Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/4AruJbjn5A

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 5

13

Không hiểu sao, tôi lại một câu: “Anh là thật sao…”

“Là thật.” Anh dường như biết tôi nói gì, trả lời thẳng thắn và dứt khoát.

Tôi sững người.

Anh nhìn tôi bình tĩnh, mắt dịu dàng, trong đôi mắt ấy hề che giấu cảm .

“Vậy thì Trần Nhiên, em nghĩ sao?”

Tôi nằm viện hai ngày, lúc xuất viện là Triệu Thanh đến đón.

Anh cửa ghế phụ giúp tôi, một tay đỡ cửa xe, đợi tôi yên mới vòng qua đầu xe đến ghế lái.

Tôi có phần căng thẳng, không nhịn được liếc nhìn anh một cái.

Hôm đó trong phòng bệnh, tôi đã từ chối anh.

Quãng gian đó, Triệu Thanh thực sự giúp tôi rất nhiều. Tôi biết ơn, cảm động, nhưng cảm động không là rung động.

Khi chưa thực sự buông bỏ hoàn toàn, tôi không dễ dàng bắt đầu một đoạn tình cảm mới.

Như vậy không chỉ là thiếu trách nhiệm với bản thân, còn không công bằng với Triệu Thanh.

Triệu Thanh như đã sớm đoán trước, trong mắt thoáng hiện nét thất vọng, nhưng nhanh chóng tan biến.

Anh gật đầu nói: “Tôi hiểu.”

mắt tôi nhìn anh quá phức tạp, anh khẽ cười.

“Việc em từ chối là quyền của em. Em không cần chịu trách nhiệm với cảm của tôi.”

Vừa nói, anh vừa đưa tay xoa đầu tôi, giọng nói dịu đi, trong âm điệu trầm thấp mang theo một sự bình tĩnh khiến người yên ổn.

“Đừng cảm thấy gánh nặng.”

Tiếng còi xe phía sau kéo tôi về thực tại.

Tôi đang cài dây an toàn thì một bàn tay thon dài vừa đúng lúc đưa đến.

Rõ ràng là một cái chạm mát lạnh, vậy tôi lại như bị bỏng, vội vàng rụt tay về.

Triệu Thanh vẫn rất tự nhiên cầm lấy dây đai trong tay tôi, nghiêng người giúp tôi cài vào.

Tôi hơi xấu hổ, vô thức nhìn ra ngoài cửa sổ: “Trần Duệ không nói sẽ đến đón tôi sao…”

Từ hôm đó sau khi tôi từ chối anh, tôi chưa gặp lại.

“Khách hàng bên Thượng Hải có chút vấn đề đột xuất, em ấy xin công ty cho đi công tác.”

Triệu Thanh khởi động xe, tay đặt vô lăng, giọng điệu ôn hòa.

“Nếu mấy ngày em có gì, cứ tìm tôi.”

Tôi khẽ “ừ” một tiếng, lấy điện thoại trong túi ra, đúng là có mấy tin nhắn của Trần Duệ từ nửa tiếng trước.

Cậu ấy gửi mấy biểu cảm đang khóc, than vãn bị “bán đứng” đi công tác, không thể đến đón tôi.

Còn làm hẳn một sticker riêng với khuôn mặt bị chụp góc rất xấu của Triệu Thanh, nhưng vẫn rất đẹp trai, kèm theo một chữ “bán”.

Tôi nhìn màn hình, ngẩn người suy nghĩ.

Gió đêm thổi từ cửa sổ, vừa mát vừa dễ chịu.

Tôi chợt ra, mỗi lần xe Triệu Thanh, anh đều hé cửa sổ từ trước, tôi không bị say xe cũng không lạnh vì gió quá lớn.

Tôi không nhịn được : “Trần Duệ nói với anh là tôi hay say xe sao?”

Anh đáp nhỏ: “Không có.”

“Vậy thì?”

Vừa xong thì đèn đỏ, Triệu Thanh đạp phanh, xe dừng lại ngay vạch.

Anh quay đầu nhìn tôi, dường như đoán được tôi đang nghĩ gì.

Tôi bị mắt chuyên chú đó nhìn đến ngượng, vội dời tầm mắt.

Anh lại khẽ cười: “ đó chắc em không nhớ đâu.”

Tôi nghi hoặc nhìn anh.

“Đợt nghỉ lễ hồi đại học, tôi thấy em trên một chiếc xe buýt. Khi đó xe rất đông, em gần cửa sổ, bên cạnh là một cô dẫn theo đứa bé.”

