Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/16x5EGY4t

Quạt mini GOOJODOQ 100 tốc độ gió có thể điều chỉnh màn hình kỹ thuật số cầm tay

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 6 - Kết Hôn Khó Đỡ Với Chàng Nghèo

này tôi mới biết, lúc ấy Hạ Dịch Minh thật sự nghèo.

Không chỉ dốc hết tiền tiết kiệm trả nợ, anh còn mượn kha khá của ba .

Mẹ Hạ kể, trông anh có vẻ dễ nói chuyện, tính lại cứng .

Bà và ba Hạ làm lụng nửa đời, trải sẵn con đường dễ đi cho anh, anh nhất quyết không chịu.

Tôi sofa xem ảnh thời nhỏ của Hạ Dịch Minh, còn anh và cô bảo mẫu đang bận trong bếp.

À đúng, đây là bố mẹ anh – biệt thự đơn lập có cả vườn và hồ bơi.

Hạ Dịch Minh lúc nhỏ rất ngoan, gầy trắng, chỉ là nhìn có chút trầm.

Khác hẳn bây giờ.

Mẹ Hạ chỉ vào bức ảnh sinh nhật mười lăm tuổi của anh:

“Hôm ấy chồng tôi sự đang giai đoạn thăng, bận đến mức chân không chạm đất.

mua bánh giờ , nấu cả bàn đồ chờ chúng tôi.”

chồng tôi mừng .

Con người ta mười lăm mười sáu tuổi đều loạn, Dịch Minh lại rất hiểu chuyện.

nấu , còn chủ động làm việc .

hành cũng tốt, việc gì cũng chẳng khiến chúng tôi lo.”

chúng tôi vẫn bỏ qua cảm xúc thật của nó, tưởng cho nó vật chất tốt là đủ.

khi tốt đại , nó nhất quyết không vào công ty , cứ đòi ngoài khởi .

Ba nó giận , nói không ngờ kỳ phản nghịch tới muộn như vậy.”

Tôi không nhịn được bật cười, lật đến ảnh thời đại của Hạ Dịch Minh.

Ừm, gương kia quả có thêm mấy phần kiêu ngạo, đúng là rất đẹp trai.

Sao lại để tôi nhặt được nhỉ, tôi đắc.

Mẹ Hạ nói tiếp:

“Khởi lúc đầu khó .

chồng tôi là người đi , hiểu rất rõ.

Ba nó giúp, lại không chịu hạ , bèn điều kiện: nếu thất bại làm ở , nó đồng ý.”

“Cạnh tranh trong ngành khốc liệt.

khi bắt đầu, nó lại không nhận giúp đỡ của chúng tôi.

Mấy năm còn đỡ, hai năm nay cả ngành ảm đạm, công ty nhỏ của nó rốt cuộc không trụ .”

“Tài sản của nó lỗ sạch, ba nó bù phần còn lại, hớn hở chạy tới bắt nó .

Nó tức gửi hồ sơ đi phỏng vấn, vào làm nhân viên thường, nói đi làm thuê trả nợ.”

“Ba nó cũng bực, ngày ngày càm ràm nó gần ba mươi còn chưa có đối tượng, đòi sắp xếp mấy cô phù hợp, nghĩ rằng lập gia đình nó sẽ hết cố chấp.

Nó không chịu, còn đăng web xem mắt, gặp con.”

Mẹ Hạ mỉm cười, vén mấy sợi tóc bên tai cho tôi.

“Nó kể chúng tôi, chúng tôi không tin.

Làm gì có cô gái ngốc nào chẳng đòi hỏi gì.

Ban đầu chúng tôi tưởng nó nói hết tình hình gia đình cho con, nhờ con diễn cùng, ai ngờ thằng nhóc giấu tiệt.”

“Nó từng có một bạn gái, quen hồi đầu khởi .

chờ không đi tìm người giàu.

Còn con hay, bảo thích nó vì đảm đang, còn nói nguyện nuôi nó.”

Nghĩ đến những lời nói mẹ Hạ đó, tôi đỏ bừng, xấu hổ moi một căn hộ ba một sảnh tại chỗ.

Thấy tôi ngượng, mẹ Hạ cười dịu dàng:

“Ninh Ninh, con là đứa tốt, cưới được con là phúc của nó.

