Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/9UtQfmKs4i

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 5

“Phải đó, anh Minh Húc, em sẽ chia tay với bọn họ ngay tức!”

 

Tôi đã đoán được họ sẽ làm , nhưng thực sự được này, tôi vẫn buồn nôn.

Họ đang ra sức khuyên Minh Húc… chấp nhận một kẻ bội.

Minh Húc tức đến nghiến răng:

“Thôi, đừng nói cái gì là ‘trời sinh một cặp’ nữa. Tôi sợ sét đánh trúng luôn cả tôi với Niệm Niệm.”

tôi giống người có sở thích bị cắm sừng không? Cô ta nói thích là tôi phải chạy về hàn gắn ngay? Tôi trông rẻ rúng đến sao?”

Không dám nói Minh Húc là rẻ rúng — kể cả tôi.

Dù ba tôi không dám bác, nhưng vẫn cố gắng tiếp tục khuyên nhủ:

“Minh Húc, cũng có thể mắc sai lầm. Tiểu Dư chỉ phạm phải sai lầm mà rất nhiều cô gái trẻ thường gặp thôi. Cháu phải tin nó, nó là người yêu cháu nhất trên đời này. Chỉ cháu chịu tha thứ, đứa vẫn là đôi xứng đôi vừa lứa nhất!”

“Khụ—”

Tôi bật cười thành tiếng.

 

Tôi tưởng tượng hàng trăm lần cảnh người ta dùng câu “Anh chỉ phạm phải sai lầm mà tất cả đàn ông đều phạm phải, tha thứ cho anh đi, người vẫn là một đôi trời định” để thuyết phục một đó, không ngờ có ngày tôi lại chính ba mình dùng y chang câu đó… nhưng là để cầu xin Minh Húc tha thứ cho Tư Dư.

Tiếng cười của tôi khiến ánh mắt cả phòng dồn về phía tôi.

Tư Dư và mẹ cô ta thì tức đến nghiến răng, ba tôi tôi bằng ánh mắt tối sầm, trách móc. Chỉ có ánh mắt Minh Húc là khác hẳn — anh nắm lấy tay tôi, giọng đầy sốt ruột:

“Chú Tư, ngày mai tôi còn phải đi bệnh viện kiểm tra lại. Tôi sẽ nhờ anh trai sắp xếp cho chú gặp bác sĩ tâm thần luôn, chú có muốn đi kiểm tra cùng tôi không?”

mà thôi, đừng đi cùng tôi, tôi sợ lây.”

“Minh Húc, cháu…”

Minh Húc không để ông nói hết câu, cắt ngang luôn:

“Ông nội tôi luôn ủng hộ quyết định của tôi. Cuộc nhân này, tôi hủy là hủy. chuyện Tư Dư làm trong năm , tôi sẽ không truy cứu. Nhưng các người đừng có làm loạn nữa, mất mặt lắm rồi.”

 

“Còn nữa — tôi muốn cưới Niệm Niệm.”

Câu này vừa dứt, cả ba người kia cùng lúc sững sờ.

“Minh Húc, cậu muốn cưới Tư Niệm?!”

Lúc này tôi mới hiểu — “chiêu lớn” mà Minh Húc nhắc đến… chính là đây.

8

Minh Húc muốn cưới tôi.

Dù tôi đã bảo anh hãy suy nghĩ kỹ rồi hãy nói ra điều này, nhưng là biết — anh hoàn toàn nghiêm túc.

Tuy nhiên, Tư Dư làm sao có thể chấp nhận chuyện này?

“Tư Niệm! Tại sao chị lại cướp Minh Húc của tôi?! Sao chị không chết đi cho rồi?!”

Trong nhà họ Tư, Tư Dư luôn là người nổi bật nhất. Cô ta coi thường tôi, và tất cả mọi người đều nghĩ cô ta là ngôi sao sáng nhất. Nhưng giờ Minh Húc lại hủy với cô ta để cầu tôi — người em gái mà cô ta luôn khinh thường. Chuyện này đối với cô ta là một sự sỉ nhục không thể chấp nhận.

 

“Tư Niệm, năm mày chết luôn đi là xong chuyện rồi!”

Tôi không thể đáp lại cơn giận dữ đến điên cuồng của Tư Dư. Vì vậy, Minh Húc đã thay tôi đáp lại.