Tôi cau mày, thật sự không có chút ấn tượng .

“Chưa được bao lâu, đứa bé ngủ gục. Có sợ bé bị lạnh, em liền đóng cửa sổ lại.”

Anh ngừng một chút rồi nói tiếp.

“Tôi ý thấy sắc mặt em càng lúc càng trắng bệch, trán đổ mồ hôi, môi cũng run .”

“Rõ ràng là rất khó chịu, nhưng em không nói một lời, nhắm mắt lại, nắm chặt tay thành nắm đấm, giả vờ như đang ngủ.”

Triệu Thanh liếc tôi một cái.

“Hồi đó tôi đã nghĩ, cô bạn học nhìn có vẻ yếu ớt kia, thực ra lại rất kiên cường.”

Tôi chớp mắt, một đoạn ký ức mơ hồ dần hiện trong đầu.

Hồi đó tôi bị say xe rất nặng.

Lúc ấy đầu óc mơ hồ, chỉ nhớ bên cạnh hình như có ai đó đổi chỗ, còn đưa cho tôi khăn giấy, rồi cửa sổ ra.

Nhưng tôi không ý đó là ai, chỉ nhớ đến khi xuống xe mới dần tỉnh táo lại.

Bỗng tôi : “Vậy sau đó là anh cạnh tôi sao?”

Triệu Thanh đáp rất dứt khoát: “.”

Tôi hơi ngẩn ra.

hiểu sao lại có cảm giác không nói nên lời.

Đèn xanh bật , Triệu Thanh lại lái xe đi tiếp.

Anh khẽ cười: “Từ lúc đó, tôi đã bắt đầu ý đến em.”

Tim tôi đập mạnh.

“Lúc ấy tôi không phân biệt rõ đó là thích hay chỉ là tò mò, nhưng tôi cứ không kìm được nhìn em nhiều hơn.”

Triệu Thanh thở dài, như có chút hối hận: “Lúc đó tôi ngốc quá.”

Tôi nhỏ giọng nói: “Tôi cũng ngốc.”

Khi ấy thực sự không ra.

Tôi bỗng nhớ lại khoảng gian đó, đèn hành lang lớp học bị hỏng, tôi là người ra về muộn nhất.

Triệu Thanh khi ấy cũng về rất muộn, hầu như cứ tôi vừa đi thì anh cũng rời khỏi theo sau.

Bây giờ nghĩ lại, có anh ấy đã cùng tôi đi hết con đường đó.

“Một lần, tôi từng đi tìm em.”

Giọng Triệu Thanh trầm thấp.

“Hôm đó trời mưa, tôi thấy em cùng một người con trai khác che chung một chiếc ô. Cậu ta ôm eo em rất chặt, em cũng nép vào cậu ta rất thân mật.”

Tôi im lặng.

đến khi trong xuất hiện cảm giác trống rỗng, tôi mới ra đó là loại cảm gì.”

Tôi ngẩng đầu nhìn anh, vừa lúc anh cũng quay sang.

Sau một cái chạm mắt ngắn ngủi, tôi không nói gì thêm.

Xuống xe rồi, Triệu Thanh đưa tôi đến tận cửa.

Tôi cúi đầu: “Cảm ơn anh đã đưa tôi về.”

Vừa định xoay người vào nhà, cổ tay bị một bàn tay nhàng giữ lấy, dường như cố ý tránh chỗ bị tiêm.

Tôi giật .

“Thật ra tôi đã nói dối em.”

Giọng nói trầm khàn của Triệu Thanh sát bên tai, mang theo hơi thở lành lạnh.

Tôi gần như quên cả giãy ra: “Gì… gì cơ?”

Trong đầu chỉ nghĩ đến anh đã sắp đặt Trần Duệ đi công tác.

“Tôi không hề bình thản như vẻ ngoài.”

Triệu Thanh nhìn thẳng vào mắt tôi, mắt nóng rực.

“Hôm em từ chối, tôi mất ngủ cả đêm, chạy quanh khu nhà bốn mươi vòng.”

“Em từ chối, tôi thật sự rất buồn.”

Tôi ngơ ngác nhìn anh, nhất không biết phản ứng ra sao.

“Trần Nhiên, nếu em tạm chưa bắt đầu một mối hệ mới…”

Đôi mắt đen láy của Triệu Thanh yên tĩnh nhìn tôi.

“Không sao, tôi có thể đợi.”

14

Sau khi anh rời đi, tôi đứng dưới lầu rất lâu.

Lúc lầu, từ xa tôi đã nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc.