Con biết không, ba nó thấy cưới nó sống càng ngày càng thong thả, không nhịn được đích thân tới công ty lôi nó .

Tiếc là con không thấy cảnh đó, buồn cười .

Nghĩ lại tôi vẫn cười.”

Cảnh ấy, tôi dùng tưởng tượng bù vào:

Ba Hạ nghiêm túc túm cổ Hạ Dịch Minh đang trốn việc, đồng xung quanh run như cầy sấy không dám lên tiếng, Hạ Dịch Minh mắt ngấn nước tìm cứu viện vô vọng…

Tôi cười quá trớn, bèn “mời” nhân vật chính bằng trí não của xuất hiện.

Hạ Dịch Minh liếc tôi một cái, tôi lập tức chỉnh tề thẳng.

Anh rút album khỏi tôi: “ cơm.”

Mẹ Hạ trách yêu: “Lâu mới , con cũng không biết mẹ trò chuyện, chui vào bếp là mất tiêu.”

Hạ Dịch Minh nói: “Dạo này bận đến chẳng có thời gian nấu cho , con nhân dịp lấy lòng cô ấy.”

Vừa nói, anh vừa cố ý đưa trái qua mẹ Hạ.

Mẹ Hạ đứng dậy: “Được được , biết nhẫn con là mua, đừng khoe nữa.”

Khóe môi Hạ Dịch Minh cong lên.

Đi ngang qua anh, tôi không nhịn được lườm một cái: “Trẻ con vừa thôi?”

Anh ôm eo tôi, hôn “chụt” một cái lên má, ghé tai nói nhỏ: “Trẻ hay không, tối em không biết à?”

“Hạ Dịch Minh!” Tôi véo anh, liếc mẹ Hạ đã vào . “Thu liễm lại cho tôi!”

Anh cười khẽ hai tiếng, bàn vẫn mơn trớn eo tôi: “Làm sao đây, anh không kìm .”

Tưởng đâu kia anh là người quân tử không loạn lòng, hóa toàn giả vờ.

Cái váy ngủ dây kia, tôi anh dỗ ngon dỗ ngọt mặc một lần, một lần đã xé rách.

Mộng đời đúng là trái ngược.

Ngoài đời, người hiếp nói “đừng mà” đáng thương lại là tôi, không anh.

Tôi bỗng thấy bức bối, gạt anh: “Kìm không tối qua phụ mà ngủ, bình tĩnh vài hôm.”

tôi đẩy bất ngờ, mắt đen của anh thoáng ý ấm ức.

Chưa đợi anh nói thêm, tôi đã sải bước vào .

Quả không hổ là Hạ Dịch Minh.

Đêm đó anh nghĩ cách chặn ống thoát nước ở tắm ngoài, quấn áo choàng tắm gõ cửa tôi.

Đai áo buộc lỏng, lộ mảng ngực rắn chắc, vẻ ngoan ngoãn vô tội.

Biết thừa là cố tình, tôi vẫn nuốt nước bọt, mở cửa cho anh vào.

không hiểu sao tôi anh ấn vào bồn tắm, người anh bằng một tư thế mập mờ hết sức.

“Hạ Dịch Minh! Thả !”

Môi mỏng của anh trượt dọc cổ tôi, giọng trầm khàn quyến rũ cực kỳ: “Sao dưng đòi ngủ riêng, anh làm sai chỗ nào?”

… Sai ở chỗ anh khỏe quá mà không biết tiết chế, dằn tôi đến mỏi lưng đau vai.

ơi,” anh làm nũng, “coi như thưởng cho anh đi…”

“Thưởng gì?”

Anh vùi đầu vào cổ tôi: “Thưởng anh những ngày nay lặng lẽ chuẩn đám cưới của chúng ta.

Mai đi chụp ảnh cưới nhé?”

Tôi mềm lòng rụp xuống: “… Được.”

Hạ Dịch Minh lập tức động cởi chiếc áo ướt nước người tôi.

“Không , ý tôi là mai có thể đi…”

Anh chặn môi tôi, không cho tôi thêm cơ hội từ chối.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.

Gợi ý truyện hot cho bạn