Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/5flJppS4FW
Camera Wifi Trong Nhà EZVIZ C6N Pro C6N G1 H6C Pro H1C 3MP 5MP 8MP 2K 3K 4K Đàm Thoại 2 Chiều Xoay 360 Độ
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
“Đừng mắng nữa, đừng mắng nữa.”
Thế là Từ Hoan lôi tôi dạo trung tâm thương mại suốt một buổi chiều, thề làm mới toàn bộ tủ đồ của tôi.
Về khuya.
Tôi xách lỉnh kỉnh đứng trước cửa, hết nổi lực, bèn gọi to Hạ Dịch Minh ra khiêng giúp.
Dạo anh bận, tan làm về là ngồi trước máy gõ phím, đeo cặp kính gọng kim loại mảnh, áo thoải cổ lộ xương quai xanh tinh tế, nhảy nhót đúng gu thẩm mỹ của tôi.
Ôi, sợ một ngày nào tôi không nhịn xử anh luôn.
Gọi mấy tiếng liền, anh mới từ thư phòng bước ra.
Nhìn chiếc sơ mi kiểu Pháp và ngắn ôm dáng mới trên người tôi, anh khẽ nhíu mày:
“Đi mua đồ ?”
Phản ứng làm tôi hụt hẫng.
Rõ ràng cả Từ Hoan – người vốn keo kiệt lời khen – bộ tôn eo tôn lắm.
Tôi ậm ừ, đưa hết túi cho anh, tự thay giày ở sảnh.
Anh lật mấy túi:
“Không em không thích mặc sao, hôm nay mua nhiều thế?”
“Đổi phong cách chút không ?” Tôi trợn mắt.
“Tôi mặc không đẹp hả?”
Anh do dự một lát:
“Đẹp.”
“Đừng gượng.
Không muốn khen thì thôi.”
“Không .” Anh rũ mắt.
“Chỉ là… em mua… ngắn.”
Tôi lẹp kẹp dép đi vào:
“Ngắn mới tôn .”
“Đi làm mặc ngắn bất tiện.”
Tôi quay lại lườm:
“Vậy tôi chỉ mặc ở cho anh xem?”
“ chứ.”
Khóe môi anh cong.
“Chỉ mặc ở .”
tôi vấp một cái, suýt đập vào bàn trà, anh nhanh tay đỡ eo tôi.
cạp cao, bàn tay anh đặt đúng chỗ thắt eo mảnh nhất.
Tôi mượn lực đứng vững, còn anh thì chưa buông.
Tôi anh thả ra, ngẩng đầu liền đâm thẳng qua mặt kính vào đôi mắt đen sâu thẳm của anh.
Anh thuận thế kéo tôi vào lòng, gỡ kính xuống, chậm rãi cúi đầu.
Sắp hôn rồi sao?
Sắp chưa?
Tôi cố đè khóe môi đang sắp nở, nhắm mắt lại.
Nụ hôn tưởng tượng mãi không rơi xuống, anh chỉ ghé sát cổ tôi hít một :
“Xịt nước hoa ?
Mùi ngấy, không bằng mùi sữa tắm của em.”
“… ”
Mệt thật sự.
Tôi nhắn cho Từ Hoan, tiền như đổ sông.
Hình như Hạ Dịch Minh bận lú, bình thường tinh quái, tới lúc mấu chốt lại chậm như rùa.
Từ Hoan khuyên tôi đừng nản, có lẽ anh chỉ đang quá tải công việc, tôi nấu một bữa đàng hoàng để an ủi.
Tôi hăm hở, dậy sớm nấu cháo cho anh.
Ai ngờ chợp mắt một tí, cháo trắng hóa… cháo nếp cẩm, mùi khê tràn khắp bếp.
Nhấc nắp nồi lên, Hạ Dịch Minh im lặng.
Tôi rón rén đứng lưng hỏi:
“Còn cứu không?”
