Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/5flJppS4FW
Camera Wifi Trong Nhà EZVIZ C6N Pro C6N G1 H6C Pro H1C 3MP 5MP 8MP 2K 3K 4K Đàm Thoại 2 Chiều Xoay 360 Độ
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Tôi mở lại khung chat Hoan, ghi âm một phút chửi xối xả, kịp nhận phản hồi có thông báo kết bạn.
Là Dụ .
Ban đầu tôi muốn mặc kệ, nhưng tôi hiểu anh ta, nếu tôi không đồng ý, ngày mai anh ta sẽ tận công ty tìm tôi.
Tôi không muốn làm đề tài tám chuyện văn phòng, do dự một hồi, cuối cùng nhấn chấp nhận.
Tin nhắn ngay:
“Ninh Ninh, chúng ta nói chuyện đi.”
“Anh nói.”
“Mai tối em rảnh không, anh mời ăn cơm.”
“Có gì nói trên mạng, Dụ tổng, giờ gặp riêng không tiện.”
Một gọi thoại , tôi dập luôn.
“Dụ tổng, anh chắc biết tôi kết hôn rồi chứ?”
“Ninh Ninh, chúng ta giờ là đồng nghiệp. Em định cứ để tình trạng khó xử thế này à? Gặp mặt đi.”
Không còn cách nào, để giữ công việc, tôi đồng ý.
13.
Sắp tan ca, tôi nhắn cho Hạ Dịch Minh rằng tối nay tôi tăng ca, bảo anh khỏi phải đón cũng đừng nấu cơm.
Dụ muốn hẹn ở nhà hàng Tây năm xưa, tôi chối, đổi sang một quán quen thường lui .
Vẫn thấy gượng gạo, gọi món xong tôi cứ ôm điện thoại nói chuyện Hoan để phân tán.
“Ninh Ninh.” – Dụ gọi tôi.
Tôi ngẩng đầu nhìn.
“Tôi nói rồi, chuyện em kết hôn.”
“Ừ.”
“Sao không làm đám cưới? bảo em anh ta một tháng đăng ký. Em sự thích anh ta sao? Hiểu rõ con người anh ta không?”
“Anh đối xử tôi rất tốt.”
“Ninh Ninh,” ánh mắt Dụ dán vào tôi, “em đang giận dỗi tôi phải không?”
Tôi bỗng thấy buồn :
“Anh nghĩ nhiều rồi. Nếu giận anh, tôi đâu đợi bốn năm mới kết hôn. Gặp đúng người, cưới vội có gì lạ.”
ẩn ý trong lời tôi, mặt anh ta tái đi vài phần.
“Ninh Ninh, lúc tôi có gì trong tay, nhưng tôi muốn cho em sống tốt hơn. Cơ hội kia rất khó, tôi không biết phải giải thích thế nào. Chỉ đi rồi về, tôi sẽ có đãi ngộ vượt trội. Nhưng em đợi tôi quá lâu, tôi sợ em không đồng ý nên…”
Tôi cắt ngang:
“Dụ , anh rõ lý do tôi chia tay anh. Trong kế hoạch tương lai của anh, tôi lúc nào cũng chỉ là một phần có cũng , không có cũng sao. Tôi không vị trí mơ hồ thế.”
Anh ta khổ:
“Vậy nên em đi lấy một người mọi thứ phải dựa vào em?”
Tôi vốn định để giảng hòa, nhưng anh ta hạ thấp Hạ Dịch Minh, lửa trong tôi bùng .
“Tôi không biết anh chuyện đâu, nhưng chồng tôi tuyệt đối không phải loại người các anh nói. Tôi tưởng hôm nay gặp sẽ nhận lời chúc phúc của anh, nhưng nếu anh mang mục đích khác, xin lỗi, bữa cơm này khỏi tiếp tục.”
Tôi xách túi đứng dậy rời đi, Dụ nắm tay tôi, chặn đường, cố giãy dụa lần cuối:
“Ngay cả nhẫn cưới anh ta cũng không mua cho em, đây là hôn nhân em muốn sao?”
“Dụ , anh từng tìm hiểu tôi ?” Tôi rút tay lại.