Dưới trăng, bóng cây lay động, Giang Lăng cứ thế đứng yên lặng.

“Nhiên Nhiên.” Anh khẽ gọi tên tôi, mang theo một chút van nài.

Tôi chầm chậm bước đến gần.

Thấy tôi đến gần, anh dường như rất bất ngờ, lại gọi tên tôi một lần nữa.

Khoảnh khắc đó, tôi nói rất rõ ràng: “Giang Lăng, sau tôi sẽ không chủ động tìm anh nữa.”

Tôi cúi đầu, giọng rất .

“Về sau tôi sẽ bắt đầu một cuộc sống mới, có thể cũng sẽ là một mối tình mới.”

“Nhiên Nhiên…” Anh hoang mang gọi tên tôi một lần nữa, giọng nói tràn đầy bối rối và luống cuống.

trước khoảnh khắc ấy, anh vẫn ôm hy vọng rằng giữa tôi chỉ là một trận cãi vã.

Tôi không cho anh bất cứ hy vọng hão huyền nữa, cuối cùng khó khăn lời: “Nhưng người đó, sẽ không còn là anh.”

Tôi và Giang Lăng quen biết hơn hai mươi năm, yêu năm năm.

tôi từng nhìn thấy trong những ngày khốn khó và tồi tệ nhất, từng chia sẻ những nỗi đau và bất lực sâu thẳm, từng cố gắng sưởi ấm cho trong khả năng có thể.

Tôi từng nghĩ, có cả đời sẽ gắn bó với anh.

Nhưng tất cả lại thay đổi chỉ trong chốc lát.

Anh đã yêu người khác.

Những đêm không ngủ, tôi không biết đã bao lần tự : tại sao ngày trước anh tha thiết theo đuổi tôi như thế, còn bây giờ người duy trì mối hệ bằng mọi giá chỉ còn lại tôi?

Quay đầu lại là sai, đi tiếp cũng là sai.

Tôi hiểu, có những thứ sẽ dần tan biến theo gian, chỉ là tôi không ngờ lại theo cách như vậy, với kết cục như thế .

Có thể một ngày đó tôi sẽ tha thứ cho anh, nhưng tôi không thể tiếp tục bên anh nữa.

Từ ngày hôm đó, Giang Lăng không xuất hiện thêm lần .

Còn về Chu Huyên…

Cô từng gửi cho tôi một tin nhắn, nói rằng chuẩn bị rời khỏi thành phố , ngoài ra không nói gì thêm.

Dù tôi hiểu vì sao cô ta lại nói những lời đó, nhưng tất cả cũng còn trọng nữa.

Tôi đã không còn cảm gì với cô ấy. Cô ta có từ bỏ Giang Lăng hay không, sống tốt hay tệ, đều liên gì đến tôi nữa.

15

Không biết từ lúc , một năm đã trôi qua.

Một năm ấy dường như có rất nhiều xảy ra.

Trong năm đó, tôi về nhà hai lần, đều mang theo chiếc khăn quàng cổ màu xám sữa.

Về sau tôi mới biết, chiếc khăn đó không là mẹ tôi đan cho tôi như lời Trần Duệ nói, vốn là đan cho em trai tôi, rồi cậu ấy tặng lại cho tôi.

Nhưng ngay từ đầu, chiếc khăn ấy mẹ đã định đan cho tôi rồi.

Cũng trong năm đó, công việc của tôi có bước tiến vượt bậc.

Sau khi chia tay Giang Lăng, tôi ép bản thân quên đi.

Thế nhưng yêu nhiều năm như thế, trong cuộc sống vẫn khó tránh khỏi lưu lại dấu vết của anh, buông bỏ hoàn toàn không hề dễ dàng.

phân tán sự chú ý, tôi chủ động dự án mới, bận rộn suốt ngày từ công ty đến gặp khách hàng, cuộc sống bị công việc lấp đầy.

Ngoài dự đoán là, ngoài việc hoàn thành xuất sắc dự án mới, tôi còn được thăng chức hai lần trong năm.

Chuỗi ngày bận rộn không ngừng nghỉ ấy dần trôi qua, đến một ngày nọ đột nhiên rảnh rỗi, tôi mới giật ra đã rất lâu rồi không còn nghĩ về cũ nữa.

Ngược lại, mối hệ giữa tôi và Triệu Thanh ngày càng trở nên vi diệu.

Thường ngày tôi tan làm muộn, anh sẽ lái xe đến đón.

Cuối tuần, tôi cũng cùng đi xem phim, chơi game.

Tôi cảm rõ, mối hệ của tôi ngày càng gần gũi hơn.