Anh quay lại:
“Thay đồ đi, anh đưa em ra ngoài ăn sáng.
Chiều nhớ nhắc anh mua nồi mới.”
“…”
11.
Những trò vòng vo màu mè quả nhiên không hợp tôi, tôi quyết chơi thẳng. Sinh nhật của Hạ Dịch Minh sắp , tôi là cơ hội tốt.
Từ Hoan hỏi tôi thế nào, tôi nhắn cho cô ấy bốn chữ —— “đơn giản thô bạo”.
Chưa kịp bàn sâu, một khác làm tôi phân tâm.
Câu hỏi: Nếu trai cũ bỗng dưng “nhảy dù” thành sếp trực tiếp của thì làm sao? Hơn nữa hai người lại chia tay cực kỳ khó , ngay hôm tôi dội thẳng một ly vang đỏ lên người anh ta, mắng cho một trận thậm tệ rồi chia tay.
Khi Dụ Trạch ngồi vào ghế giám đốc, tôi thậm chí cảm thấy cơ mặt mình đang co giật, nụ lúc còn khó hơn cả tiếng khóc của quỷ.
Dường như Dụ Trạch sớm tôi làm ở đây, nên khi thấy tôi không hề ngạc nhiên, còn mỉm nhạt.
Xong, thất nghiệp xa.
Tan ca, tôi trốn luôn, Hạ Dịch Minh họp, tôi không chờ, bắt taxi về .
Lòng rối tung. Khi Hạ Dịch Minh về, tôi đang ngồi co gối trên sofa, trơ mắt nhìn mấy lon bia rỗng.
Anh ngồi xuống cạnh tôi, quan sát một lát:
“Sao uống rượu ở thế , có gì ?”
Tôi mếu máo:
“Hạ Dịch Minh, tôi sắp mất việc rồi, nuôi anh không nổi nữa.”
Không có ảo giác, khóe môi anh như nhếch lên. Anh xoa tóc tôi, dịu dàng:
“Không sao, anh vừa thăng chức, lương gấp đôi, không cần em nuôi nữa.”
“Thăng chức? Bao giờ vậy?” Tôi bật thẳng người dậy. “ sao dạo anh bận thế.”
“ nói .” Anh dọn lon bia trên bàn.
“Em kể đi, sao lại nghĩ sẽ mất việc?”
Tôi thở dài:
“Chỉ là cảm giác thôi. trai cũ mà làm sếp trực tiếp, có kết cục tốt.”
Động tác của Hạ Dịch Minh khựng lại:
“ trai cũ?”
Thế là tôi kể anh nghe Dụ Trạch. Thực ra chỉ là câu cũ rích.
Tôi và Dụ Trạch quen nhau từ năm hai, yêu nhau ba năm. Tôi đi làm khi tốt nghiệp, anh ta học cao học. Ban đầu chờ anh học xong sẽ cưới, ai ngờ gần tốt nghiệp anh lại ra nước ngoài, tận ngày cuối mới nói tôi.
một hàng Tây có không khí cực đẹp, từ đầy tràn mong đợi tôi hóa thất vọng tột độ, tự thấy mình như một con hề. Tôi tức điên, dội cả chai rượu lên người anh ta, mắng xối xả rồi chia tay.
Nói đây, tôi nghẹn muốn khóc:
“Sớm có ngày anh ta làm sếp mình, lúc tôi ít dội rượu, ít mắng hơn rồi. Giờ thì hay rồi, chắn anh ta sẽ chèn ép tôi…”
Hạ Dịch Minh dở khóc dở :
“Anh ta nhỏ mọn vậy?”
“Anh ta nhỏ mọn lắm! Yêu nhau mà hay ghen bóng gió. Tôi chỉ dẫn một thực tập sinh, anh ta làm ầm ĩ, còn tìm thằng bé gây sự. Tôi cứ tưởng vì anh ta để ý tôi, hóa ra cuối cùng nói câu nào bỏ đi…”
Thấy mặt Hạ Dịch Minh ngày càng khó , tôi điều ngậm miệng.
