Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9UtQfmKs4i

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
“Được rồi đi , anh đưa em tới phố sau ăn món thịt chiên giòn.”
Phát hiện ra tôi sững sờ, Tần Châu có vẻ hối hận vì vừa nổi giận, anh ta hạ giọng xuống.
Tôi gật đầu rồi mặc cho anh ta nắm lấy tay mình.
“Ơ? Anh ơi!”
Là cô gái lúc nãy đã mua phần bạch tuộc viên cuối .
Cô ấy chạy nhanh vài bước, thở hổn hển nhưng cười rạng rỡ.
Tôi hơi ngẩn người, như nhìn thấy mình lúc còn trẻ.
“ chị ấy muốn ăn thì cứ đưa cho chị ấy đi, người già yếu bệnh tật phụ nữ có thai luôn được ưu tiên mà.”
Nói rồi cô ta nháy mắt tinh nghịch với tôi.
Tôi tức quay sang nhìn Tần Châu.
Anh ta hơi nhíu mày, như vô khó chịu: “Cô ấy không cần, cô giữ lại mà ăn đi.”
Nói rồi Tần Châu kéo tôi lên xe rời khỏi đó nhanh chóng.
Ngay khi xe khởi động, chẳng hiểu sao tôi lại ngoái đầu nhìn lại.
Cô gái đó… thật sự có vài phần giống tôi.
02
Trên đường , Tần Châu xin lỗi tôi.
“Xin lỗi em, Diên Diên. Hôm anh ngày, vừa đến nhà đã bị em kéo đi, anh mệt quá nên mới không kiềm chế được tính khí.”
Anh ta nói một cách chân thành, như thực sự rất hối lỗi.
Tôi miễn cưỡng cười: “Không sao đâu.”
Tần Châu tưởng tôi không tin liền cuống lên, tranh thủ lúc dừng đèn đỏ nắm lấy tay tôi: “Diên Diên, anh hứa sau này sẽ không thế nữa.”
“Anh thật sự yêu em lắm, mỗi lần em giận anh còn sốt ruột hơn ai hết, chỉ muốn tự vả mình hai cái.”
Anh ta vừa nói vừa định làm thật, tôi vội cản lại: “Được rồi, em tin anh. Em cũng đang trong thời kỳ thai nghén, tâm trạng không tốt. Anh cứ lái xe đi, chú ý an toàn.”
Đêm ở Giang Thành đen đặc như mực, ngọn đèn trong lòng tôi cũng dần tắt ngúm.
Cảm giác bị người thân thiết nhất làm nhục mặt người khác lại một lần nữa ập đến tôi vừa kinh ngạc vừa nghẹn thở.
Chỉ còn lại một dấu hỏi to đùng luẩn quẩn trong đầu.
Tần Châu… thật sự không có tật giật mình sao?
03
Tần Châu mua cho tôi món thịt chiên giòn, còn mua thêm món tráng miệng tôi rất thích ở quán chè cũ.
Tay xách nách mang trở nhà, anh ta kịp cởi áo khoác đã lao thẳng vào phòng tắm.
điện thoại cũng mang theo vào đó.
Tiếng nước xối xả át đi mọi âm thanh.
Tôi suy nghĩ một lúc, mở trang Weibo thức của Đại học A.
Sắp đến 100 năm thành , gần đây trang đang tổ chức nhiều hoạt động trực tuyến.
Không ít người đăng ảnh chụp chung hoặc ảnh tự sướng.
Tôi lướt bài một, cuối cũng thấy gương mặt quen thuộc đó.
Nickname là “Bên Dòng Nước”.
Tiếp tục kéo xuống, cô gái này như làm truyền thông tự , có khá nhiều nội dung.
Lần theo manh mối, tôi tìm được các tài khoản mạng xã hội khác của cô ấy.
biết được cô là sinh viên năm 2 khoa Ngoại ngữ của Đại học A.
Tên cô ấy là Phùng Xảo Xảo.
Tôi một tài khoản phụ theo dõi cô ấy.
Làm xong tất , tôi lắc lắc cổ mới nhận ra cổ mình đã tê mỏi.
Mà trong phòng tắm, tiếng nước không ngừng.
Tần Châu ra.
04
Tôi không tìm thấy sơ hở nào của anh ta nhưng trực giác tôi không thể xua đi nghi ngờ trong lòng.
Khi nghi ngờ đã nảy mầm, nó sẽ nhanh chóng che kín bầu trời, nuốt chửng sự tin tưởng vốn có.
Có lẽ giai đoạn mang thai nhạy cảm, tôi nôn nghén càng lúc càng dữ dội.
Còn Tần Châu thì ngày càng đi sớm muộn, lý là công ty rộn.
Vì quá , anh ta thậm chí còn vắng mặt trong lần tôi đi khám thai.