“Cá chết, đầu cô có vấn đề ? Tôi thích là lỗi của người đó sao? Đến cả chuyện rủa người khác chết cô cũng nói được, cô độc miệng đến mức này từ bao giờ vậy?”

“Nếu không phải nó quyến rũ anh, thì anh đã không—”

“Tôi sẽ làm!” – Minh Húc đáp dứt khoát – “Niệm Niệm không hề quyến rũ tôi. Tư Dư, chúng ta lớn lên cùng nhau, cô biết tôi không thể chấp nhận sự lừa dối và bội. Hủy là kết cục tốt nhất giữa chúng ta. Nếu cô còn định dai dẳng đeo bám, thì đừng trách tôi làm lớn chuyện!”

đe dọa trắng trợn khiến Tư Dư im bặt.

nhân Tư và ba tôi cũng không thể nói gì.

Minh Húc đã nói rõ với tôi đến đây — anh muốn cưới tôi, không phải để xin phép ba tôi, mà chỉ để thông báo cho họ.

“Tôi sẽ lấy 20% cổ phần công ty Minh làm sính lễ.”

 

“Bao nhiêu?!”

Ba tôi sững sờ, Tư Dư và nhân Tư cũng chết lặng, thậm chí tôi cũng hoảng hốt.

Không thể trách ba tôi sốc, bởi vì Minh Húc ra giá quá lớn.

Tôi tức nắm tay Minh Húc, ra hiệu cho anh là anh nói quá rồi, quá bốc rồi.

Nhưng anh lại siết tay tôi chặt hơn, ánh mắt vô cùng nghiêm túc:

“Các người cũng biết tôi đã làm người thực vật năm nay. Hiện tại tôi chỉ có thể lấy ra 20% cổ phần. Nếu sau này tôi có thể nắm thêm, tôi sẽ để hết cho Niệm Niệm. Nhưng chỉ riêng 20% bây giờ cũng đủ để em sống cả đời không lo nghĩ rồi.”

“Dĩ nhiên là đủ! Minh Húc, cậu thật sự định dùng cổ phần làm sính lễ sao?” Ngay cả Tư Dư và mẹ cô ta cũng không thể tin được.

20% cổ phần Minh không chỉ đơn giản là đủ sống sung túc — theo giá trị trường hiện tại, số cổ phần đó đủ để mua lại mười cái nhà họ Tư.

Huống hồ gì, nhà họ Minh còn đang phát triển cực mạnh ở lĩnh vực năng lượng tái tạo và nông nghiệp công nghệ cao. cầm được 20% cổ phần Minh thì tương lai chính là trời cao mặc sức bay.

 

 

đây ba tôi ra sức gán ghép Tư Dư với Minh Húc cũng là vì muốn thông cô ta mà lấy được cổ phần từ tay Minh Húc.

Giờ thì cổ phần dâng tới miệng, tôi đoán ông ta chắc chắn sẽ gật đầu cho tôi và Minh Húc cưới nhau.

Quả nhiên…

“Minh Húc, cậu đã thể hiện thành ý lớn như vậy, muốn cưới Tư Niệm thì tôi cũng không ngăn cản gì nữa! Dù sao, Niệm Niệm cũng là con gái tôi mà…”

“Thỏa thuận chuyển nhượng cổ phần tôi đã bảo người soạn rồi. Ban đầu tôi định đưa cho chú, nhưng tôi chú không hề xem Niệm Niệm là con gái ruột nên tôi quyết định… đưa trực tiếp cho Niệm Niệm!”

Đưa cho tôi?

 

sắc mặt ba tôi tái mét, lúc này tôi mới hiểu tại sao trên đường đến đây Minh Húc cứ hỏi tôi mấy câu lạ lùng — thì ra là để chuẩn bị đòn đòn này.

Anh cố tình chọc cho ba tôi sốt ruột.

“Minh Húc, nếu cậu đã coi cổ phần là sính lễ, vậy tôi là ba nó, đưa cho nó chẳng phải là không lý sao?”

Minh Húc khẽ ‘chậc’ một tiếng, gật đầu tình đầy… mỉa mai:

“Đúng là tôi không lý thật, vậy tôi đổi lại — dùng bất động sản làm sính lễ cho rồi!”

Vừa dứt câu, ba tôi lại quýnh lên:

“Vẫn là đưa cổ phần cho Niệm Niệm lý hơn!”