“Giang Ninh, em còn chưa quên anh ta?”
“Tôi không, chỉ là…”
Tiếng gõ cửa cắt ngang. Hạ Dịch Minh nhìn tôi sâu một cái rồi đi mở. Hai phút , anh cầm một hộp bưu kiện bước vào.
“Em mua ?”
“Không, dạo tôi có đặt gì đâu.”
Anh xoay mặt có phiếu gửi:
“Người nhận ghi tên anh, nhưng số điện thoại là của em.”
Tôi ngơ ngác:
“Anh mở ra xem đi, tôi không nhớ.”
Anh cầm kéo rạch băng dán, nhanh chóng bóc hết lớp ngoài.
Thấy chiếc hộp hồng bên , linh cảm xấu dâng lên. Khi Hạ Dịch Minh rũ ra món đồ giống quần áo kia, cả không khí lập tức lặng im.
12.
Áo ngủ dây ren xuyên thấu suốt!
Mỏng như cánh ve, mặc hay không mặc khác gì đâu!
Hạ Dịch Minh nhướn mày nhìn tôi, ba chữ “đồ lưu manh” sáng rực mắt, tố cáo tôi thẳng thừng.
Mặt tôi đỏ như gan heo, giật lại món đồ tay anh, vội thanh minh:
“Không tôi mua! Tôi có thể cho anh lịch sử mua sắm.”
Anh khoát tay, kiểu “hiểu rồi”.
Tôi nghẹn họng, chạy trần vào phòng lấy điện thoại, vừa mở khóa thấy tin nhắn của Từ Hoan.
“Bộ đồ tôi mua cho giao rồi, mở chưa? hay Hạ Dịch Minh mở? Tôi còn cố ý sửa tên thành anh ta, đủ đơn giản thô bạo chưa?”
“… độc thật.”
“ ngại, nên chị em ra tay giúp. Thành công thì nhớ khao.”
Tôi vừa giải thích Hạ Dịch Minh thì phát hiện anh đứng lưng cầm dép. Tôi không nghĩ nhiều, lập tức bán đứng Từ Hoan:
“Là Từ Hoan làm, liên quan tôi.”
Anh chìa tay:
“Đưa điện thoại.”
Tôi hoảng hốt, không đời nào. Con gái thân nói gì nhau, nhiều thứ chết không cho đàn ông đọc.
“Không !” Tôi giấu điện thoại ra . “Đây là riêng tư.”
Anh bước lên giật, tôi lùi lại, trượt ngã lên giường. Anh hứng thú, nhào tới tiếp tục tranh.
Thấy anh không bỏ cuộc, đầu tôi nóng lên, kéo cổ áo, nhét điện thoại vào , trừng mắt thách thức.
Anh khựng lại, tay lơ lửng. Rồi vành tai đỏ bừng. Gần quá nên tôi thấy rõ.
Người luôn thong dong như anh ngượng? Tôi như phát hiện châu lục mới, nhổm dậy, thổi khẽ một vào tai anh.
Anh bật dậy ngay, còn tôi thì chưa nỡ tha, ôm ngực hỏi:
“Hạ Dịch Minh, sao tai anh đỏ thế? Nóng ?”
Anh nhạt:
“Bộ đồ ngủ mới tối nay mặc không? Không mặc thì anh giặt hộ.”
“… ” Tôi ngu gì chọc vào, trình độ của tôi sao bì anh.
“Để tôi Từ Hoan trả hàng.”
“Em không thử mặc một lần? Nhỡ vừa người thì sao?” Anh nháy mắt.
Tôi cầm dép giơ lên, anh thức thời ngậm miệng, ngoan ngoãn chui vào bếp nấu cơm.