“Gần đây em cũng không thấy khó chịu gì mà? Chỉ là khám định kỳ , tài xế đưa em đi nhé.”
Tôi mỉm cười gật đầu.
Nhưng tối hôm , “Bên Dòng Nước” đăng lên Weibo một dòng trạng thái:n“Ngày mai với chồng yêu ~ Chụt chụt~”
Tôi trả tiền cho tài xế rồi một mình đến cổng Đại học A sớm.
Cô gái đó đã xuất hiện.
Tóc xoăn to, mặc váy ngắn, gương mặt căng bóng như bôi một đống collagen.
Trẻ trung ngọt ngào, lại thêm chút quyến rũ của phụ nữ.
Chẳng mấy chốc cô đã nhảy cẫng lên, vui vẻ lao đến người đang tới.
Lòng tôi lạnh buốt.
Người đó, là cha của đứa bé trong bụng tôi, chồng hợp pháp của tôi – Tần Châu.
Nhìn cảnh hai người họ ôm nhau hôn cổng trường, tôi thở ra một hơi, buông lỏng bàn tay đang siết chặt vô lăng đến mức đau nhức.
Tần Châu, chúng ta không đội trời chung.
05
Tôi gọi cho thân – Tô Nhiễm.
Tô Nhiễm sau khi tốt nghiệp đã ở lại trường, hiện là nhân viên hành của Đại học A.
Năm là lễ 100 năm thành , cô ấy đến mức quay như chong chóng.
Tôi chợt nghĩ đến gì đó, liền hỏi: “Tôi có thể tham dự lễ của Đại học A không?”
“Đương nhiên rồi!” Tô Nhiễm hào hứng: “Cậu nổi tiếng lắm mà…”
“ được rồi,” tôi cắt ngang lời cô ấy: “Nhưng tôi muốn tham dự với tư cách là vợ của Tần Châu.”
Tô Nhiễm như kịp hiểu ra, tôi mỉm cười giải thích.
“ Tần Châu cũng sẽ đến.”
Nhưng khi tôi đề cập chuyện muốn Đại học A tham gia lễ với Tần Châu, anh ta lại cau mày.
“ đi thật sao? Anh không có ấn tượng tốt gì Đại học A…”
Tôi hiểu ý anh ta.
Hồi đại học vì gia cảnh của Tần Châu không tốt nên anh ta sống khá khép kín.
Nhưng ngoại hình thành tích của anh ta đều xuất sắc, sự đối đó nhiều người xa lánh.
Có kẻ còn cố tình báo cáo sai sự thật, cướp đi suất học bổng của anh ta.
Tôi khi ấy đang giúp giảng viên hướng dẫn, thấy chuyện không thuận mắt liền lên tiếng.
Suất học bổng mới được trả lại cho anh ta.
Đại học A với Tần Châu là chẳng ký ức gì đẹp đẽ.
Vậy thì, sao anh lại bao nuôi Phùng Xảo Xảo?
Tôi nén cảm giác ghê tởm trong lòng, mỉm cười tiếp tục đóng kịch với anh ta.
“Nhưng em muốn anh đi em mà.”
06
Thấy không nói lại được tôi, Tần Châu liền đổi sang lý khác.
“Gần đây anh lắm, chắc có thời gian. Đến lúc đó rồi tính.”
“ kiếm tiền mua sữa cho con chứ, chẳng lẽ bố vợ nuôi con anh à?”
Anh ta nửa đùa nửa thật.
Nhà tôi là có kiện.
khi kết hôn, bố tôi đã đưa cho Tần Châu 1 triệu.
“Đây là vốn khởi nghiệp của cậu. Trong vòng nửa năm, nhân đôi được số tiền này, cậu có thể cưới Diên Diên.”
như kỳ vọng, Tần Châu đã hoàn thành mục tiêu chỉ trong nửa năm.
Hiện tại công ty của anh ta đã được định giá hơn 100 triệu.
Sau khi bố tôi chức tổng giám đốc ra nước ngoài du lịch, em trai cha khác mẹ của tôi lên nắm quyền.
Mối quan hệ giữa tôi nhà mẹ đẻ dần lạnh nhạt.
Tần Châu… như cũng nhận ra đó.
“ anh không muốn đi nữa thì .”
Tôi cụp mắt, không còn hứng thú.
“Em vốn muốn anh ôn lại thời thanh xuân đại học… xem ra chẳng có cơ hội rồi.”
“Sẽ còn lần sau mà.”
Tần Châu dịu giọng dỗ dành tôi.
Nhưng tôi rõ ràng nhìn thấy trong mắt anh ta ánh lên một tia khao khát.
07
Ngày Đại học A tổ chức lễ , tôi tham dự với tư cách khách mời đặc biệt.
Hai ngày , Phùng Xảo Xảo đã đăng Weibo, nói rằng cô ta sẽ làm MC cho buổi lễ.
