dịch Minh – người tới đón tôi tan làm – ngồi lại luôn, nửa đùa nửa thật giục chúng tôi làm đám cưới, bảo bao lì xì nóng tay lắm rồi.
Hạ Dịch Minh xã giao mượt như bay, nhanh chóng hòa nhập của tôi, trông như anh mới là sếp của họ.
Tôi chợt nhận ra chưa từng gặp của anh.
Tôi :
“Bình thường tan làm các anh không tụ tập à?
Thấy anh mấy đi.
Tiền tiêu vặt không đủ sao?”
Hạ Dịch Minh cười:
“Đi ăn thì vẫn đủ.”
“Thế sao không đi?
Không khéo người ta tưởng anh khó gần?”
“Không đâu.”
Anh nghiêm túc.
“Anh nói phải về nấu cơm cho vợ.
Họ khen anh là ‘ vợ mẫu mực’.”
Tôi quay mặt đi, khóe môi cong vút:
“Lần cứ đi đi.
Tôi ăn tạm rồi đi metro về.”
Anh ý.
Tổ của anh hoàn thành một dự án dây dưa đã lâu, tổ trưởng mời nhóm đi ăn.
Hạ Dịch Minh nhắn báo tôi này, tôi tưởng anh thông báo, ai dè anh khăng khăng rủ tôi đi cùng.
“? Thế có kỳ không?”
“Tổ trưởng bảo anh là công thần chính, anh không đi, bảo dắt em theo.”
“… Hình tượng ‘ vợ’ của anh thấm vào lòng người rồi đấy, đến lúc gỡ gạc lại chút rồi.”
“Đi ăn mà không hăng hái là nhận thức có vấn đề.”
Được thôi.
Nể anh vòng xa đón tôi đúng giờ, tôi miễn cưỡng lao ra khỏi văn phòng.
của anh đều thân thiện, trừ một cô gái trẻ thỉnh thoảng liếc tôi đánh giá.
Trực giác phụ nữ chuẩn ghê.
Tôi khẽ Hạ Dịch Minh:
“Cô ấy cũng là à?”
“Không.
Là phụ trách bên A của dự án.
Hôm nay tiện vào công ty, tổ trưởng mời luôn.”
Tôi gật gù:
“Bảo sao anh là công thần.
Có phải cái mặt này làm mê đắm ‘ba’ bên A không?”
Hạ Dịch Minh cười:
“Em nên tin vào năng lực của anh.”
Tổ trưởng đùa tôi, nói thấy Hạ Dịch Minh bị tôi “quản” ngoan như cún, còn tưởng tôi dữ dằn lắm.
Tôi cười, nâng ly mời anh ta một cái, ơn sự chăm sóc thường ngày.
Trong lúc cụng ly đổi chỗ, Hạ Dịch Minh đã gắp cho tôi kha khá món tôi thích.
Ánh mắt mọi người đầy trêu trọc, như thể đã mường tượng cảnh anh bị bóc lột ở .
Tôi bảo anh tự ăn, đừng lo cho tôi, rồi đứng dậy vào vệ sinh.
Vừa ra thì gặp cô phụ trách bên A, hình như tên Chu Hủ.
Cô soi xong gương, quay lại nhìn tôi.
Đột nhiên cô đầu cuối:
“Chị hiểu rõ Hạ Dịch Minh không?”
Nhìn ánh mắt hơi khiêu khích của cô, trong đầu tôi vụt qua muôn vàn suy đoán, cuối cùng còn lại một câu khó hiểu:
“Cô có gì không?”
Chu Hủ cười khó đoán:
“Nãy giờ tôi đã nhìn ra rồi.
Chị gì về anh ta .”
Không đợi tôi đáp, cô cầm chiếc túi hàng hiệu, trước rời đi vứt lại một câu nhẹ bẫng:
“Các người, là kết hôn giả hay kiểu gì thì rồi cũng ly?”
9
Tâm trạng tôi không tốt.
Bởi tôi thấy Chu Hủ nói đúng quá nửa.
Về đến , tôi ủ rũ Hạ Dịch Minh:
“Cô tên Chu Hủ đó là tiểu thư giàu hả? Trông có vẻ lắm tiền.”
Hạ Dịch Minh hơi nghi hoặc, vẫn trả lời thật:
“Ba cô ấy là tổng giám đốc bên công ty họ.
Sao tự nhiên em này?”
Nhìn gương mặt tuấn tú vô hại kia, tôi bỗng cáu, đưa tay véo mạnh má phải của anh.
“Tiểu phú bà người ta để ý anh, tới đây đào góc tường tôi, còn bảo tôi gì về anh.”
Hạ Dịch Minh đưa quả táo đã gọt cho tôi, thế chỗ cho cái má tội của anh.
“Xàm hết sức,” anh mặt không xúc, nhặt quả táo khác tiếp tục gọt, “rõ ràng em còn … kích cỡ của anh.”
Miếng táo tôi vừa cắn phun ra luôn, cái điều khiển TV bay thẳng vào lưng anh:
“Hạ Dịch Minh! Anh định bới mãi đó ra à!”