Minh Húc cười một cách đầy ẩn ý:

“Vậy ?”

“Đương nhiên!”

“Đã vậy, nếu chú Tư đã nói thì tôi không đổi nữa. chuyển nhượng cổ phần sẽ được gửi tận tay Niệm Niệm ngày mai. Còn bây giờ — tôi sẽ đưa Niệm Niệm đi!”

 

“Không được!” – ba tôi tức đối.

“Đây là nhà của Niệm Niệm! Nếu cậu thật lòng muốn tốt cho nó, thì phải để nó ở nhà!”

thật nực cười.

Trong 14 năm tôi sống ở nhà họ Tư, tôi ba tôi mắng tôi cút đi, Tư Dư và mẹ cô ta mắng tôi là đồ hèn mọn — nhưng chưa một lần nào tôi nói đây là “nhà” của tôi.

Vậy mà giờ, chỉ vì mấy tờ cổ phần, ba tôi lại nói “đây là nhà của Niệm Niệm”.

Chỉ tiếc là, tôi chẳng còn ham gì nữa. Vì 14 năm ở nhà họ Tư, tôi chỉ sống để làm rõ một điều…

9

Một câu chuyện máu chó và cũ rích của giới hào môn:

Tiểu con nhà tài phiệt si mê một nhân viên trẻ, theo đuổi ráo riết

 

Chàng nhân viên không cưỡng lại nổi đợt “tấn công phủ đầu” ngọt ngào của tiểu nhà giàu, sau lưng bạn gái đang quen, lén lút lại với cô tiểu .

Về sau, anh ta phát hiện tiểu thực sự thích mình, không phải chỉ chơi đùa cho vui. là một mặt ý cưới tiểu , một mặt lại tiếp tục lừa dối cô bạn gái nhiều năm.

Sau tiểu mang thai, bạn gái không hề hay biết cũng… có thai luôn.

Tiểu sinh được một bé gái, sau ở cữ xong lại phát hiện chồng mình vẫn lại mập mờ với bạn gái cũ, thậm chí còn có con riêng. Quá tức giận, cô làm ầm lên ngay trong phòng bệnh sau sinh.

Bạn gái lúc này mới vỡ lẽ: người bạn trai bên mình bấy lâu đã kết sau lưng cô, đã có con, còn mình… lại trở thành kẻ xen nhân của người khác.

cắt đứt quan hệ, mang theo con rời đi. Nhưng ra tiếng vì có con mà chưa kết , cộng với sự tuyệt vọng trong chuyện tình cảm khiến cô rơi trầm cảm sau sinh.

Cô gắng gượng suốt tám năm, tưởng như sắp ánh sáng cuối đường hầm. Nhưng chỉ sau một cuộc gặp với ba tôi và nhân Tư, tất cả sụp đổ — tám năm nỗ lực tan biến trong phút chốc.

Cuối cùng, cô gieo mình từ tầng bảy xuống, cắt đứt tất cả ưu phiền và thương nhớ trên gian này.

Mười bốn năm tôi được đưa về nhà họ Tư, tôi luôn muốn biết người mà mẹ tôi thường nhắc đến là người như nào.

Sau cùng thì… cũng chỉ đến .

Cái kết của bà không thể trách được.

Nếu bà không cố chấp, nếu lúc cảm có gì đó bất thường mà chịu rút lui, không đâm đầu lao vòng xoáy tình cảm, thì có lẽ mọi thứ đã khác.

Tôi giận bà vì không đủ mạnh mẽ, nhưng món nợ này — tôi vẫn phải trả.

Tuy ở nhà họ Tư, nhưng tôi chưa ngủ lại ở đây. Cho dù hôm nay Minh Húc không đòi đưa tôi đi, tôi cũng sẽ tự rời đi.

Tôi đang định nói rõ ý định của mình thì Minh Húc đột nhiên nắm lấy tay tôi.

Tôi cúi đầu, anh ghé sát tai thì thầm:

“Em cứ ở lại đây tối nay, làm cho họ phát điên đi. Họ bắt nạt em bao nhiêu, thì nhân cơ hội này trả lại gấp bội.”

Tôi bật cười khổ. Hóa ra… cái chuyện anh đột nhiên nói sẽ đưa cổ phần cho tôi là vì chiêu này?