Sự đồng hành và thấu hiểu của Triệu Thanh khiến tôi dần tìm được cảm giác an toàn và thoải mái.

Tôi ra, có đang dần với anh.

Ngày tôi chính thức hẹn hò với Triệu Thanh, trùng hợp là ngày công ty tổ chức team building.

Vì thành tích nổi bật, tôi được điều chuyển bộ phận và thăng chức, đồng cũng bị đồng nghiệp chuốc không ít rượu. Triệu Thanh đến đón tôi về.

Khi anh đặt tôi giường, không hiểu sao tôi đột nhiên bật khóc.

Triệu Thanh chỉ đành ôm tôi vào , giọng hơi khàn đi: “Sao lại khóc vậy?”

Nhìn vào mắt anh, cảm vừa kỳ lạ vừa không thể diễn tả lại trào dâng.

Tôi tựa đầu vào ngực anh, vòng tay ôm lấy eo anh, nói rất nhiều điều.

Về mẹ tôi, Giang Lăng, Trần Duệ…

Những người từng khiến tôi yêu, hận, trách móc, những từng khiến tôi không thể buông bỏ, tôi đều từ từ gỡ bỏ từng lớp, dần dần bày ra trước mặt anh.

Tôi từ trước đến nay kiềm chế cảm , hiếm khi bản thân lộ ra như thế, càng chưa từng bộc bạch một cách thẳng thắn đến vậy.

Nhưng Triệu Thanh cho tôi cảm giác an toàn tuyệt đối.

Cuối cùng, anh thở dài, cằm khẽ tựa vào đỉnh đầu tôi, nhàng nhưng kiên định nói:

“Có những tổn thương vĩnh viễn không thể tha thứ. Nhưng dù là yêu hay hận, em vẫn có quyền được yêu và được sống hạnh phúc.”

Đêm đó, Triệu Thanh không rời đi.

gian trôi nhanh, hôm nay là sinh nhật tôi.

Triệu Thanh đang nấu ăn trong bếp, Trần Duệ giúp anh chuẩn bị. Nhìn hai người bận rộn trong gian bếp, trong tôi chợt dâng một cảm kỳ lạ.

Mẹ tôi trọng nam khinh nữ, nhưng Trần Duệ lại là một người rất tốt.

Suốt những năm qua, em ấy như sáng ấm áp, sưởi ấm tôi.

Về sau, nhờ cơ duyên em ấy vào công ty mới, tôi mới có cơ hội gặp lại Triệu Thanh.

Triệu Thanh giống như trăng sau cơn mưa, bằng sự điềm đạm và dịu dàng của , âm thầm tôn trọng và đồng hành cùng tôi, khiến tôi cảm thấy rất dễ chịu, rất phù hợp.

Và hiện tại, họ đều đã trở thành sự tồn tại không thể thiếu trong cuộc sống của tôi.

Kiên định, và đầy cảm giác an toàn.

Khi họ đang bận rộn trong bếp, tôi ở phòng khách, một gói hàng nặc danh.

Là một chiếc nhẫn.

Tôi nhàng xoay vòng chiếc nhẫn, thấy bên trong khắc hai chữ cái, J&C.

Trong hộp còn có một mảnh giấy nhỏ, viết: Chúc mừng sinh nhật, bình an .

Tôi thoáng ngẩn người.

Thực ra một năm trước, tôi đã từng thấy chiếc nhẫn rồi.

Hôm đó tôi vừa tắm xong, đang tìm máy sấy tóc, vô tình thấy nó trong ngăn kéo thứ hai của tủ đầu giường bên phía Giang Lăng.

Tôi đợi anh lời, thậm chí còn ngầm gợi ý.

Nhưng anh có động tĩnh gì.

Khi ấy tôi không hiểu nổi, rõ ràng anh đã mua nhẫn, vì sao lại không chịu nói?

đến sau đó, khi anh cùng tôi đi xem phim, đúng đoạn cao trào, nam chính quỳ gối cầu hôn nữ chính.

Tôi cuối cùng lấy hết dũng khí, nhắm mắt khẽ : “Giang Lăng, anh cũng mua một chiếc nhẫn rồi, đúng không?”

Anh không trả lời.

Trong tôi bỗng trào dâng một dự cảm lành.

Cứng nhắc quay đầu lại, thấy anh đang cúi đầu cười nhìn điện thoại, trong video là cô gái tên Chu Huyên.

Tôi chợt hiểu, vì sao anh lại do dự.

(Hoàn)

Tùy chỉnh
Danh sách chương