Anh nhướng mày, cười kiểu rất đáng ăn đòn:
“Sao? Anh nói sai hả?
Mặt em đỏ gì thế?”
Tôi văng tục.
“Không xem , chán quá, tôi đi ngủ.”
“Mới chín giờ, em ngủ à?”
Anh nhặt điều khiển.
“Anh giới thiệu kinh dị này, 《Final Destination – Lưỡi Hái Tử Thần》, xem không?”
“Tôi không xem ma.”
“Không có ma, mà anh đảm bảo rất hay.”
Tôi nửa tin nửa ngờ ngồi .
Đến hết, người tôi co ro thành một cục trong ngực anh, run bắn, mồ hôi lạnh chảy ròng.
anh lười nhác mà còn phảng phất ý cười:
“Sao, anh không lừa em nhé?
Đâu có ma, mà rất kích thích đúng không?”
Tôi khóc, cái này còn đáng hơn ma, hiệu ứng rùng rợn kéo max luôn được không.
Tôi còn thấy con dao gọt hoa quả trên bàn như sắp tự bay tới đâm tôi vậy.
“Mười giờ rưỡi rồi, đi tắm ngủ thôi.”
Anh nhúc nhích cánh tay, phát hiện bị tôi bấu chặt không rút ra .
“Hạ… Hạ Dịch Minh, tôi yêu cầu này hơi quá, tối nay anh có thể ngủ tôi… được không…”
Càng nói tôi càng nhỏ dần, cuối cùng dày mặt quàng tay ôm cổ anh, vùi mặt vào hõm vai anh.
“Tôi tăng tiền tiêu vặt cho anh.”
Anh thấp cười:
“Anh bán nghệ không bán thân.”
“Tôi không quan tâm, là anh bắt tôi xem, anh phải chịu trách nhiệm!”
“Em đến vậy, sao còn cố xem tới cuối?”
“Tò mò…”
Vai anh run vì cười, tôi bực quá cắn một cái lên cổ anh.
Anh khựng thở, kéo tôi ra.
“Đừng cắn bậy.”
Anh đứng dậy.
“Mau đi tắm, tắm xong anh ngủ em.”
Tôi đỏ mặt chạy về phòng ngủ.
Anh tắm ở phòng ngoài, tôi sấy tóc xong thì anh cũng mở cửa bước vào.
Đã quyết ngủ , tắt đèn xong tôi tay chân cùng lúc chui vào lòng anh.
Có lẽ nhớ lần trước ngủ giữa hai đứa còn đủ khoảng trống cho một người chen vào, anh dịu dàng vỗ lưng tôi.
“ đến thế à?”
“Ừm…”
Anh khẽ thở dài:
“Lỗi anh.
này không dẫn em coi kinh dị .”
Tôi gật đầu.
Anh nói tiếp:
“Coi như bồi thường, mấy ngày tới anh ngủ em, được không?”
Tôi ngạc nhiên ngẩng đầu.
Trong bóng tối thấy rõ gì, tôi lại giác anh cũng đang nhìn tôi, ánh nhìn hơi nóng.
Hương trên người anh phủ kín chóp mũi, tim tôi bỗng dậy lên giác lạ lùng, thấy đâu đó không ổn, miệng nhanh hơn não.
“Được.”
còn lộ vẻ phấn khích.
Anh đặt tay tôi đang bám vai anh eo , dịch người, đổi tư thế cho thoải mái.
Rõ là cố ý tạo điều kiện cho tôi chiếm tiện nghi chứ gì.
Tôi không nghĩ nhiều, móng vuốt xấu xa chộp mạnh một cái lên cơ bụng anh.
“Sao thế?”
“Không ngủ được, chuyển hướng chú ý.”
Anh bất lực dời tay tôi ra, im lặng một lúc, thở dài khe khẽ:
“Không sớm , để lần .”
Trong lòng anh, tôi hẳn là một con sói đói thấy mồi.
“… Anh nghĩ nhiều rồi.”
Tôi xoay lưng về phía anh, đưa tay ôm ngực, cố trấn tĩnh trái tim đang phi như ngựa lồng.
10
Được rồi, tôi thừa nhận, tôi sa vào rồi.
Suy nghĩ rất lâu, tôi nói , tôi theo đuổi Hạ Dịch Minh.
gõ roèn rẹt một tràng giáo huấn, tóm lại là: cô ấy bảo tôi bị bệnh.
Tôi buồn bã nhìn cô ấy.
Cô ấy đành thở dài nhận mệnh:
“Tôi cô sớm muộn cũng không giữ .
Thế còn anh ta, thái độ sao?”
Tôi nghiến răng:
“Hạ Dịch Minh, tên khác là Liễu Hạ Huệ.
Tôi ngủ trong lòng mà anh ta không hề phản ứng, còn cấm tôi động lung tung.”
hất mí mắt, ném tôi cái nhìn chán chường:
“Bộ dạng cô ở thì ăn rồi nằm, đầu bù như ổ gà, mặc đen đầu tới chân.
Tôi mà là đàn ông, tôi cũng hết hứng.”