“Tôi bao giờ coi trọng mấy thứ . Anh chiều chuộng, chăm lo cho tôi, sống bên anh đơn giản mà vui vẻ, thế là đủ.”
Tôi đẩy anh ta sang một bên:
“Nhưng cảm ơn, anh nhắc tôi, sống thỉnh thoảng cũng một chút nghi thức. Sinh nhật chồng tôi sắp rồi, tôi phải đi mua quà cho anh . Tạm biệt, Dụ tổng.”
Chọn xong quà cho Hạ Dịch Minh ở một quầy hàng, tâm trạng tôi mới khá hơn. Tôi tính mua thêm chút đồ ăn bất ngờ gặp một nữ đồng nghiệp của anh đang đi dạo cùng bạn trai.
Tôi chào:
“Trùng hợp ghê, Tiểu Phương, hẹn hò à?”
Phương Tĩnh cũng nhận ra tôi, mỉm vẫy tay:
“Ninh .”
Cô nhìn ra sau lưng tôi, rồi hỏi:
“Ninh đi một mình à, Tổng Giám đốc Hạ không đi cùng sao?”
Tay tôi đang thanh toán chợt khựng lại, đầu:
“Hạ… gì cơ?”
Phương Tĩnh cũng sững người, sau ngộ ra, :
“Ôi, Ninh , chúng tôi đều biết rồi, khỏi giả vờ.”
Tôi càng rối:
“Biết cái gì? Là chuyện Hạ Dịch Minh thăng chức à?”
Nụ Phương Tĩnh đông cứng, lắp bắp:
“Ninh , lẽ… lẽ sự không biết?”
“…”
Tôi lặng lẽ mở cửa phòng, phòng khách tối om.
Đèn nhỏ ở tiền sảnh còn sáng, tôi đổi giày xong đi thẳng về phòng ngủ, hoàn toàn không để ý trên sofa có người đang ngồi.
“Sao về muộn vậy?” Hạ Dịch Minh đèn phòng khách. “Đi đâu?”
Tôi nheo mắt cho quen ánh sáng: “Đi dạo phố.”
“Một mình?”
Tôi đầu nhìn Hạ Dịch Minh.
Anh tắm xong thay đồ ngủ.
Nhớ lại dáng vẻ anh xót khi bỏ tiền, tôi chợt không biết nên đối mặt anh bằng nét mặt gì.
“Ừ.”
Hạ Dịch Minh sải bước trước mặt tôi, tôi cảm thấy trên người anh đè nén một luồng giận.
Tôi còn nổi nóng, anh “lấn ”.
Tôi đưa tay đẩy anh: “Tránh ra, tôi muốn nghỉ.”
Hạ Dịch Minh không nhúc nhích, lấy điện thoại mở một bức ảnh dí trước mặt tôi: “Tăng ca? Một mình đi dạo?”
là ảnh tôi bị Dụ nắm cổ tay trong nhà hàng.
Tôi nhớ lại, lúc bước vào nhà hàng, tôi vừa hay lướt qua Chu Hủ.
Vì không thân, nên thèm nhìn nhau một cái.
Tôi lười đôi co Hạ Dịch Minh.
Anh không tránh tôi đi vòng.
Vừa bước một bước bị anh giữ cánh tay.
“Giang Ninh, em không định giải thích à?”
“Có gì để giải thích.”
Hạ Dịch Minh bị tôi chọc giận, tay dùng thêm lực, véo đau tôi: “Giang Ninh, em coi anh là gì, kẻ hô là đuổi là đi à? Sao, bạn trai cũ lại tìm em, em liền không anh nữa?”
Tôi tức , giật phắt tay khỏi kiềm chế của anh.
“Hạ Dịch Minh, anh có tư cách gì tra hỏi tôi?
Còn anh coi tôi là gì, công cụ để anh rảnh rỗi ‘trải nghiệm sống’ à?”
Tôi ngẩng đầu, thấy ánh mắt anh giận chuyển sang bối rối.
“Ngài Hạ, anh từng nói tôi rằng ông chủ lớn của công ty các anh cũng họ Hạ, còn trùng tên cha anh.”
“Giang Ninh, chuyện không em nghĩ…”
“Tôi mệt rồi, có gì để mai nói.”
Tôi muốn lách qua anh, nhưng anh vẫn đeo bám.