Tôi định nói không thiết, nhưng anh có vẻ đã quyết tâm.

“Chú Tư nói có lý, vậy tối nay Niệm Niệm cứ ở lại nhà họ Tư, mai tôi đến đón. chuyển nhượng cổ phần, tôi cũng sẽ cho người mang tới luôn.”

Ba tôi tức gật đầu lia lịa.

Minh Húc không nán lại nữa, để chú Chu đưa anh về.

10

Sau Minh Húc rời đi, phòng khách nhà họ Tư rơi một khoảng lặng nặng nề.

Ba tôi, nhân Tư và Tư Dư đều dồn ánh mắt về phía tôi.

“Niệm Niệm, con…” nhân Tư định lên tiếng công kích đầu tiên, nhưng ba tôi đã chặn :

“Là Tiểu Dư không biết nắm lấy cơ hội. Giờ Minh Húc đã muốn cưới Niệm Niệm, các người cũng đừng làm loạn nữa.”

Ba tôi quản lý công ty bao năm, còn Tư Dư và mẹ cô ta thì không rành việc làm ăn. Dù trong lòng tức tối cỡ nào, họ cũng không dám công khai chống đối.

Tư Dư tức giận trừng mắt liếc tôi, rồi giậm chân bỏ lên lầu.

Ba tôi lúc này hiếm tỏ ra nhẹ nhàng với tôi:

“Niệm Niệm, con đừng lo. Ba sẽ tìm bác sĩ giỏi nhất để chữa giọng cho con. năm ba không quan tâm đến con đúng là lỗi của ba. Sau này ba sẽ bù đắp cho con!”

Tôi bật cười — không phát ra tiếng.

Nếu ông thật sự biết hối hận, thì đã sớm hối hận từ nhiều năm , chứ đâu phải đến bây giờ mới nói mấy này.

“Chuyện của mẹ con, ba sẽ cho con một giải thích. Nhưng cổ phần Minh Húc giao cho con, con phải đưa lại cho ba.”

Tôi lấy cuốn sổ tay luôn mang theo bên người, viết ba chữ:

“Tại sao phải?”

“Còn tại sao gì nữa? Bao năm con đâu có học gì về quản lý cổ phần. 20% cổ phần Minh đâu phải con dùng là được, giao cho ba, ba giúp con quản lý là lý nhất.”

Tôi ông ta chằm chằm, không hề động đậy.

 

Đúng là tôi chưa được học gì về quản trị cổ phần — vì ông đã dồn hết mọi tài nguyên cho Tư Dư. Thậm chí suýt chút nữa, tôi còn không được học đại học.

Buồn cười nhất là… giờ ông ta lại dùng lý do “con không biết quản lý” để đòi tôi giao lại số cổ phần mà Minh Húc tặng.

“Niệm Niệm, dù gì ba cũng là ba của con. Dù con có gả cho Minh Húc, nhưng nếu nhà họ Tư sa sút, con cũng chẳng thể ngẩng đầu với đời. Chi bằng con giao cổ phần cho ba quản lý, ba sẽ mãi mãi đứng về phía con.”

Tôi chẳng buồn vẻ mặt giả tạo của ông ta nữa.

Tôi cầm bút viết: “Con tự mình cũng có thể quản lý cổ phần!”

“Con thì biết gì mà quản lý?”

Tôi tức đưa ảnh bằng tốt nghiệp song ngành của mình ra mặt ông. Ông còn định nói thêm gì đó.

Tôi dứt khoát không , nhanh tay viết tiếp:

“Không nói đến chuyện con có thể tự quản lý, cho dù con không biết, dựa theo mô hình kinh doanh của nhà họ Minh, thì cầm cổ phần trong tay cũng không đến mức không được chia một xu!”

 

“Con biết cái gì chứ?”

Sắc mặt ba tôi tối sầm: “Con có biết cổ phần Minh có nghĩa là gì không? mươi phần trăm cổ phần đủ mua mười cái công ty nhà họ Tư rồi! Con cứ cầm để ăn chia cổ tức , có bệnh không?”

Tôi chỉ buồn cười.

“Ba cũng biết cổ phần Minh quý giá, vậy mà vẫn mặt dày đòi con đưa ra. Ba nghĩ vì sao con phải đưa?”

“Vì ba là ba của con!”

“Nói ra câu đó, ba có bao giờ hỏi lại lương tâm của mình chưa?”