“Họ tràn đầy sức trẻ, họ không ngừng vươn lên…”
Cô gái mặc bộ lễ phục cầu kỳ quá mức, giọng nói vang vọng khắp hội trường.
“Tiếp theo, xin mời khách mời đặc biệt lên phát biểu.”
Tôi ngẩng đầu lên, lúc bắt gặp nụ cười ngọt ngào của cô ta.
ánh mắt đầy oán độc.
“Hôm , phu nhân của anh Châu – một bà nội trợ toàn thời gian kiêm mẹ bầu sẽ chia sẻ đôi lời với sinh viên Đại học A, không biết chị có gì muốn nói không?”
Thanh xuân bồng bột vốn đã chẳng thích nghe giáo .
Huống hồ khi nghe tôi là “nội trợ toàn thời gian”, bên dưới tức vang lên những tiếng xì xào phản đối.
Thầy cô phụ trách giữ trật tự rõ ràng hoảng hốt, liên tục ra hiệu cho Phùng Xảo Xảo.
Nhưng cô ta chẳng mảy may tâm, tươi cười đưa micro cho tôi.
Tôi mỉm cười, nhận lấy micro.
“Được lên sân khấu hôm thật sự là bất ngờ. Tôi chỉ muốn nói, mỗi người đều mang nhiều thân phận. Tôi vừa là mẹ bầu, cũng vừa là cây viết cộng tác cho báo Đại học A với bút danh Trục Hoa.”
hai năm tôi đã bắt đầu cộng tác cho báo trường.
Bút danh Trục Hoa đã có chút tiếng tăm.
Vừa nghe đến tên này, bên dưới bắt đầu xôn xao.
“Trời ơi! Trục Hoa là người đó hả?!”
“Đẹp thế này mà còn viết văn hay, nữ thần luôn!”
Sắc mặt Phùng Xảo Xảo tái lại.
Tôi mỉm cười: “ là ai không quan trọng, nhưng lợi ích có được là việc ăn cắp danh phận đang giấu giếm thì sớm muộn gì cũng bị coi là kẻ đáng khinh.”
“Khi muốn đi đường tắt, số phận đã ngầm đánh dấu cái giá trả.”
Tiếng vỗ tay vang dội hội trường.
Tôi quay sang Phùng Xảo Xảo đang mấp máy môi không thành tiếng: “Tôi sẽ không tha cho cô.”
08
Kết thúc buổi lễ, Phùng Xảo Xảo chen qua đám đông tìm đến tôi.
Bộ váy lễ phục thay, lớp voan cô ta đi lại cực kỳ khó khăn, trông khá chật vật.
“Tôi biết chị, Thẩm Thi Diên.”
Tôi im lặng.
Cô ta khẽ cười khẩy: “Tôi biết chị muốn nói tôi là tiểu tam không biết xấu hổ.”
“Xin lỗi chị nhé, ai cũng dùng bản lĩnh cạnh tranh. chị giữ được anh Châu thì anh ta có đến tìm tôi không?”
“Hãy tự xem lại mình đi, một cuộc hôn nhân dựa vào đứa con duy trì, tôi thấy xấu hổ thay chị.”
Cô ta ghé sát tai tôi, thì thầm: “Chị biết hôm chị đi khám thai, anh ấy ở chỗ tôi điên cuồng cỡ nào không?”
Tôi lạnh lùng nói: “Bộ váy chị mặc là Tần Châu mua không? Ban đầu anh ta định tặng tôi, nhưng tôi không cần.”
“Thật ra chị hơi lùn, mặc không hợp.”
Sắc mặt cô ta khựng lại, nhưng nhanh chóng cười nhạt kéo váy lên: “Chỉ là cái váy rách , tôi muốn thì thiếu gì!”
“Vả lại, tuổi trẻ mới là món trang sức quý giá nhất. Mấy bà bầu như chị thì dĩ nhiên dựa vào quần áo rồi.”
Tôi gật đầu: “ vậy. Nhưng cô nghĩ, khi cô già đi, liệu Tần Châu còn nuôi nổi cô không?”
“Thì sao?” Phùng Xảo Xảo đắc ý cười: “Ít ra hiện giờ tôi là người chiến thắng.”
“Có thể độc chiếm Tần Châu, người thất như chị khó chịu là tôi đã thắng rồi.”
Tôi khẽ cười: “Vậy sao?”
“ Tần Châu biết vì chị mà tôi tức giận đến mức ngất xỉu, chị đoán anh ta sẽ thế nào?”
“Tôi vừa gọi điện bảo Tần Châu đến đón. Giờ chắc anh ta đang trên đường rồi đấy.”
Sắc mặt Phùng Xảo Xảo thay đổi hẳn: “Chị định làm gì?”
“Không làm gì ,” tôi dùng lời cô ta đáp lại: “Chỉ muốn cô khó chịu .”