Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/3VcDXCRvwO

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
09
Vì quá xúc nên tôi bị ngất tạm thời, là Tô Nhiễm gọi xe cấp cứu đưa tôi viện.
Khi tỉnh lại, chỉ có Tô Nhiễm bên cạnh.
“Cậu tỉnh rồi , Tần Châu bị sĩ gọi đi rồi, cậu…”
Tô Nhiễm ngập ngừng, tôi mỉm cười vỗ nhẹ tay cô ấy: “ không .”
“ cậu không nói với sớm! Nếu biết con hồ ly là sinh viên Đại học , …”
“Được rồi, được rồi,” tôi dịu dàng dỗ dành cô, “Cậu còn không rõ , nào để chịu thiệt?”
Tô Nhiễm bật cười nước : “Đúng là không. Cậu là tốt nghiệp hạng ngành Tài chính, giỏi tính toán !”
Tôi mỉm cười.
Đúng , tôi từng là một ánh rực rỡ.
Là thiên kim tiểu thư của tập đoàn lớn, là nữ thần học bá của khoa Tài chính.
sau khi cưới Tần Châu, sau khi cha tôi hưu, hào quang dường như dần phai mờ.
Chỉ là… chỉ tôi biết, nó chưa từng biến mất.
Thẩm Thi Diên – không chịu lùi bước, sắc sảo mẫn tuệ vẫn còn .
Tôi nhắm lại: “ Tô Nhiễm, gọi Tần Châu .”
10
Khi Tần Châu bước , tôi uống thuốc.
Anh ta đứng bên cạnh tôi, mấy lần muốn nói lại thôi.
Cho đến khi tôi đặt ly nước xuống, bình thản nói: “Anh hẹn với sĩ đi, làm thủ tục phá thai. Rồi chúng ta ly hôn.”
Anh ta lập tức nắm chặt tay tôi, hốt hoảng: “Diên Diên, đừng mà, đừng như . Anh không biết cô ta lại to gan đến mức dám đến khiêu khích em.”
“Anh cắt đứt, cắt đứt hoàn toàn với cô ta! là con của chúng ta, chúng ta phải mất bao nhiêu năm mới có được đứa bé này, chẳng dễ dàng gì…”
Tôi bật cười, tiếng cười lạnh lẽo.
Không dễ dàng?
Anh cũng biết tôi mang thai vất vả đến nhường nào.
mà khi tôi mang thai, anh làm gì?
Qua lại với Phùng Xảo Xảo?
Tần Châu tôi không đáp, chậm rãi vòng tay ôm lấy eo tôi.
Anh áp tai lên bụng tôi.
Khẽ thì thầm: “Vợ , anh nghe con đạp rồi.”
“Chắc chắn con cũng không muốn rời xa chúng ta đâu. Em tha thứ cho anh lần này, được không?”
đàn ông trước vẫn đẹp trai như cũ, như chứa cả đại dương sâu thẳm đầy cảm.
Tôi khẽ hỏi: “ còn Phùng Xảo Xảo?”
Tần Châu chỉ ngập ngừng thoáng chốc: “Bảo cô ta nghỉ học, từ đâu đến thì quay .”
Một lúc lâu sau.
Tôi khẽ đáp: “Được.”
11
sĩ nói trạng sức khỏe gần của tôi không ổn, khuyên nên nhập viện nghỉ ngơi một thời gian.
những ngày này, Tần Châu cẩn thận chăm sóc tôi.
Ban ngày pha trà rót nước, ban đêm ngủ phòng nghỉ bên cạnh phòng bệnh.
Chiều hôm ấy, anh mang theo một túi đồ bước , mặt đầy niềm vui.
“Vợ , là hải sản em thích hồi đại học, anh mua Đại học .”
Vừa mở nắp, mùi hải sản thơm lừng lan khắp phòng.
Tôi và Tần Châu bắt đầu yêu nhau từ thời đại học.
Lúc anh ta còn nghèo, tôi vì giữ thể diện cho anh nên luôn cùng anh ăn cơm căn-tin, đi dạo trường.
hải sản rất đắt, nên dù thích tôi cũng chưa từng nhắc đến.
yêu thời sinh viên đơn giản lắm, chỉ cần một bát bắp là hạnh phúc.
Còn bây giờ vật chất đủ đầy, hải sản lại khiến tôi ngấy.
Tôi đặt bát xuống, buột miệng nói: “Mai chắc được xuất viện rồi nhỉ.”
“Được chứ, sĩ dặn là sau khi phải giữ tinh thần vui vẻ, vận nhẹ nhàng, bổ sung dinh dưỡng…”
Anh thao thao bất tuyệt, kể như đọc thuộc lòng mấy điều cần chú ý thai kỳ.
Tôi mỉm cười ngắt lời: “Được rồi.”
Tần Châu sững , một lúc sau mới nắm lấy tay tôi: “Lâu rồi không em cười như .”
“Vợ , sau này anh định, định khiến em cười mỗi ngày.”
Tôi nhìn bàn tay nắm lấy tay mình, cụp không nói gì.