Ông ta còn định bác, tôi lại viết thêm một dòng:

quên, ba không có lương tâm. Nếu có thì đã không lừa gạt người thật lòng yêu mình, không đẩy bà đến trầm cảm và cái chết. Cũng sẽ không bỏ mặc chính con ruột của mình như vậy.”

Viết xong, tôi không thèm ứng của ông nữa, xoay người bỏ đi.

 

 

Cổ phần nhà họ Minh đáng giá cỡ nào tôi hiểu rõ. Nhưng dù Minh Húc thật sự có đưa tôi, tôi cũng tuyệt đối không để cho ba tôi nhúng tay .

Không ngờ, Minh Húc thật sự gửi chuyển nhượng cổ phần tới.

11

mươi phần trăm cổ phần, được chỉ đích danh trao cho tôi!

nhân Tư và ba tôi đều sững sờ, tôi cũng kinh ngạc không kém.

Ba tôi vẫn cố gắng thuyết phục:

“Niệm Niệm, giao cổ phần cho ba quản lý đi, ba đảm bảo sẽ giữ gìn và phát triển nó tốt nhất!”

Tôi bật cười lạnh. “Không đâu ba, cả đời ba bận rộn rồi, giờ đến lúc nên nghỉ ngơi hưởng phúc.”

“Với lại, con không muốn cổ phần này.”

Tôi không ký , mà để luật sư mang về.

 

Người vừa rời khỏi, bộ mặt thật của ba tôi và nhân Tư tức lộ ra.

“Con đang do dự cái gì vậy hả, Tư Niệm? Bấy nhiêu cổ phần mà nói không là không ?”

“Không thì cho bọn ta đi! Nuôi mày đó năm đúng là phí công!”

bộ mặt xấu xí của họ, tôi biết chuyện mà tôi luôn âm thầm chuẩn bị… đã đến lúc phải bắt đầu.

Tôi viết một dòng lên giấy:

“Cổ phần là của Minh Húc, dù có tặng cho tôi, tôi cũng sẽ không lấy. Đưa cho các người lại càng không bao giờ. Các người nói nuôi tôi bao năm là uổng phí? Vậy thì chuyện sắp tới, tôi sẽ khiến các người hối hận vì đã nuôi tôi!”

“Con có ý gì đây?!”

Tôi không trả , mà tức quay đầu chạy khỏi nhà họ Tư.

Cùng lúc đó, điện thoại Minh Húc gọi tới.

 

“Niệm Niệm, anh đã giao cổ phần cho em rồi, sao em không nhận? Có phải nhà họ Tư bắt nạt em không?”

Tôi không thể trả , anh càng sốt ruột.

“Em trốn đi đâu đó đi, anh đến nhà họ Tư đón em ngay. Em đợi anh!”

Tôi lấy thiết bị hỗ trợ nói, gõ ra câu mình muốn nói rồi gửi cho anh.

“Không đến, để em đến tìm anh.”

Tôi không thể ở lại nhà họ Tư lâu hơn, giờ là lúc phải đối diện với Minh Húc và bắt đầu làm điều tôi phải làm.

“Vậy anh… anh chờ em ở nhà! Niệm Niệm, em mau đến nhé!”

12

tôi đến nhà Minh Húc, anh vừa kết thúc buổi phục hồi luyện tập. Chú Chu rất hiểu chuyện, liền bảo tôi đến đẩy xe lăn cho Minh Húc.

Minh Húc vẫn lắm như thường lệ:

“Niệm Niệm, anh đã nhờ ông anh rất phong lưu ở nước ngoài của anh tìm bác sĩ giỏi chữa giọng cho em rồi. Cổ họng em nhất định sẽ hồi phục!”

 

“Còn cổ phần kia, em nhất định phải giữ lấy. Đợi em nắm được nó trong tay, xem nhà họ Tư còn dám bắt nạt em nữa không?”

“20% đó là phần cổ phần anh có thể điều động ngay lúc này. Sau này, chờ anh hồi phục thêm, nếu lấy được thêm cổ phần, anh cũng sẽ chuyển hết cho em.”

, anh còn đi học ngôn ngữ ký hiệu nữa đó, tuy chưa học được nhiều, nhưng em xem anh làm đúng không nhé?”

Tùy chỉnh
Danh sách chương