Giằng co một hồi, túi tôi rơi xuống đất, một chiếc vuông lăn ra ngoài.
Mặt Hạ Dịch Minh sầm lại hẳn.
Anh nhặt , ánh mắt trầm hẳn nhìn tôi: “Cái gì đây?”
“Tự anh không nhìn à?”
Ngón tay anh bóp chiếc trắng bệch: “Là nhẫn đúng không?”
Tôi không tiếng.
“Anh ta tặng em? Em nhận rồi?”
Tôi không nhịn nổi: “Hạ Dịch Minh, trong anh tôi là loại… ưm…”
Chiếc bị ném trở lại đất, Hạ Dịch Minh đẩy tôi áp vào tường, không cho tôi nói hết, giữ gáy tôi rồi hôn xuống.
Anh vốn là người điềm tĩnh, nhưng nụ hôn này cuồng dại và nóng bỏng.
Tôi gần chịu không nổi, ra vài tiếng rên, lại bị anh giữ hai tay, hôn càng sâu.
Kết thúc, tôi thở hổn hển, nước mắt cũng ứa ra.
Nhìn đôi mắt đỏ hoe của tôi, anh kéo tôi vào .
Im lặng lâu, anh khẽ nói: “Xin lỗi.”
Giọng mềm và khàn, đâm thẳng vào chỗ mềm nhất trong tim tôi.
Vòng tay anh không dùng lực, tôi dễ dàng đẩy ra.
Anh cụp mắt che đi mất mát, siết nắm tay, nhìn tôi cúi xuống nhặt chiếc .
Cuối cùng tôi mềm .
Tôi mở , giơ trước mặt anh, cố chấp đi: “Cho anh tự xem rồi .”
Anh đoán đúng, bên trong đúng là nhẫn.
Nhưng là nhẫn tôi mua cho anh, coi quà sinh nhật, cũng là lời tỏ tình của tôi.
Hạ Dịch Minh vẫn phản ứng.
Tôi lại nhìn, đôi mắt đen của anh nhìn chằm chằm tôi, muốn đốt thủng một lỗ trên người tôi.
Tôi hơi bực: “Còn không nhìn ra à? Đây là nhẫn nam, nhẫn nam!”
Y bộ não anh treo máy, tôi bực quá túm tay anh, lấy nhẫn đeo vào ngón áp út của anh: “Sao, ngài Hạ nhiều tiền không ưng cái nhẫn hơn mười ngàn tôi mua? Không ưng cũng phải đeo.
Sổ đỏ nhỏ in rõ rành rành anh là người của tôi, anh không có quyền chọn…”
Tôi còn lải nhải dở bị Hạ Dịch Minh kéo vào lần nữa.
Lần này ôm rất , tôi rõ nhịp tim rắn rỏi của anh.
Giọng anh khàn: “Em không giận anh nữa?”
“Giận, tôi sắp điên vì giận.”
Tôi trợn mắt.
“Đi ngang miệng cống tôi tức suýt quăng nhẫn xuống .
Nghĩ chuyện giờ tôi còn không nuôi nổi anh, lại không dám hoang phí.”
Hạ Dịch Minh khẽ: “Nuôi nổi chứ, có tiền là ba anh, đâu phải anh.
Ông muốn làm sếp treo, lại bóc lột anh.
Anh bị ép thôi, ra anh không muốn cố nữa.”
“Hai cha con các anh đừng nói nhau.”
Tôi lầm bầm.
“Quả là mở mang tầm mắt.”
“Đừng giận nữa nhé.”
Anh tựa trán vào tôi.
“Giờ anh kiếm nhiều rồi, anh chủ động nộp thẻ lương.”
“Ai thèm thẻ lương của anh.”
“Vậy anh nộp người.”
“Ai thèm người anh…”
Tôi khựng lại.
“Anh nói không?”
Hạ Dịch Minh bế thốc tôi : “Anh biết em thèm anh lâu rồi.”
“Không không, không phải.”
Tôi túm áo anh.
“Hôm nay sự mệt, để hôm khác.”
“Đồ ngủ mới chuẩn bị cho em rồi.”
Anh hôn môi tôi, lời nói mơ hồ.
“Mặc cho anh xem.”
(Hết)