Lời hứa của đàn ông khi cảm tội lỗi… sự được mấy phần chân thành?
Tôi chủ chuyển đề tài: “Tổng biên tập báo Đại học vừa mời em làm khách mời cho một buổi tranh biện.”
Video lễ kỷ niệm trước lan truyền rộng rãi, Tần Châu cũng biết tôi chính là Trục Hoa.
Nếu là trước , định anh ta trách tôi không nói .
bây giờ, anh ta không dám vạch lá tìm sâu nữa.
Nghe tôi nói muốn đi tranh biện, Tần Châu cau mày: “ em mang thai mà.”
Tôi ngẫm nghĩ: “Chỉ đến xem thôi, không ảnh hưởng gì cả. Hơn nữa, sĩ cũng bảo nên vận nhẹ.”
Tần Châu đành đồng ý.
12
tôi nói dối Tần Châu.
Tôi đến Đại học là vì Tô Nhiễm bảo với tô Phùng Xảo Xảo muốn nhảy lầu.
Cô ta không chịu ký giấy nghỉ học, nếu sự xảy chuyện thì ảnh hưởng xấu đến danh tiếng của Đại học .
“Cô ta sống chết đòi gặp Tần Châu mà gia đình lại nước ngoài, thực sự hết cách rồi.” – Tô Nhiễm vò đầu bứt tai.
Không biết bằng cách nào, Phùng Xảo Xảo điều tra được mối quan hệ giữa tôi và Tô Nhiễm.
Cô ta lao phòng làm việc của Tô Nhiễm, vừa khóc vừa gào đòi gặp Tần Châu, còn nguyền rủa tôi chết không yên thân.
Vừa gặp mặt, đôi to tròn xinh đẹp ấy liền gườm gườm nhìn tôi.
“ Tần Châu đâu?”
Tôi lắc đầu.
“Là mày xúi anh ấy bỏ tao đúng không, đồ đàn bà già! Mày tưởng không có tao thì sống yên ổn ? Tao nói cho mày biết, Tần Châu sớm không yêu mày nữa, anh ấy yêu là tao!”
“Đúng như cô nói.” – Tôi cắt ngang lời cô ta – “ tại anh ấy không sớm ly hôn để cưới cô?”
Cô ta trợn đầy căm hận: “Mày chỉ xuất hiện đúng lúc anh ấy cần một .”
“ Tần Châu từng nói, lúc anh ấy bị cướp mất học bổng, là mày nói giúp anh ấy. Mày vừa đẹp vừa giàu, anh ấy chỉ biết ơn và ngưỡng mộ mày thôi!”
“Biết ơn và ngưỡng mộ chứ không phải yêu!”
Phùng Xảo Xảo gào đến khản giọng, còn tôi chỉ lặng lẽ cúi đầu không nói.
Lúc tôi trầm ngâm, bỗng có tiếng từ cửa.
Tần Châu bước .
Phản ứng của Phùng Xảo Xảo còn nhanh hơn tôi, cô ta khóc òa lên: “ Tần Châu, Thẩm Thi Diên muốn ép em chết!”
13
Vừa nói xong, Phùng Xảo Xảo chạy thẳng ban công, không do dự nhảy xuống.
“Xảo Xảo!” – Tần Châu hoảng hồn hét lên, không thèm liếc tôi lấy một cái, lập tức chạy xuống dưới.
Tôi như chậm hơn một nhịp, lúc này mới cúi đầu nhìn ngoài cửa sổ.
Tầng 2 không quá cao, dưới đất không có vết máu, Tần Châu ôm lấy Phùng Xảo Xảo, lao đi như bay.
Tô Nhiễm vốn định chạy xuống theo bản năng rồi lại không yên tâm tôi, dè dặt hỏi: “Diên Diên?”
Tôi không phản ứng.
Cô ấy đưa tay vẫy vẫy trước mặt tôi.
“Ơ… không .” – Tôi gạt tay cô ấy .
Bỗng nhớ tới lời của Phùng Xảo Xảo: “Biết ơn và ngưỡng mộ – không phải yêu.”
Không phải yêu ?
Năm xưa Tần Châu sự không yêu tôi ?
Tôi không tin.
Tôi không ngốc, anh ta có yêu tôi hay không, tôi nhận chứ.
Giống như hiện tại.
Tôi có thể rõ ràng cảm nhận được – yêu của Tần Châu dành cho tôi… không còn.
14
Chẩn đoán của Phùng Xảo Xảo là chấn não nhẹ, kèm theo vài vết thương phần mềm.
Tần Châu mãi đến khi trời tối mịt mới quay .
giọng anh ta đầy mệt mỏi: “Diên Diên, anh xin lỗi. anh sự không yên tâm cô ấy.”
Tôi lặng lẽ ngồi nghe anh ta nói.
“Xảo Xảo cũng là sinh viên có hoàn cảnh khó khăn, em cũng biết rồi , anh từng quyên góp một khoản học bổng cho Đại học .”
“Sau khi học bổng được phát, anh nhận được một email là cô ấy gửi.”
“Sau bọn anh gặp nhau một lần.”